Cửu Thiên Tuế - Chương 126: Bụi Trần Lắng Dịu
Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:15:49
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai nhanh chóng áp giải đến Càn Thanh cung, chỉ là Cao Hiền thì mặt mày khó chịu vặn giải tới, còn Ân Từ Quang hề phản kháng, dáng vẻ vô cùng thuận theo.
Tới trong điện, hai áp quỳ xuống, bên cạnh đó là Ân Thừa Cảnh cùng Đức phi.
Ân Từ Quang nghiêng mặt liếc hai con lôi thôi lếch thếch, khóe miệng nhếch lên nụ trào phúng: “Ta còn tưởng thấy kết cục .” Giọng nhẹ khẽ: “Tam thích nhất cái trò mượn d.a.o g.i.ế.c , tự tay g.i.ế.c cha cảm giác ?”
Ân Thừa Cảnh chậm rãi mặt sang .
Chỉ là vốn bỏ đói mấy ngày, đường sống chặt đứt đ.á.n.h tan tinh thần của , khiến đến sức lực để phản bác cũng còn, vẻ mặt đờ đẫn thoáng méo mó, chỉ uể oải mắng một câu “Tên điên”.
Ân Từ Quang , để tâm.
Ngược là các triều thần trong điện cuộc đối thoại ngắn ngủi của hai làm cho chấn động, trong lòng càng thêm hối hận vì nhúng tay vũng nước đục .
Chỉ là bây giờ xin từ quan thì muộn.
Ân Thừa Ngọc bình tĩnh liếc Ân Từ Quang một cái, hỏi: “Nhốt Ân Thừa Cảnh và Đức phi trong tẩm cung của phụ hoàng, là do An vương làm ?”
“ .”
“Cấu kết với hoạn quan, bắt giữ phụ hoàng, giả truyền thánh chỉ, gây loạn cung đình, mưu nghịch phạm thượng, ngươi nhận tội ?”
“Nhận tội.”
Tất cả tội danh, Ân Từ Quang đều nhận hết, nửa lời phản bác.
Cao Hiền ở bên cạnh thấy liền a lên a a : “An vương Thái T.ử ép buộc! Bệ hạ khi lâm chung để chiếu thư truyền ngôi cho An vương, các ngươi mới là loạn đảng nghịch tặc!”
chẳng qua chỉ là một nội thị, quyền thế đều dựa sự sủng ái của hoàng đế. Long Phong Đế băng hà, quyền thế của cũng tan thành mây khói.
Huống chi bây giờ còn tham gia mưu nghịch.
Không một ai tin lời .
Cao Hiền quanh bốn phía, thấy nào tin , bèn lấy từ trong tay áo một mảnh vải vàng cháy dở, giãy giụa trong tuyệt vọng: “Bệ hạ để chiếu thư truyền ngôi, là sự thật một trăm phần trăm! Chỉ là An vương đốt !”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Giọng càng thêm a lên a a, phảng phất như là thể trút nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t của .
“Không thì đừng mở miệng.”
Tiết Thứ tiến lên hai bước, trở tay rút đao, lưỡi đao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, trong nháy mắt lướt qua mặt nhanh chóng tra vỏ.
Vẻ mặt Cao Hiền cứng đờ, một vệt m.á.u kéo dài từ má trái xuống cằm , cắt ngang hơn nửa khuôn mặt.
Cơn đau đến chậm hơn cảm giác, đến khi m.á.u tươi đầm đìa tuôn , Cao Hiền mới ôm mặt rú lên đau đớn. Chỉ là miệng cũng rạch nát, kêu rên hai tiếng liền đau đến lăn lộn đất, chỉ thể phát những tiếng rên rỉ đè nén.
Các triều thần đầu tiên chứng kiến thủ đoạn tàn nhẫn như của Tiết Thứ đều hoảng sợ, bất giác sang Ân Thừa Ngọc, thấy sắc mặt y vẫn như thường.
Cao Hiền ngừng kêu rên nhanh chóng kéo xuống.
Chuyện của hoàng gia, cũng chỗ cho một tên thái giám như lắm mồm.
Còn về Ân Từ Quang, Ân Thừa Cảnh và Đức phi thì phế làm thường dân, tạm giam ở Tông Nhân Phủ, chờ định tội cuối cùng.
Sau khi mấy lượt áp giải , Ân Thừa Ngọc mới xoa xoa ấn đường, trấn an các đại thần chứng kiến chuyện của hoàng gia vài lời, cho họ xuất cung.
Tiếp theo đó là chỉnh đốn việc phòng vệ trong cung, dọn dẹp mớ hỗn độn do hai cung biến gây , đồng thời lệnh cho Lễ Bộ cùng nội các soạn thảo tang lễ cho đại hành hoàng đế.
Từng việc từng việc xử lý rõ ràng tốn ít thời gian, đến khi việc lắng xuống, là ba ngày .
Di thể của Long Phong Đế tạm thời quàn tại Tấn cung, lúc sinh thời ông cho xây dựng lăng tẩm cho , cũng giúp Ân Thừa Ngọc bớt việc, chỉ cần chờ ngày lành là thể đưa linh cữu lăng.
Vì quốc khố trống rỗng, Ân Thừa Ngọc lệnh cho Lễ Bộ cử hành tang lễ đơn giản hết mức.
Ngày lành hạ táng do Khâm Thiên Giám chọn, Long Phong Đế băng hà mấy quang minh, tang lễ cũng giản lược, ngày hạ táng định bảy ngày .
Trong thời gian , Ân Thừa Ngọc còn cần xử trí ba đang giam ở Tông Nhân Phủ.
Cách xử trí Ân Thừa Cảnh và Đức phi sớm kết luận, một dải lụa trắng chính là bến đỗ cuối cùng của họ.
Chỉ cách xử trí Ân Từ Quang là vẫn quyết định.
“Hôm nay sẽ đến kết liễu Ân Thừa Cảnh và Đức phi, Điện hạ định xử trí An vương thế nào?” Tiết Thứ hỏi.
Ân Thừa Ngọc suy tư một lát : “Đi đến bước đường là điều mong , nhưng việc đến nước thể cứu vãn, sẽ tiễn đoạn đường cuối cùng.”
Hai đến Tông Nhân Phủ.
Ngục mở cửa lao, Ân Thừa Ngọc lệnh cho Tiết Thứ canh giữ ở ngoài, cất bước .
Nhà lao của Tông Nhân Phủ đơn sơ, trong lao chỉ một tấm ván gỗ để nghỉ ngơi. Lúc , Ân Từ Quang đang dựa tường tấm ván gỗ, thần sắc bình tĩnh.
“Điện hạ hà tất đến nơi bẩn thỉu .”
Ánh mắt Ân Thừa Ngọc dò xét , cho đến tận giờ phút y vẫn thể thấu con mắt: “Nếu ngươi căm hận vì dung phi c.h.ế.t oan, thể giúp ngươi báo thù, cớ gì đến nông nỗi ?”
Y cái c.h.ế.t của dung phi đả kích Ân Từ Quang lớn, kiếp y cũng từng chịu nỗi đau mất , thể hiểu sự bi thống của Ân Từ Quang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/cuu-thien-tue/chuong-126-bui-tran-lang-diu.html.]
nếu Ân Từ Quang báo thù, trăm ngàn cách, cố tình chọn cách ngọc đá cùng tan.
“ chỉ bọn họ c.h.ế.t.” Ân Từ Quang thẳng y một lát dời mắt . Sau khi gỡ bỏ lớp mặt nạ bình tĩnh ôn hòa, cuối cùng cũng để lộ sự hận thù méo mó và dữ tợn bên trong: “Thái T.ử điện hạ giúp nhiều, hà cớ gì liên lụy? Cả đời đều ẩn nhẫn lùi bước, nhẫn đủ , cũng làm đủ .”
Hắn cúi mắt tay , như nắm lấy thứ gì đó mà nắm hờ, cuối cùng buông một cách bất lực.
Ân Thừa Ngọc im lặng.
Ngược Ân Từ Quang mở miệng, ngẩng đầu, ánh mắt ngưng đầu ngón tay còn chút huyết sắc: “Điện hạ từng hối hận vì giúp khôi phục phận ?”
“Chưa từng.” Ân Thừa Ngọc chút do dự.
Lúc khi giúp Ân Từ Quang khôi phục phận, y nghĩ đến trường hợp vạn nhất đối phương sẽ đối địch với . Ân Từ Quang từng giúp y, y cũng thật sự nguyện xem Ân Từ Quang như . Người xưa câu, dùng thì nghi, nghi thì dùng, y đưa lựa chọn, tự nhiên cũng năng lực gánh vác hậu quả.
Dù cho kết cục hiện tại như ý , y cũng từng hối hận vì giúp lúc .
“Vậy ngươi từng hối hận ?” Ân Thừa Ngọc hỏi .
Sắc mặt Ân Từ Quang ảm đạm, lắc đầu .
Bọn họ cuối cùng vẫn khác .
Trăng sáng vằng vặc một gợn mây mù. ánh trăng bao phủ sinh lòng si vọng, vây trong mê chướng.
Ân Thừa Ngọc từng hối hận vì giúp , nhưng hối hận vì lúc cầu xin giúp đỡ ở hành lang Tù Tuyết Phù.
Nếu từng bước bước đó, giữ ở Vĩnh Hi cung, an an phận phận làm một đại công chúa giả, sẽ nảy sinh nhiều bất cam và tiếc nuối như ?
Đáng tiếc đời nếu.
Ngón tay siết chặt buông , Ân Từ Quang thu cảm xúc, bình tĩnh : “Ta tự tội thể tha, khó thoát khỏi cái c.h.ế.t, nhưng năm ngoái đông cất một vò nước tuyết và một hũ ngon, vẫn kịp nếm thử. Có thể xin Điện hạ khai ân cho mang đến ? Cũng đỡ dùng rượu độc của Tông Nhân Phủ.”
“Ta sẽ cho mang tới.”
Ân Từ Quang cảm tạ, : “Ta là mang trọng tội, khi c.h.ế.t thể hoàng lăng, cũng cần lãng phí đất đai để chôn cất. Cứ thiêu xác , tìm một nơi sơn dã nào đó rắc tro cốt là .”
Ân Thừa Ngọc đồng ý, cuối cùng một cái mới xoay rời : “Ta sẽ sai tìm một nơi non xanh nước biếc.”
Ân Từ Quang cúi , trán chạm đất, bái biệt: “Đa tạ Điện hạ, Điện hạ bảo trọng.”
*
Ngày Ân Từ Quang ban c.h.ế.t, Ân Thừa Ngọc đến tiễn đưa.
Chỉ truyền lệnh cho Tông Nhân Phủ, sai thu liệm t.ử tế thi thể, khi hỏa táng thì đem tro cốt của chôn ở núi chùa Kim Vân. Nơi đó trồng đầy cây đào, tiếng kinh Phật lượn lờ, thế sự trần tục quấy nhiễu, thể yên giấc ngàn thu.
Sau đó một ngày, liền đến ngày hạ táng đại hành hoàng đế.
Hai đời chung sống, tình cảm của y đối với Long Phong Đế sớm phai nhạt. Ngày hạ táng, y làm theo nghi thức một cách trật tự, thành những việc cần làm, trong lòng thực sự chút đau buồn nào.
Sau khi đại hành hoàng đế hạ táng, liền bắt tay chuẩn cho đại điển đăng cơ.
Ân Thừa Ngọc là Thái Tử, khi tiên đế băng hà, y chính là kế vị danh chính ngôn thuận. Sau ba thỉnh cầu của các triều thần đầu là những học sĩ nội các, Ân Thừa Ngọc thuận thế đáp ứng, Lễ Bộ liền bắt đầu chuẩn cho việc đăng cơ.
Đại điển đăng cơ tuy giản lược nhưng vẫn trang trọng, Khâm Thiên Giám tính tính , cuối cùng mới định ngày đại cát là mùng 6 tháng 6.
Trong thời gian hơn nửa tháng , Ân Thừa Ngọc với tư cách là tự hoàng đế, tuy chính thức tổ chức đại điển đăng cơ, nhưng tất cả công vụ vốn nên do hoàng đế xử lý đè nặng lên vai y, vì mới tiếp nhận nên sự vụ so với càng nhiều càng phức tạp.
Thời khắc cũ mới giao thoa, lòng trong triều hoang mang. Hơn nữa, vụ án gian lận khoa cử của tạ văn bước giai đoạn phúc thẩm quốc tang, liên lụy đến nhiều , trong triều chút lòng hoảng sợ, sợ chỉ một chút sơ sẩy là sẽ tân đế thanh trừng.
Ân Thừa Ngọc mỗi ngày đều bận rộn trấn an lòng và xử lý chính vụ, nhiều thời gian và sức lực để dành cho khác. Thấy ngày đại điển đăng cơ đang đến gần, việc trong triều cũng dần quỹ đạo, Ân Thừa Ngọc cuối cùng cũng chút rảnh rỗi, lúc y mới kinh ngạc phát hiện dạo gần đây Tiết Thứ dường như xa cách y nhiều.
Vẫn chính thức đăng cơ, hơn nữa y thật sự ghét bỏ sự xui xẻo của Càn Thanh cung, nên vẫn ở Từ Khánh Cung.
Trước đây, đêm nào Tiết Thứ cũng tìm đủ lý do để ở tẩm điện chịu , mà bây giờ thường xuyên thấy bóng dáng .
Ân Thừa Ngọc nhíu mày hồi tưởng, mới nhận Tiết Thứ ba ngày ngủ cùng y.
Người ngày xưa hận thể dính liền với y, giờ chẳng hề hầu hạ bên cạnh, mất.
Ân Thừa Ngọc thật cũng nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Tiết Thứ gặp chuyện gì khó giải quyết. Nhìn chồng công vụ xử lý gần xong, y cho truyền gọi mà tự dậy tìm .
Tiết Thứ hiện giờ ở trong cung uy thế hơn cả Trịnh Đa Bảo, Ân Thừa Ngọc tùy tiện tìm một nội thị hỏi, liền Tiết Thứ đang ở đình Tiến Hương.
Hắn việc gì đến Tiến Hương đình làm gì?
Ân Thừa Ngọc lòng đầy nghi hoặc, chân bước về phía đình Tiến Hương.
Đến nơi, mới phát hiện chỉ Tiết Thứ, mà Tạ Chứa Xuyên mà cũng ở đó. Hai đối diện trong đình, bàn đá ở giữa bày bộ cụ, đang trò chuyện vui vẻ.
So với cảnh giương cung bạt kiếm ở kiếp , khí giữa hai lúc thể là hòa hợp.
Y bao giờ thấy Tiết Thứ đối xử với khác ngoài y ôn hòa như .
Đôi mắt hẹp dài nheo , Ân Thừa Ngọc dừng chân một lúc lâu, tiến lên mà phất tay áo về điện Hoằng Nhân.
Xem là y tự đa tình .
--------------------