CỨU VỚT ÔNG SẾP LUỴ TÌNH - 6

Cập nhật lúc: 2025-04-04 12:57:31
Lượt xem: 146

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Đình An mặt mày méo xệch:

 

“Vậy vừa nãy sao không nói trước?!”

 

Anh ta gào lên chỉ vào chiếc xe yêu quý của tôi:

 

“Cái con xe rách này còn cần lau chắc?!”

 

Tôi lạnh tanh:

 

“Không có con xe rách này thì giờ anh còn đang ở ngoài đường bị mưa dội như chó đấy!”

 

14

 

Cố Đình An im re, ngoan ngoãn đi theo tôi len lỏi qua con hẻm nhỏ.

 

Tôi dẫn anh ta tới một căn nhà cấp bốn thấp bé xinh xinh, dừng lại lấy chìa khóa mở cửa.

 

“Chúng ta đến đây làm gì?” – anh ta nhíu mày.

 

“Nhà tôi.”

 

Cố Đình An cảnh giác đứng c.h.ế.t trân ở cửa không chịu bước vào, giọng đầy nghi ngờ:

 

“Cô đưa tôi tới đây làm gì?”

 

Tôi quay đầu lại, khẽ nhếch môi cười lạnh:

 

“Chứ anh nghĩ tôi sẽ vòng qua nhà anh, đưa anh về tận cửa rồi mới về nhà à?”

 

“Chẳng lẽ không phải nên thế sao?” Anh ta ngẩng cằm lên, bày ra dáng vẻ hống hách.

 

Thật đáng tiếc, anh ta lúc này ướt như chuột lột, cả người bê bết bùn đất, tóc tai dính chùm từng lọn.

 

Trông có khác gì chó rơi xuống sông không?

 

Ấy vậy mà tên này vẫn giữ nguyên biểu cảm bễ nghễ thượng đẳng.

 

“Cô đừng quên, tôi là sếp của cô.”

 

Tôi lạnh nhạt đáp:

 

“Anh có muốn soi gương rồi nói lại câu đó không?”

 

Tôi tiện tay giật cái gương đỏ rẻ mua chỗ hàng đồng giá 2 tệ trên tường xuống, ném thẳng vào tay anh ta.

 

Cố Đình An nhăn nhó nhận lấy với vẻ chê bai, miễn cưỡng giơ lên soi.

 

Một phút trầm tư.

 

Bờ vai anh ta nhẹ nhàng sụp xuống, không còn ưỡn căng ra nữa.

 

Cố Đình An lặng lẽ bỏ gương xuống, ho khan:

 

“Nhưng tôi vẫn là sếp cô mà…”

 

“Giờ không phải nữa rồi.”

 

“Hả?” Cố Đình An giật mình, bối rối: “Cô nói gì cơ?”

 

“Ý là: Bà đây! Không! Làm! Nữa!”

 

15

 

Cố Đình An lần này thật sự phát hoảng, chẳng còn rảnh giữ sĩ diện gì nữa.

 

Anh ta vội vã bước vào nhà theo sát sau lưng tôi, lải nhải không dứt:

 

“Mẹ tôi hứa cho cô ba ngàn vạn, vẫn còn một ngàn vạn chưa chuyển đúng không? Cô không cần à?”

 

“Còn nữa, tôi vẫn còn nợ cô tiền mà…”

 

Tôi cắt ngang, thản nhiên đáp:

 

“Một ngàn vạn đó phải chữa khỏi căn bệnh luỵ tình của anh thì mới nhận được, tôi không có khả năng này. Bệnh anh đã nguy kịch lắm rồi, trừ đầu thai làm lại cuộc đời thì vô phương cứu chữa.”

 

Tôi ngồi xuống cái ghế duy nhất trong căn phòng trống, ngước lên nhìn Cố Đình An.

 

Một người vừa đẹp trai, vừa nhiều tiền, gia thế cũng không phải dạng vừa. Từng thứ một nếu trong tay người khác thì đều là át chủ bài, người này còn có hết phần thiên hạ.

 

Trớ trêu thay, anh ta nhất định phải luỵ tình đến mức bị một người phụ nữ xoay như chong chóng, suýt nữa thì bán luôn cả mạng.

 

Tôi thật sự không hiểu nổi.

 

“Rốt cuộc là anh thích cô ta ở điểm nào?”

 

Cố Đình An rõ ràng không ngờ tôi sẽ hỏi câu đó. Anh ta nhíu mày, trầm ngâm hồi lâu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/cuu-vot-ong-sep-luy-tinh/6.html.]

“Thật ra tôi cũng không rõ.” Anh ta nhìn có vẻ còn hoang mang hơn cả tôi. “Tôi nhớ hồi nhỏ mình rất ghét cô ấy. Hở ra là khóc, còn hay nói dối nữa…”

 

Anh ta chợt như bừng tỉnh.

 

“Đúng rồi… tôi vì sao lại thích cô ta nhỉ? Theo lý mà nói…”

 

Nói đến đây, anh ta đột nhiên liếc nhìn tôi, ngượng ngùng nói tiếp:

 

“Cô mới là gu tôi thích.”

 

Tôi lập tức giật b.ắ.n người, suýt nữa nhảy dựng khỏi ghế:

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

 

“Anh đừng có mà đùa!”

 

Cố Đình An nhíu mày:

 

“Ý cô là gì? Tôi thua kém đến mức thế luôn à?”

 

Môi tôi giật giật:

 

“Anh hoàn toàn không hề thua kém.”

 

Cố Đình An nghe vậy thì gật gù vừa lòng:

 

“Nói vậy còn nghe được.”

 

Tôi nheo mắt, mỉm cười lạnh lùng:

 

“Nhưng mà anh khó chiều lắm. Động tí là đòi c.h.ế.t đòi sống, ai mà chịu nổi chứ?”

 

16

 

Cố Đình An bị tôi nói cho tự ái đến mức thu mình ngồi bệt dưới góc tường, im re không hé răng.

 

Tôi đột nhiên nảy ra một suy nghĩ:

 

Không lẽ anh ta bị ảnh hưởng bởi thiết lập nhân vật trong tiểu thuyết?

 

Cố Đình An mặt mày u ám, trầm tư hồi lâu, bỗng “vèo” một cái bật dậy như lò xo.

 

“Không lẽ… có ai bỏ bùa tôi rồi?”

 

Khóe miệng tôi co giật, trong lòng thầm nhủ: Không phải bị bỏ bùa mà là bị tác giả điều khiển thôi đó anh giai.

 

Cuối cùng, Cố Đình An trịnh trọng liên tục đảm bảo sẽ không bao giờ để Thẩm Dao ảnh hưởng đến mình nữa một hồi, thiếu điều vỗ n.g.ự.c chỉ tay thề độc với trời.

 

Tôi nửa tin nửa ngờ, nhìn anh ta như nhìn một bệnh nhân hồi quang phản chiếu trước lúc lâm chung.

 

“Anh chắc không phải đang bùng cháy trước khi tắt hẳn đấy chứ?”

 

Cố Đình An đầy quyết tâm: “Tôi thực sự sẽ không dây dưa với cô ta nữa.”

 

“Vậy thì tôi vẫn muốn thôi việc.”

 

“… Tại sao? Tôi vừa mới thề thốt đủ điều rồi còn gì?”

 

“Tôi gia nhập công ty này là vì tiềm năng phát triển. Anh nhìn thử hiện tại xem, công ty thành ra cái dạng gì rồi…” Tôi thở dài đầy tiếc nuối. “Giờ tôi thật sự thất vọng về anh.”

 

Cố Đình An cúi đầu, mặt đầy hổ thẹn nhưng rất nhanh anh ta lại lấy lại khí thế.

 

“Trước khi cô tới tôi đã gọi điện giải thích cho đối tác rồi. Họ đồng ý cho công ty thêm một cơ hội.”

 

Giọng anh ta đầy quyết đoán:

 

“Dù kết quả thế nào, tiền thưởng tôi đã hứa với mọi người nhất định sẽ trả đủ.”

 

Tôi: !!!!

 

Ôi mẹ ơi, ánh sáng cuối đường hầm!

 

Tôi cố gắng kiềm chế sự hân hoan trong lòng, ngoài mặt vẫn giữ vẻ do dự khó xử.

 

“Có tiền thưởng hay không không quan trọng. Quan trọng là anh ấy, anh làm tôi thấy công ty không có tương lai gì sất.”

 

“Sao lại không có tương lai?” Cố Đình An bắt đầu liệt kê.

 

Nào là sau khi tốt nghiệp chưa từng dùng đến một đồng tài nguyên gia đình, tự thân lập nghiệp, gian khổ lăn lộn khởi nghiệp từ con số 0, một tay gây dựng công ty này lên.

 

Anh ta còn hứa chắc nịch nhất định sẽ vực lại công ty với tinh thần tranh đua lúc trước, trong vòng 3 năm chắc chắn đưa công ty lên sàn chứng khoán.

 

Còn hứa hẹn nhanh chóng trả hết nợ tôi, không thiếu một xu.”

 

Tôi nghe xong trưng ra vẻ miễn cưỡng không từ chức nữa.

 

Cuối cùng, tôi ném chìa khóa xe cho anh ta:

 

“Tự anh lái về đi.”

 

Loading...