Công Lược 4 Đối Tượng Xong, Tu La Tràng Của Tôi Lật Xe Rồi - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-04-04 14:40:01
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Hoán rũ mắt xuống, giọng tội nghiệp: “Anh chọn , em làm ?”

Giản Triết thì khỏi cần giả bộ lịch thiệp nữa. Anh giành ôm lấy cánh tay của , thẳng: “Du Nhi từng là chọn chú. Tôi khuyên chú đừng tự đa tình.”

“Cậu!”

là học như đúc.

Ai nấy đều khoanh đất cắm cờ, mà nhức cả đầu.

Thấy bọn họ sắp cãi tiếp, vội lên tiếng cắt ngang: “Được , tiêu cơm thôi. Đi cùng hết.”

Giản Đình Chu liếc đầy bất mãn.

Tôi bĩu môi.

Giỏi thì đuổi hết bọn họ . Không làm thì chịu , bày đặt làm dữ với làm gì.

16

Bàn tay Giản Đình Chu khóa chặt lấy tay , cánh tay còn ôm ngang vai . Giản Triết thì chịu thua, cứ bám riết bên . Chỉ Diệp Hoán là chẳng chen nổi, đành lặng lẽ phía như một chú ch.ó nhỏ bỏ rơi, cũng thấy xót.

Trong bọn họ, quý nhất vẫn là Diệp Hoán. Cậu nhỏ hơn hai tuổi, chẳng khác nào em trai, luôn để ý chăm sóc . Không giống hai , một kẻ thì bá đạo, một kẻ thì giành giật từng li từng tí, làm thấy cái đầu cũng sắp bọn họ chia làm ba mất .

“Giản Triết, khuyên nhớ cho kỹ, là thím của .”

“Giản Đình Chu, đồ vật của chú. Càng thật sự thành thím của . Tôi thế nào thì thế .”

“Cậu sợ họ hàng dị nghị, thậm chí gạch tên khỏi nhà họ Giản ?”

“Tôi dựa chính vẫn thể gây dựng sự nghiệp. Còn chú thì ? Rời khỏi nhà họ Giản, e là chú chắc sống nổi . Dù từ tới nay chú vẫn luôn ở cao, chẳng cho ai trái ý .”

“Giản Triết!”

Một càng cãi càng đắc ý, một càng càng bốc hỏa. Kẹt giữa hai bên, thấy đầu sắp nổ tung. Cuối cùng hất mạnh cả hai , trừng mắt quát: “Hai ồn đủ ? Muốn cãi thì qua châu Phi mà cãi. Không thể học Tiểu Hoán yên tĩnh một chút ? Phiền c.h.ế.t !”

Tôi mặc kệ bọn họ còn định đổ cho , dứt khoát bỏ luôn màn dạo về nhà, tự nhốt trong phòng, đó gọi hệ thống.

“Có cách nào nhanh nhất để hương vị món ăn Giản Đình Chu từng nấu ?”

Tôi thấy lúc chuyện quan trọng nhất vẫn là chạy cho nhanh.

Hệ thống im lặng khá lâu mới trả lời: [Có. Không cần 19.998, chỉ cần 1.998, sẽ nhận một phần [Bí Kíp Công Lược Giản Đình Chu, thực đơn “hương vị của ”].]

Vừa tới gần hai nghìn, cái hệ thống đang đào tiền của . giờ chẳng còn cách nào khác, kéo dài thêm nữa khéo đến con cũng luôn mất, nên đành nghiến răng mua.

Mở xem danh sách món ăn, lập tức chủ ý.

Tối hôm đó, đám chen chúc cửa phòng . Bốn gã to xác mà cứ như lũ trẻ con tranh , ngu ngốc đến mức khiến nên gì.

“Tôi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/cong-luoc-4-doi-tuong-xong-tu-la-trang-cua-toi-lat-xe-roi/chuong-10.html.]

“Du Nhi là của .”

“Đây là nhà .”

“Có khi chỉ thích ngủ một thôi.”

Vẫn là lời của Diệp Hoán xuôi tai nhất. Tôi bọn họ chen chúc ngoài cửa nửa ngày vẫn ai nổi, bèn thuận miệng hùa theo: “Nghe thấy ? Tôi chỉ thích ngủ một .”

Mấy đó giành qua giành mãi xong, mà ai cũng để khác thắng.

Cuối cùng, cả đám cũng chịu dừng cái trò trẻ con . ai nấy vẫn trừng , thi đuổi khách: “Đừng làm phiền Du Nhi nghỉ ngơi. Em ngủ một mới khỏe .”

Sau một hồi như ăn tươi nuốt sống, cuối cùng bọn họ cũng chịu .

Thế nhưng vẫn còn một tên lọt lưới, cái kẻ to gan nhất, cũng là chủ nhà, Giản Đình Chu. Bất chấp ngoài vẫn còn , khóa trái cửa thật chặt nhào tới đè xuống, gấp gáp đòi hôn.

“Ưm... ưm...”

“Bốp bốp bốp!”

“Giản Đình Chu, đồ khốn!”

Bên ngoài bắt đầu vang lên những tiếng đập cửa ầm ầm.

Rõ ràng là sắp bão tới nơi.

Còn trong phòng thì trợn tròn mắt.

Tôi dám tưởng tượng hành động của Giản Đình Chu sẽ khiến mấy tình địch hận đến mức nào. Lỡ họ thấy thứ âm thanh quá đỗi hổ bên trong, thì mặt mũi cũng chẳng còn. Tôi thậm chí còn mơ hồ cảm thấy, nếu còn sống tới lúc , chắc chắn sẽ bọn họ tính sổ thảm.

“Đồ chó! Không ăn miếng thì c.h.ế.t ?”

Bên ngoài bắt đầu c.h.ử.i ầm lên.

Còn thì hành đến c.h.ế.t sống suốt hai tiếng, mà vẫn xong.

17

Tôi ngủ một giấc tỉnh dậy.

Eo lưng đau nhức, chân cũng như rụng .

Giản Đình Chu làm.

Mấy còn trong nhà thì rảnh rỗi như lũ thất nghiệp, ai nấy ôm đôi mắt thâm quầng vật sô pha. Vừa thấy mở cửa bước , bọn họ uể oải sang: “Em dậy ? Có cần bọn cầm d.a.o g.i.ế.c ? Em chỉ cần một tiếng thôi.”

Tôi khó nhọc kéo khóe môi.

“Không.”

Tôi đau lòng cho , càng cam tâm tình nguyện gì. Tôi chỉ nghĩ tới hai mươi triệu của mà thôi. Chỉ khi thành cùng lúc bộ nhiệm vụ, mới lấy hai mươi triệu. Nếu chỉ xong ba thì đừng tới hai mươi triệu, ngay cả tính riêng từng cũng chẳng cửa.

Tôi cố gắng lâu như cuối cùng đổ sông đổ biển.

Loading...