Tôi hạ giọng: “Cả ngày hôm nay đều ở cùng Quý Phong ?”
“Sao, chỉ cho phép chơi với bạn, thì ?”
“Cũng .”
Tôi lẩm bẩm, Thẩm Ứng Thời chuyện kiểu mỉa mai thế.
Quý Phong gọi một ly rượu, ánh mắt đảo quanh chúng , ném cho một nụ mờ ám.
“Tôi bảo học bá Thẩm cứ lơ đãng mãi, thì là vì trong lòng ở bên cạnh .”
“Cậu, đều ?” Tôi trợn tròn mắt.
“Ánh mắt rõ ràng đến thế mà, ăn cơm thấy đúng , đồ ngốc mới .”
Quý Phong giống như một tay lão luyện tình trường.
Cậu uống một ngụm rượu, thuần thục ném ánh mắt quyến rũ về phía những đàn ông cảm tình với xung quanh.
Tôi giới thiệu Thẩm Ứng Thời với Trần Kỳ, nhưng về mối quan hệ của chúng .
Mấy xã giao vài câu, coi như chào hỏi.
Trần Kỳ khát nước, cầm lấy cốc nước của định uống.
“Không , cái uống .”
“Thì chứ, hồi cấp ba còn ăn cơm thừa của mà.”
Trần Kỳ cầm cốc lên uống một hết sạch, khoác vai .
“Đi thôi, ăn đêm , gọi món cà tím nướng tỏi yêu thích của á, đó chúng đến khách sạn chơi game cùng bạn, chơi chán thì ngủ.”
Tôi dám gật đầu, bởi vì nào đó bên cạnh đang lẳng lặng .
Thẩm Ứng Thời: “Mấy hôm nay hai ngủ cùng ?”
“Đừng ám thế, đặt phòng đôi, rủ chơi vài ngày, đặt vé xe cùng về quê.”
“Ồ.”
Thẩm Ứng Thời nhàn nhạt đáp. Bề ngoài phản ứng gì, nhưng cảm thấy giận .
Ra khỏi quán bar, Quý Phong bắt taxi rời .
Trần Kỳ say quá, bước chút lảo đảo. Cậu khoác vai , miệng vẫn lầm bầm chơi game gì.
Với cái dáng vẻ hiện giờ của , liệu rõ màn hình ?
Tôi đưa Trần Kỳ về khách sạn, định chuồn . Cậu tinh tường chằm chằm .
“Cậu ? Lộ Trạch, dạo lạ lắm đấy nhé?”
“Lạ cái gì?”
“Cậu cứ lén lút xem điện thoại, là đang lén lút yêu đương đó chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/cu-lua-yeu-qua-mang/chuong-11.html.]
“…”
Tôi với và đắp chăn cho .
“Ngủ , nhà tiên tri .”
Trong phòng yên lặng vài giây.
Khi rời , thấy tiếng la hét chói tai từ trong phòng vọng .
“Á á á, Lộ Trạch, về đây ngay! Cậu yêu đương từ khi nào, ? Chết tiệt, chuyện còn khó chịu hơn g.i.ế.c nữa. Cái gì mà vua cô đơn chỉ độc cho đến khi học xong tiến sĩ, đồ phản bội!”
…
Tôi rảnh để để ý đến .
Ra khỏi khách sạn, Thẩm Ứng Thời xa hơn mười mét.
Tôi đuổi theo: “Không bảo đợi ?”
“Thấy mãi xuống, cứ tưởng cùng .”
“Làm gì chuyện đó.”
Tôi nắm tay .
Anh im lặng bước .
Suốt chặng đường, Thẩm Ứng Thời tiếng nào. Tôi nhịn .
“Này, gì? Anh cùng Quý Phong cũng giận mà, vui? Đừng hẹp hòi thế chứ.”
“Ừ, đúng, nên độ lượng, về với bạn của .”
Anh buông tay . Tôi bóng lưng , dừng bước.
“Được thôi, thì .”
Tôi cố ý vài bước. Chưa đến đầu phố, phía đuổi đến ôm chặt lấy .
Thẩm Ứng Thời ôm chặt, suýt chút nữa khiến thở nổi.
“Lộ Trạch, chính là nhỏ nhen, hai là bạn bè, nhưng vẫn vui, khác hiểu hơn , cảm thấy khó chịu trong lòng. Làm đây, trói , cho ai tìm thấy.”
Ý nghĩ u ám của lóe lên cắt ngang:
“Thẩm Ứng Thời, ghê gớm thế ? Ghen tuông lên đáng sợ đến ? Chúng mới ở bên lâu, hiểu là chuyện bình thường, dần dần chỉ là hiểu nhất thôi.”
Tôi ôn tồn khuyên nhủ, vỗ vỗ lưng an ủi.
Ánh mắt Thẩm Ứng Thời dịu một chút.
Tôi nắm tay cùng về nhà.
Vừa cửa, Thẩm Ứng Thời đè xuống hôn. Lần đầu tiên phát hiện, sự kiên nhẫn của Thẩm Ứng Thời giới hạn.
Anh xé rách chiếc áo sơ mi của , cho một công dụng khác của sữa tắm.
Đêm đó, thật sự suýt hành hạ đến chết.