Cửu Thiên Tuế - Chương 151: Kiếp trước 3

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:16:16
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay bệ hạ chút kỳ lạ, Tiết Thứ y, ánh mắt đầy dò xét.

Ân Thừa Ngọc xưa nay nặng d.ụ.c vọng, chỉ là trúng độc ở Vọng Hạc Lâu, tuy d.ư.ợ.c tính giải nhưng vẫn để chút di chứng khó . Chuyện chỉ hai họ , thường lợi dụng điểm yếu rõ ràng để ép Ân Thừa Ngọc cúi đầu nhận thua.

đó đều là những lúc chìm trong d.ụ.c vọng, thần trí mơ màng.

Nếu là lúc tỉnh táo, nhường y ba phần, y sẽ trả bốn phần. Càng đừng đến việc chủ động như giường.

Hôm nay thực sự chút khác thường.

Tiết Thứ lật tay nắm lấy bàn tay mấy an phận , lòng bàn tay vết chai mỏng vuốt ve vùng da mềm mại, trơn tuột ở mặt trong cánh tay, men theo cổ tay lên: “Bệ hạ chơi trò gì? Ta xin phụng bồi tới cùng.”

Mặt trong cánh tay truyền đến cảm giác ngưa ngứa như như , tựa như lông vũ lướt qua nơi mẫn cảm.

Lông mi Ân Thừa Ngọc run lên, bỗng nhiên phất tay áo dậy. Vạt áo màu đỏ tía như dòng nước lướt qua mép giường, giao với mãng bào màu đỏ sậm của Tiết Thứ.

Y vươn ngón tay nâng cằm Tiết Thứ, cúi đến gần, giọng cố tình đè thấp mang theo thở mờ ám, cuối giọng như móc câu: “Đây là Xưởng thần đấy nhé, lát nữa đừng mà bỏ chạy giữa chừng.”

Tiết Thứ híp mắt, năm ngón tay siết , nắm lấy tấm vải mềm mượt lướt qua lòng bàn tay.

Ân Thừa Ngọc rũ mắt liếc một cái, rút tay áo về, chân trần đạp lên tấm t.h.ả.m gấm hoa lệ phức tạp, kéo vang chiếc chuông đồng triệu gọi.

Cung nhân tiếng bước đến, một tấm bình phong chờ lệnh.

“Đi, lấy cho Trẫm bộ xúc xắc ngà voi mạ vàng và chén lắc tới đây.”

“Đây là trò mới của bệ hạ ?” Tiết Thứ , sắc mặt khẽ động, bụng nhắc nhở: “Ta từ nhỏ lăn lộn đầu đường xó chợ, tài lắc xúc xắc đến mức lô hỏa thuần thanh .”

Ngụ ý là Ân Thừa Ngọc thể thắng .

Ân Thừa Ngọc chỉ , đợi cung nhân mang chén lắc và xúc xắc tới mới cong chân lên giường La Hán. Một bàn tay trắng như sứ tùy ý lắc nhẹ chiếc chén gỗ màu đen, xúc xắc va thành chén, phát những tiếng lộc cộc trầm đục.

“Chúng chỉ so điểm lớn nhỏ, thua thì cởi một món đồ, Xưởng thần dám chơi ?” Ánh mắt y long lanh, khóe môi khẽ cong, khiêu khích liếc Tiết Thứ. Áo ngủ tơ lụa màu đỏ tía quá trơn, vạt áo theo dải lụa buộc lỏng mà hé mở một chút, càng làm nổi bật chiếc cổ thon dài, làn da trắng hơn tuyết.

Ánh mắt Tiết Thứ sẫm , nghiến răng: “Bệ hạ nếu thua, đừng mà xin tha.”

“Đừng nhảm nữa.” Ân Thừa Ngọc đột nhiên úp chiếc chén trong tay xuống bàn, cằm khẽ hất: “Đến đây .”

Tiết Thứ xuống đối diện y, lắc chén mở :

“26.”

Ân Thừa Ngọc nhướng mày, mở chén: “30, cởi .”

Tiết Thứ nhíu mày, chấp nhận thua cược mà cởi áo ngoài.

Lại lắc xúc xắc nữa, Ân Thừa Ngọc mở : “Vẫn là 30.”

Tiết Thứ bình tĩnh liếc mấy viên xúc xắc mặt y, đến chén cũng thèm mở, cởi thêm một món. Trong điện đốt địa long, ấm áp dễ chịu, vốn mặc ít. Cởi liền hai món, chỉ còn một chiếc áo trong màu trắng tuyết.

Ánh mắt Ân Thừa Ngọc lướt qua vạt áo khép chỉnh tề của , lắc chén : “Lại nào.”

Tiết Thứ chạm chén, đợi y đặt xuống mới : “Bệ hạ mở .”

Ân Thừa Ngọc mở , ngoài dự đoán là “30”.

Năm viên xúc xắc, mặt sáu chấm đều ngửa lên .

Ân Thừa Ngọc chống cằm , mày mắt cong cong ý : “Đến lượt ngươi.”

Tiết Thứ mở chén, cầm một viên xúc xắc ngà voi mạ vàng lên xem, hừ một tiếng : “Bệ hạ ăn gian.”

Sắc mặt Ân Thừa Ngọc đổi: “Xưởng thần ăn gian .”

Y chống tay lên bàn nhỏ, nghiêng về phía Tiết Thứ, đáy mắt thăm thẳm phản chiếu bóng hình : “Xưởng thần cởi… cởi?”

Tiết Thứ thẳng y hồi lâu, gì.

Đôi mắt Ân Thừa Ngọc dần híp , đầu ngón tay men theo vạt áo xuống, móc lấy đai lưng bên hông, nhưng dùng sức: “Xưởng thần nuốt lời ?”

Tiết Thứ đè tay y , yết hầu ngừng chuyển động, đáy mắt cảm xúc dâng trào.

Ân Thừa Ngọc dùng sức, bàn tay Tiết Thứ đang đè y cũng theo đó mà dùng sức.

Cả hai đều lên tiếng, chỉ ánh mắt giằng co đối đầu.

Nếu là kiếp , Ân Thừa Ngọc tâm tư của , tuyệt đối sẽ tùy tiện chạm giới hạn của . bây giờ khác, y quá rõ ràng, y mới chính là giới hạn của .

Y nhếch môi, tay giữ chặt cổ tay , môi như như chạm môi , giọng trầm thấp từ kẽ môi tràn : “Tiết, đốc, chủ… cược thì chịu thua.”

Tiết Thứ rũ mắt, lực tay tức khắc buông lỏng.

Đai lưng cởi , vạt áo mở.

Ân Thừa Ngọc thấy vết sẹo cũ n.g.ự.c bụng , ánh mắt trầm xuống, : “Xoay qua.”

Tiết Thứ giằng co một lát, cuối cùng cũng xoay lưng về phía y.

Ân Thừa Ngọc hít sâu một , kéo chiếc áo ngủ mỏng manh xuống.

Tấm lưng áo ngủ che khuất một chỗ nào lành lặn, vết thương cũ do roi quất lúc xử lý thỏa đáng, để những vết sẹo màu nâu, vặn vẹo lồi lên trông thật dữ tợn. Vết sẹo chồng lên vết sẹo , từ gáy lan xuống đến bên hông, thế mà một chỗ nào nguyên vẹn.

Ân Thừa Ngọc thở một thật sâu mới đè nén cảm giác chua xót mãnh liệt trong lồng ngực.

Y đưa tay khẽ chạm, đầu ngón tay run rẩy khi chạm làn da gồ ghề, hồi lâu mới mang theo sự thương tiếc mà nhẹ nhàng vuốt ve.

Những vết thương tạo nên một Cửu thiên tuế tàn nhẫn độc ác về .

Ân Thừa Ngọc vòng qua bàn nhỏ, từ lưng ôm chặt lấy , đặt một nụ hôn nhẹ lên vết sẹo xí khó coi đó.

“Đau ?”

Cơ thể Tiết Thứ căng cứng, giọng khản đặc: “Lâu quá , nhớ rõ.”

Hắn nhắc quá khứ nhục nhã đó.

Ân Thừa Ngọc rũ mắt, cằm tựa lên vai , bên tai : “Ta ngươi.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Y nắm tay , đặt lên đai lưng của .

Có lẽ là vì nỗi nhục nhã sâu kín buộc phơi bày, lẽ là vì sự chủ động hiếm thấy của Ân Thừa Ngọc kích thích, Tiết Thứ hung hăng hơn hẳn, nhưng dù giày vò thế nào, Ân Thừa Ngọc đều vô cùng thuận theo mà phối hợp.

Mãnh liệt từng .

Cuối cùng khi Ân Thừa Ngọc ngất , y gắng gượng tinh thần hỏi : “Ngươi thích ?”

Hai trán kề trán, mắt mắt.

Tiết Thứ im lặng lâu, cuối cùng thể chống cự nữa, gật đầu.

Ân Thừa Ngọc mãn nguyện rộ lên, cọ nhẹ chóp mũi với , : “Lòng quân tựa lòng .”

Chỉ nguyện lòng quân tựa lòng , quyết phụ tấm chân tình.

Tiết Thứ chăm chú gương mặt gần trong gang tấc, tim đập nhanh hơn một nhịp.

Trái tim khô cằn lâu, dần dần lấp đầy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/cuu-thien-tue/chuong-151-kiep-truoc-3.html.]

*

Lúc Tiết Thứ tỉnh từ trong mộng, khóe môi vẫn còn mang theo ý .

Trong phòng tràn ngập mùi hương an thần, dậy, quanh một vòng, thấy bài trí quen thuộc, khóe miệng đang cong lên dần hạ xuống, trở nên thẳng tắp căng cứng.

Từ khi Ân Thừa Ngọc qua đời, lâu mơ thấy y, giấc mộng như càng khó .

Đứng dậy tùy ý khoác một chiếc áo ngoài, Tiết Thứ mở cửa mật, bước nhanh xuống .

Đi qua những bậc thềm đá tối tăm, liền đến địa cung.

Địa cung xây ngay bên phòng ngủ chính của , chia làm hai tầng trong ngoài. Tầng ngoài lấp đầy bằng những khối băng, chỉ chừa một lối hẹp dài. Tầng trong thì xây bằng hàn băng vận chuyển từ núi tuyết cực bắc, mô phỏng nơi ở ngày xưa của Ân Thừa Ngọc, tạo thành một gian băng thất.

Quan tài băng của Ân Thừa Ngọc đặt ở giữa băng thất.

Tiết Thứ chậm rãi đến gần, lông tơ da dựng vì giá lạnh, nhưng hề để tâm. Chỉ cúi tỉ mỉ quan sát trong quan tài băng, xác nhận thứ vẫn vẹn nguyên, bất kỳ đổi nào mới yên lòng.

“Đêm qua ngủ ngon, còn mơ thấy bệ hạ.”

Nhớ sự ngọt ngào trong mộng, khóe miệng Tiết Thứ bất giác cong lên: “Trong mộng bệ hạ , cũng thích .”

“Bệ hạ lâu về trong mộng, nhớ lắm. Mấy ngày xây xong tòa tháp vãng sinh đầu tiên, bệ hạ liền đến gặp , sắp nhịn mà tin là thật .”

Hắn dùng ánh mắt tỉ mỉ miêu tả đường nét của đối phương, gương mặt đổi gì lớn, chỉ là vì ở trong băng thất lâu, da trắng đến mức tái xanh, lông mày và lông mi đọng một lớp sương trắng, đôi môi đỏ mọng đầy đặn trở nên trắng bệch, còn huyết sắc.

“Lúc bệ hạ… cũng một chút thích ?” Đây là nghi vấn giấu trong lòng lâu, cũng là hy vọng xa vời mà dám nghĩ tới.

Bây giờ cuối cùng cũng hỏi miệng, nhưng còn ai thể trả lời.

Hắn cúi khẽ hôn lên quan tài băng: “Bệ hạ gì, sẽ coi như ngầm thừa nhận. Nếu đồng ý, thì hãy mộng tự với .”

*

Khi Ân Thừa Ngọc tỉnh nữa, y phát hiện về trạng thái “du hồn”.

Mà ở kiếp , thời điểm , y bệnh c.h.ế.t.

Tiết Thứ bổ nhiệm làm phụ chính đại thần, tâm ý phò tá Ân Thừa Nguyệt, kế thừa và thực hiện di nguyện của y.

Tuy rằng giữa cặp quân thần nhiều xích mích, thậm chí lúc còn đối đầu gay gắt ai nhường ai, nhưng y là ngoài cuộc nên rõ, với tính tình của Ân Thừa Nguyệt, thể nhẫn nhịn Tiết Thứ như là tán thành .

Đây vốn nên là một chuyện đáng mừng, Tiết Thứ phụ sự mong đợi của y lúc lâm chung, đến bước đường tệ nhất.

Ân Thừa Ngọc đêm khuya khó ngủ, một lặng lẽ cửa sổ, cảm thấy hối hận.

Hắn vẫn sống, nhưng cũng chỉ là tồn tại.

Ngoài Ân Thừa Nguyệt và Tạ Chứa Xuyên, gần như giao du thừa thãi với ai khác. Sau khi tan triều liền ở trong địa cung, lải nhải chuyện phiếm với y.

Trước đây là một ít trầm mặc, giữa hai cũng ít khi những lúc trò chuyện việc nhà. từ khi y , ngược trở nên lải nhải, chuyện lớn nhỏ trong triều, trong phủ, đều thể với y vài câu.

Thỉnh thoảng khi im lặng , cả địa cung trong nháy mắt tĩnh lặng một tiếng động, trong mắt sẽ lộ nỗi bi thương khó thể che giấu.

Ân Thừa Ngọc nghĩ, cũng sợ cô độc.

Vì thế khi Tiết Thứ đến địa cung chuyện phiếm, y cũng học theo dáng vẻ của mà tiếp lời .

Mặc dù thấy giọng của y.

Bất kể là đối với Ân Thừa Nguyệt đối với Đại Yến, Tiết Thứ đều tận tâm tận lực.

Ân Thừa Ngọc ở bên cạnh , Đại Yến ngày một hưng thịnh, lãnh thổ ngừng mở rộng. Cũng thấy Tiết Thứ cãi với Ân Thừa Nguyệt và Tạ Chứa Xuyên, cuối cùng khăng khăng làm theo ý , hao phí vô nhân lực vật lực, xây dựng nên từng tòa tháp vãng sinh.

Ngày tòa tháp vãng sinh cuối cùng công, Tiết Thứ tự nâng quan tài, đem quan tài băng trong địa cung vận ngoài, đưa đến mộ thất chân tháp vãng sinh.

Đó là một gian mộ thất hợp táng, bất kỳ vật bồi táng nào, chỉ một cỗ quan tài bằng gỗ nam tơ vàng dùng cho hai hợp táng đặt ở giữa.

Tiết Thứ cho thợ thủ công và binh lính lui , một , sai từ bên ngoài phong kín mộ thất.

Ân Thừa Nguyệt tin chạy tới tức giận mắng chửi, nhưng thể nào lay chuyển quyết tâm của . Cuối cùng là Tạ Chứa Xuyên khuyên Ân Thừa Nguyệt , làm theo yêu cầu của Tiết Thứ, sai hạ cửa đá mộ thất.

Cửa đá nặng ngàn cân, một khi hạ xuống thì thể mở nữa.

Bên ngoài mộ thất, Ân Thừa Nguyệt và Tạ Chứa Xuyên yên bất động, vẻ mặt đau buồn.

Bên trong mộ thất, Tiết Thứ một bộ mãng bào màu đỏ thẫm mới tinh, ôm t.h.i t.h.ể cứng ngắc trong quan tài băng , cho bộ cổn long phục màu vàng sáng.

Cuối cùng, ôm t.h.i t.h.ể cứng ngắc trong quan tài hợp táng, đậy nắp quan tài , rốt cuộc mãn nguyện mà nhắm mắt.

Cách năm năm, họ cuối cùng cũng chôn chung một huyệt.

*

Ân Thừa Ngọc tim đập mạnh một hồi, giật bật dậy. Cây bút lông sói trong tay rơi xuống mặt bàn, phát tiếng “loảng xoảng”.

Trịnh Đa Bảo đang hầu hạ bên cạnh thấy động tĩnh liền bước tới: “Bệ hạ cần nghỉ ngơi ạ?”

Ánh nắng trưa xuyên qua cửa sổ chiếu , xua tan cái lạnh thấu xương.

Ân Thừa Ngọc ngẩn ngơ một lát, thấy chồng tấu Chương trong tầm tay, cuối cùng cũng ý thức những chuyện chỉ là một giấc mơ.

Chỉ là tỉnh mộng , trong lòng y chút trống rỗng nơi bấu víu.

“Tiết Thứ ?”

Trịnh Đa Bảo đang định mở miệng, Tiết Thứ đẩy cửa bước , vội : “Trấn Quốc công, bệ hạ tìm ngài đấy ạ.”

Tiết Thứ bước tới, thấy Ân Thừa Ngọc cau mày, sắc mặt cũng lắm, liền đưa tay sờ trán y: “Bệ hạ mệt ?”

— Gần đây trong triều công việc bận rộn, Ân Thừa Ngọc khi tan triều vẫn luôn phê duyệt tấu Chương.

Ân Thừa Ngọc lắc đầu, cho cung nhân hầu hạ lui . Y đưa tay sờ lên má , lòng bàn tay chạm nhiệt độ ấm áp, trái tim mới tìm chốn an yên: “Vừa một giấc mơ, mơ thấy ngươi.”

Y hồi tưởng chậm rãi kể cảnh trong mơ, Tiết Thứ càng sắc mặt càng kỳ quái, mãi đến khi y đến chuyện lắc xúc xắc so điểm, mới mở miệng : “Chuyện trong mộng là thật.”

Ân Thừa Ngọc về phía , vẻ mặt ngơ ngác.

“Những việc bệ hạ làm trong mộng, kiếp từng mơ thấy.” Tiết Thứ thở dài một tiếng, nhớ những giấc mộng cũ dùng để tự an ủi.

Thời gian quá xa xôi, những chuyện còn nhớ, những chuyện quên lãng theo thời gian.

Thì đó là giấc mơ của riêng

Nỗi buồn bực trong lòng Ân Thừa Ngọc tan một chút, y đưa tay nắm lấy tay . Chỉ là nhớ tới nụ mãn nguyện của ở cuối giấc mơ, trong lòng vẫn nhói đau, nhưng biểu lộ ngoài, chỉ nhắc đến một chuyện khác: “Công Bộ bắt tay xây dựng đế lăng, truyền lệnh xuống, chủ mộ thất sẽ xây theo quy cách hợp táng hai .”

Tiết Thứ tức khắc hiểu ý, : “Nếu mấy vị đại thần đó mà , e là náo loạn một trận.”

Ân Thừa Ngọc mấy để tâm : “Cứ để họ náo loạn , náo loạn một trận cũng sẽ thôi.”

Đời , y sẽ để một côi cút.

Sống cùng vui, c.h.ế.t cùng huyệt, xa rời.

[Toàn văn ]

--------------------

Loading...