Con Rối Người - Chương 9: FULL

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-03-30 13:30:37
Lượt xem: 825

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

24.

“Chị ơi!”

Cây gậy điều khiển vẫn nằm trong tay nhưng tôi không thấy chị đâu cả, trên mặt đất có vài sợi dây bị đứt.

Tôi bị lừa rồi, chị tôi bị bắt đi rồi!

Tôi cố nén cơn đau, đang định xuống giường đi tìm chị thì thấy chị vội vã bước vào.

Chị vừa thấy tôi thì lạnh lùng cau mày.

“Quay lại giường mau! Chị thấy em không muốn sống nữa rồi đó!”

Đứng trước mặt tôi là người chị lành lặn, là chị gái của tôi chứ không phải một con rối.

Tôi chạm vào người chị, cơ thể chị ấy ấm áp mềm mại và có hương thơm quen thuộc.

Tôi vội vàng ôm lấy chị, khóc đến nỗi khàn cả giọng.

“Chị ơi, cuối cùng chị cũng trở về rồi, chị ơi…”

“Em đã gặp một cơn ác mộng vô cùng khủng khiếp, em còn tưởng sẽ không bao giờ được gặp chị nữa.”

Chị xoa đầu tôi.

“Nếu đã là ác mộng thì em hãy quên nó đi.”

25. Góc nhìn của chị gái:

Lúc mẹ còn sống, tôi rất thích múa rối bóng.

Mẹ tôi luôn nói với chị em tôi rằng cha rất tài giỏi, nói cha có tài năng thiên bẩm. Khi đó, tôi nghĩ múa rối bóng là điều tốt nhất trên đời.

Tôi theo cha học cách làm con rối, làm ra một con rối hình nam thanh niên, cho con rối mặc một bộ quần áo phổ biến đến mức có thể thấy ở khắp nơi trong làng.

Tôi đã khắc khuôn mặt của anh ấy rất nhiều lần.

Cha luôn chế tạo ra những con rối mới, nhưng đến khi làm ra vẫn không hài lòng.

Ông như phát điên, làm hết con rối này đến con rối khác, sau đó lại phá hủy toàn bộ chúng.

Tôi hỏi cha:

“Tại sao cha lại không thích những con rối xinh đẹp này ạ?”

Cha nói:

“Những con rối này đều là vật ch.ế.t, không có linh tính nên không thể diễn những màn múa rối bóng hay được. Con rối do con tạo ra cũng không có linh tính.”

Nghe vậy, tôi khóc lóc xin cha dạy tôi cách làm ra con rối có linh tính.

Cha nói:

“Cho nó ăn m.á.u người trong bảy bảy bốn mươi chín ngày, sau đó ch.ôn xuống dưới gốc cây liễu. Khi nào con rối quay lại tìm con thì nó đã hoàn thành.”

Tôi làm theo lời cha, ch.ôn con rối của tôi bên dưới gốc cây liễu, chờ đợi rất nhiều năm, chờ cho đến khi tôi đã quên mất, chờ cho đến khi tôi chẳng còn thích rối bóng nữa.

Thế rồi, con rối của tôi, cuối cùng anh ấy đã tới.

26. Ngoại truyện chân tướng.

Cha tôi từng là người.

Gia đình cha nhiều đời làm nghề múa rối, đến đời cha tôi thì cơ nghiệp gần như chẳng còn.

Những con rối bóng truyền thừa đã rách tan nát, thế nhưng cha tôi vẫn không nỡ thay mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/con-roi-nguoi/chuong-9-full.html.]

Khi chị gái tôi chào đời, cha tôi đã cân nhắc xem có nên từ bỏ truyền thống, yên ổn sinh sống hay không.

Đúng vào lúc này, một người chú không được thừa kế sự nghiệp của gia tộc chúng tôi bỗng nhiên trở nên nổi tiếng với những con rối mà ông ta làm ra.

Người chú nọ vẻ vang về làng, tìm đến cha tôi trong khi ông đang mất phương hướng, nói cho cha tôi biết cách tạo ra những con rối vô cùng tinh xảo.

Lão ta nói, loại da tốt nhất trên đời chính là da người, dùng da người để làm con rối mới là có thể tạo ra con rối tốt nhất.

Cha tôi tin điều đó, tự c.ắ.t da mình để tu sửa đám rối. Da trên cơ thể ông bị c.ắ.t n.á.t từng mảng cho đến khi tất cả những con rối được tu sửa thành công.

Người chú đó lại nói:

“Tuổi thọ của những con rối này chỉ từ ba đến năm năm thôi, nếu anh thật sự muốn giữ chúng lâu bền thì hãy dùng cơ thể nuôi chúng. Nếu thế, anh sẽ phải chịu đựng sự giày vò, năm nào anh cũng phải c.ắ.t da để tu sửa cho chúng. Sau khi nuôi đủ mười năm, tay nghề của anh sẽ giỏi lên, sau đó có thể chọn người kế nhiệm thích hợp để tạo ra một bộ rối bóng người chân chính.”

Rối bóng người được tạo ra bằng cách l.ộ.t da người sống để làm con rối.

Da của người càng trẻ tuổi thì sẽ làm ra con rối càng sống động, càng linh hoạt.

Tôi và chị gái có quan hệ huyết thống với cha, hiển nhiên trở thành đối tượng hoàn hảo nhất để lựa chọn.

Cha tôi tất nhiên không đồng ý.

Sau đó, chính vào hôm ấy, cha tôi bị tên nghệ nhân làm rối đó biến thành rối bóng người.

Một con rối làm bằng người sống thật sự.

Ông bị thao túng cuộc sống theo một trình tự máy móc chỉ để chờ tôi và chị gái trưởng thành, để người chú kia chọn ra một bộ da thích hợp trong hai chị em chúng tôi.

Ban đầu, lão ta muốn chọn da của tôi.

Nhưng chị tôi lớn lên rất xinh đẹp, nếu dùng làm con rối truyền thừa có thể thu hút rất nhiều khách, giúp lão ta kiếm được nhiều tiền hơn.

Đáng tiếc là chị tôi rất người bướng bỉnh, lão ta cần một con rối dễ điều khiển nên mới quyết định chọn tôi.

“Trước khi cha c.h.ế.t cũng có một nỗi ám ảnh, ông luôn muốn tạo ra một con rối hoàn thiện để có thể diễn nên một tiết mục khiến ai ai cũng trầm trồ. Sau cùng thì nghề múa rối bóng vẫn tàn lụi ở thế hệ của ông.”

Tôi nằm trên giường, thắc mắc hỏi chị:

“Tại sao chị lại biết rõ chuyện hồi đó vậy?”

Chị tôi cốc đầu tôi, nói ẩn ý:

“Đương nhiên là bởi vì chị đã ăn mất đầu cha rồi.”

Tôi kêu lên một tiếng.

Khi con rối thôn tính một người có thể sử dụng năng lực của nạn nhân, vậy cũng không lạ khi có được ký ức của nạn nhân nhỉ?

“Chị ơi, chúng ta bỏ qua cho kẻ đã hủy hoại gia đình mình sao?”

“Ai bảo là bỏ qua?”

Chị tôi cười dịu dàng:

“Đã gần một tháng rồi, con rối mới của chúng ta không phải đã về rồi đấy ư?”

Chị tôi vừa dứt lời thì cánh cửa mở ra.

Anh thanh niên đứng ngoài cửa, trong tay cầm một chiếc hộp giống y đúc chiếc hộp quan tài nọ.

“Da của mười hai con rối này mặc dù đã già nhưng vẫn rất bền, vẫn có thể thực hiện một số cảnh gi.ế.t ch.ó.c đó.”

“Người dân trong làng vẫn đang chờ xem chúng ta biểu diễn mà.”

-Hết-

Loading...