Cửu Thiên Tuế - Chương 77: Kế Hay Đoạt Lộc

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:14:34
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tóc và áo hai đều phủ một lớp tuyết trắng. chỉ trong chốc lát, những bông tuyết tan nhiệt độ cơ thể nóng bỏng, hóa thành vệt nước, để xiêm y những dấu vết sẫm màu lạnh lẽo.

Đôi tay y ấn lên vai Tiết Thứ, vì lạnh mà mất huyết sắc, trông còn trắng hơn cả tuyết mặt đất.

Y ngửa đầu, gáy tựa cây, khẽ thở dốc. Hơi thở ấm áp gặp lạnh liền hóa thành từng luồng sương trắng, làm mờ tầm mắt.

Tiết Thứ vùi đầu cổ y, chóp mũi khi nhẹ khi nặng cọ qua bên gáy, kiên nhẫn và tỉ mỉ miêu tả đường cong thon dài xinh của chiếc cổ.

Chóp mũi lành lạnh, những va chạm như như khơi dậy từng cơn ngứa ngáy, lan mãi đến tận đáy lòng.

Ân Thừa Ngọc hé mắt, thấy d.ụ.c vọng sâu thẳm trong đáy mắt Tiết Thứ. Y chậm rãi hít một khí lạnh lẽo, tìm chút lý trí.

Ngón tay lạnh buốt luồn từ cổ áo, Ân Thừa Ngọc khàn giọng : “Đủ , về thôi.”

Cái lạnh truyền đến từ gáy khiến Tiết Thứ giật , nhưng ngăn cản động tác của y, ngược càng kích thích khát vọng cuồn cuộn đè nén trong lòng. Hắn thỏa mãn mà l.i.ế.m qua làn da trắng như tuyết, dùng răng ngậm lấy chỗ non mềm nhất mà nhẹ nhàng day cắn, nhưng dám c.ắ.n xuống.

“Điện hạ…” Hắn thốt những âm tiết khàn đặc mơ hồ từ cổ họng, khó nhịn mà dán sát Ân Thừa Ngọc, cọ xát nặng nề.

Bàn tay Ân Thừa Ngọc đặt lên gáy , như thể đối xử với một con ch.ó sói lời mà nắm lấy lớp da cổ, buộc kéo cách với : “Còn trì hoãn nữa sẽ làm lỡ chính sự, sẽ giao ngươi lên làm con mồi đấy.”

Giọng y mang theo sự lạnh lùng thờ ơ.

Tiết Thứ thẳng y một lúc, y sẽ dung túng thêm nữa, cuối cùng đành cam lòng mà lùi .

“Chỉnh xiêm y cho .” Ân Thừa Ngọc nhíu mày phủi tuyết đọng và lá khô , ánh mắt mang theo hai phần bất mãn.

Tiết Thứ hời, lúc tự nhiên dám lỗ mãng nữa, vô cùng thuận theo mà cụp mắt chỉnh xiêm y làm cho lộn xộn giúp y.

Một lát , hai một một rời khỏi khe núi, về đội ngũ.

Ân Thừa Ngọc xoay lên ngựa, với những còn : “Dưới khe núi phát hiện tung tích đàn hươu, thả ch.ó săn , tiếp tục tìm về phía .”

Thợ săn dắt ch.ó săn , đưa phân hươu hong khô cho chúng ngửi xác định phương vị.

Đang lúc chờ đợi, phía bỗng nhiên truyền đến một trận vó ngựa dồn dập. Mọi đầu thì thấy tới là một tiểu tướng trong đội của Hạ Sơn.

Không đợi Ân Thừa Ngọc hỏi, đối phương mừng rỡ : “Điện hạ, cuối cùng cũng tìm ngài , Hạ tướng quân tìm thấy tung tích đàn hươu!”

Ân Thừa Ngọc lập tức lệnh cho những khác đổi hướng, theo tiểu tướng, tức tốc hội hợp với nhóm của Hạ Sơn.

Chỉ là y vẫn còn nghi hoặc: “Vì dùng tên lệnh mà là ngươi tới?” Việc khớp với giao ước đó của bọn họ.

“Đàn hươu đó chỉ chúng theo dõi mà Ngoã Lạt cũng phát hiện . Bọn họ đông , nếu chúng tranh cướp chính diện thì phần thắng lớn, b.ắ.n tên lệnh sợ bứt dây động rừng, cho nên Hạ tướng quân mới lệnh cho lẳng lặng đến báo tin.”

Hạ Sơn và Ứng Hồng Tuyết dẫn xa thì phát hiện đàn hươu.

Chỉ là khi bọn họ đang định sai bao vây đàn hươu đồng thời b.ắ.n tên lệnh thông báo cho những khác thì phát hiện Ngoã Lạt cũng đang lặng lẽ mai phục quanh đàn hươu.

Người Ngoã Lạt do mộc Baal dẫn đầu, quân phân tán, hơn 50 .

Ứng Hồng Tuyết cân nhắc một phen, nếu cướp trực tiếp, đối phương đông tên nhiều, bọn họ chắc chắn cướp , mà quy tắc săn b.ắ.n mùa đông tuy cho phép các đội ngũ tranh đấu, nhưng nay con mồi c.h.ế.t mũi tên của ai thì thuộc về đó, cho nên chỉ thể nhân lúc Ngoã Lạt còn đang bố trí vòng vây đàn hươu, sai thông báo cho Ân Thừa Ngọc và nhóm của Triệu Lâm.

Nhóm của Ân Thừa Ngọc khi còn cách đàn hươu một dặm thì xuống ngựa, đổi thành dắt ngựa bộ để tránh Ngoã Lạt phát hiện động tĩnh.

Khi bọn họ đến nơi, Ngoã Lạt mới thiết lập xong vòng vây, chặn kín những hướng mà đàn hươu thể chạy trốn.

Đàn hươu gì vẫn đang thong dong dạo bước bãi tuyết ở giữa.

Người đến tiếp ứng là Ứng Hồng Tuyết, nàng dẫn Ân Thừa Ngọc hội hợp với Hạ Sơn, nhỏ giọng rõ tình hình: “Sau khi phát hiện Ngoã Lạt, chúng lui vòng ngoài hơn, Ngoã Lạt phát hiện chúng , đang siết chặt vòng vây chuẩn tay, chúng hành động bọn họ mới .”

“Triệu Lâm tới ?” Ân Thừa Ngọc đảo mắt qua, phát hiện vẫn đủ.

“Vẫn .” Ứng Hồng Tuyết đáp: “ còn kịp nữa , chúng hơn 30 đối đầu với hơn 50 của Ngoã Lạt, nếu chiếm tiên cơ, ít nhất thể cướp một nửa.”

“Một nửa là quá hời cho Ngoã Lạt . Nghĩ cách cầm chân Ngoã Lạt, chúng sẽ lùa đàn hươu đến nơi khác.”

Ân Thừa Ngọc thỏa mãn với việc chia đôi đàn hươu với Ngoã Lạt. Mã lộc hình cao lớn, giỏi chạy nhảy, tính tình cảnh giác. Muốn tìm một đàn hươu với lượng lớn như là chuyện dễ.

Nếu chia đôi với Ngoã Lạt thì thật sự quá hời cho bọn họ.

Ứng Hồng Tuyết chút khó xử mà cau mày, suy nghĩ làm thế nào mới thể cầm chân Ngoã Lạt để tranh thủ thời gian.

“Có thể dùng phân mã lộc.” Trong lúc đang chau mày suy tư, Tiết Thứ chỉ đống phân mã lộc khô một nửa nền tuyết : “Loại phân khô một nửa khi đốt sẽ sinh lượng lớn khói đặc, thể dùng để cản trở tầm của Ngoã Lạt, tạo hỗn loạn.”

Có lẽ vì đàn hươu thường hoạt động ở khu vực nên nền tuyết ít phân khô một nửa.

Ân Thừa Ngọc suy nghĩ một chút, cảm thấy khả thi. Y lập tức sai thu gom phân mã lộc, lặng lẽ mai phục lưng Ngoã Lạt.

“Chúng tấn công từ hai cánh, lùa đàn hươu đến con đường hẹp lúc tới.”

Khi bọn họ đến đây từng qua một con đường núi chật hẹp, lùa đàn hươu đó sẽ tiện cho việc săn g.i.ế.c.

Dưới sự chỉ huy của Ân Thừa Ngọc, những còn chia làm ba đội, một đội mang theo phân hươu mai phục Ngoã Lạt, hai đội còn thì ém quân ở hai bên, chuẩn lùa đàn hươu.

Lúc , mộc Baal đang ẩn giữa rừng cây, đàn hươu cách đó xa, mặt lộ nụ .

“Nhiều mã lộc như , mang ngoài đủ để khiến đám Đại Yến chấn động.”

Thuộc hạ bên cạnh phụ họa: “Chờ tiểu vương t.ử giành khôi thủ, thể thêm một vị mỹ nhân.”

Mộc Baal nhớ tới vị công chúa Đại Yến mảnh mai yếu đuối , vuốt ve cây cung trong tay, ngông cuồng: “Vì công chúa.”

Hắn giơ tay lên, làm động tác chuẩn b.ắ.n tên.

kịp buông tay, trong rừng bỗng nhiên tràn ngập một mùi hôi thối xộc mũi, mộc Baal nhíu mày quanh: “Mùi gì…”

Hắn còn xong thì vô cục phân hươu đang cháy ném tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/cuu-thien-tue/chuong-77-ke-hay-doat-loc.html.]

Mùi hôi thối gay mũi theo làn khói đặc nhanh chóng lan , những Ngoã Lạt đang mai phục trong rừng lập tức hỗn loạn.

Đàn hươu đang nhàn nhã tản bộ ngửi thấy nguy hiểm, con hươu đực đầu đàn hí vang một tiếng, co cẳng bỏ chạy.

Ân Thừa Ngọc sớm dẫn mai phục một bên, thấy lập tức thúc ngựa lao . Phía y, binh lính gõ vang chiêng đồng phát tiếng “thùng thùng”, đàn hươu kinh động, lập tức chạy về phía bên .

phía bên cũng Hạ Sơn và Ứng Hồng Tuyết dẫn chặn .

Hai bên trái và phía đều đường lui, đàn hươu chỉ thể liều mạng chạy về phía .

Ân Thừa Ngọc bám sát bên cạnh đàn hươu, hai chân kẹp chặt bụng ngựa, nhoài về phía , giương cung lắp tên, ngừng b.ắ.n về phía những con mã lộc cao lớn.

Mũi tên của y cực chuẩn, mỗi mũi tên đều b.ắ.n trúng cổ mã lộc. Chưa đến con đường hẹp, con hươu đầu đàn ngã xuống đất.

Dưới sự vây ép của hai đội, đàn mã lộc thuận lợi lùa con đường hẹp.

Lúc Triệu Lâm nhận tin cũng dẫn từ đầu của con đường hẹp tới, bao vây đàn hươu.

— Lần thu hoạch cực kỳ phong phú.

Đàn hươu ước chừng bốn năm chục con, trừ những con chạy tán loạn giữa đường, cùng với những con hươu cái và hươu con cố tình thả , tổng cộng săn 26 con mã lộc.

lượng mã lộc quá nhiều, hai con ngựa của tạp vụ binh cũng chở xuể, đành cử thêm ba nữa cùng vận chuyển.

Trong lúc nhóm của Ân Thừa Ngọc kiểm kê xong chiến lợi phẩm chuẩn rời , mộc Baal đầy mùi phân hươu cuối cùng cũng dẫn đuổi tới.

Phân hươu bất ngờ ập đến khiến bọn họ lập tức rối loạn.

Mùi phân hươu cháy gay mũi, khói dày đặc, bọn họ hề phòng nên hun đến mở nổi mắt. Đừng là tiếp tục săn mã lộc, ngay cả phương hướng cũng phân biệt .

Mộc Baal là tiếng chiêng đồng của nhóm Ân Thừa Ngọc lùa đàn hươu mà đuổi theo.

Chỉ là lúc hỗn loạn trong rừng, ít đ.á.n.h rơi cung tên vũ khí, thậm chí còn theo kịp. Mộc Baal vất vả lắm mới đuổi tới, lưng chỉ lác đác hơn hai mươi .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vừa chật vật t.h.ả.m hại.

Nhìn thấy đống xác mã lộc chất chồng, mộc Baal thoáng chốc hiểu tất cả. Hắn phẫn nộ trừng mắt Ân Thừa Ngọc, nghiến răng nghiến lợi: “Việc làm hôm nay của Thái T.ử Điện hạ, mộc Baal nhớ kỹ!”

Ân Thừa Ngọc đưa tay áo lên che mũi, vẻ mặt chút ghét bỏ, nhưng vẫn giữ phong độ chắp tay với : “Sự tương trợ hôm nay của tiểu vương tử, cũng khắc cốt ghi tâm, đa tạ.”

Hai , lồng n.g.ự.c mộc Baal phập phồng, mặt mày tái mét.

cuối cùng vẫn nhịn xuống, một lời mà thúc ngựa về.

Còn hơn hai mươi lạc trong rừng, về tìm cho đủ.

“Tiểu vương t.ử thong thả.” Ân Thừa Ngọc bóng lưng , nhanh chậm thêm một câu.

Mộc Baal xa đầu , phẫn nộ b.ắ.n một mũi tên cây.

*

Bãi săn mở hai canh giờ.

Những xem vây dùng xong bữa trưa, lúc đang nhàm chán tán gẫu.

Sau khi sâu trong bãi săn, bọn họ còn thấy tình hình bên trong nữa, lúc vẫn còn chờ ở đây chẳng qua là xem nhà nào mang con mồi .

Đang uống rượu thì tiểu tướng cầm ngàn dặm kính hưng phấn : “Có !”

“Là đội nào?” Long Phong Đế vốn đang tựa ghế mềm cũng tỉnh táo , dậy tự xem.

Tiểu tướng đặt ngàn dặm kính tay ngài: “Cách quá xa, chỉ thấy năm con ngựa. Không phân biệt là đội nào.”

Long Phong Đế giơ ngàn dặm kính lên, nheo một mắt kỹ.

ngài lớn tuổi, mắt sớm mờ, tự nhiên rõ lắm, chỉ : “ năm , trông như là cùng …”

Ngài cầm ngàn dặm kính một lúc lâu cũng manh mối gì.

Mọi tuy sốt ruột rốt cuộc là đội nào , nhưng cũng dám thúc giục ngài. Chỉ ghé tai bàn luận xem rốt cuộc là đội nào mà xa hoa đến thế, một cử năm con ngựa để vận chuyển con mồi.

Phải rằng quân mỗi đội đều hạn, nhiều thêm mấy đưa con mồi thì sẽ thiếu mấy săn bắn.

Có thể làm như , chứng tỏ bãi săn lâu săn một đàn thú lớn.

Trong bãi săn , bầy sói thì chính là đàn hươu.

Bất kể là loại nào, đều là thu hoạch cực lớn.

Người Đại Yến hưng phấn xì xào bàn tán, sứ đoàn Ngoã Lạt và sứ đoàn Thát Đát cũng chút sốt ruột, nghển cổ lối bãi săn.

“Con mồi vận chuyển là hươu.” lúc , Long Phong Đế cuối cùng cũng chút manh mối, ngài híp mắt, suy đoán: “Xem hình thể và gạc hươu, hình như là mã lộc.”

Sứ giả Ngoã Lạt , tức khắc kích động, vỗ tay : “Vậy xem là tiểu vương t.ử của chúng mang .”

Sứ giả vẻ mặt kiêu ngạo : “Ngoã Lạt vương thích ăn thịt hươu non, tiểu vương t.ử vì tỏ lòng hiếu thảo, từng chuyên môn học cách tìm kiếm đàn hươu, tự săn ít hươu non về cho Ngoã Lạt vương.”

Nếu thứ mang về là mã lộc, chắc chắn là tiểu vương t.ử của bọn họ săn .

*

Tác giả lời :

Mộc Baal: A a a a gõ chữ gõ chữ! (tức giận bất lực)

Điện hạ (bịt mũi): Hôi quá.

--------------------

Loading...