21.
Nếu anh ta không nói thì tôi thật sự quên mất luôn.
Anh thanh niên vẫy tay gọi tôi:
“Chạy mau đi, nếu em không chạy thì bọn em sẽ phải ch.ế.t ở đây đấy.”
Tôi siết chặt con d.a.o làm bếp trong tay, mở cửa rồi chạy theo anh ta.
Phòng của cha tôi gần cổng nhất, nếu muốn ra ngoài thì phải đi qua phòng của ông ta.
Cha tôi đang ngồi xổm trong phòng, nhai thứ gì đó trong mồm, nghe tiếng nhai thì thứ đó giống như vật làm bằng nhựa.
Ông ta phát hiện ra có động tĩnh thì quay phắt đầu lại.
Thứ ông ta nhai là một con rối có màu sắc sặc sỡ đã bị hỏng, m.á.u chảy ròng ròng từ con rối lên người người ông ta.
Ông ta đang ă.n th.ị.t đồng loại!
Anh thanh niên chửi tục một câu, giật lấy chiếc hộp trong tay tôi.
Tôi đương nhiên không chịu đưa, kề con d.a.o vào cổ anh ta nhưng anh ta không hề buông tay.
Anh ta sốt sắng nói với tôi:
“Con rối người được làm từ một mảnh da người, bây giờ ông ta đã ăn hết da, pháp lực đã tăng lên rất nhiều. Nếu như cứ để chuyện này tiếp diễn thì tất cả chúng ta đều sẽ chet, đều sẽ bị ông ta biến thành con rối! Mạng người quan trọng, mau đưa quan tài cho tôi ngay.”
Tôi vẫn không buông tay, anh thanh niên kề cổ lên con d.a.o của tôi, ghé vào tai tôi nói:
“Gi.ế.t ch.ế.t cha em đi, tôi có cách để chị em sống lại.”
Nghe thế, tôi lập tức buông tay ra.
22.
“Tìm một nơi trốn đi, đừng gây tiếng động cũng đừng chạy ra.”
Tôi tìm một chỗ trong sân để trốn rồi bịt miệng lại.
Anh thanh niên nhỏ m.á.u của mình xuống để mở chiếc hộp ra.
Anh ta cầm chiếc hộp bằng một tay, tay kia xoay một vòng trong hộp, toàn bộ dây rối bóng bắt đầu quấn lên tay anh ta.
Tổng cộng có mười hai con rối bay ra khỏi hộp rồi bao vây cha tôi ở giữa.
Anh thanh niên thuận tay ném chiếc hộp đi, nó vừa vặn rơi ngay trước mặt tôi.
Hầu hết những con rối đều cầm vũ khí trên tay, bay lên không trung, bắt đầu chiến đấu với cha tôi.
Không biết cha tôi có phát hiện ra hay không.
Trong số mười hai con rối kia không có chị gái tôi.
Cơ thể chị tôi ở trong hộp đang dần dần hồi phục nhưng tốc độ vẫn rất chậm.
Tôi cầm con d.a.o trong tay lên, tàn nhẫn đ.â.m vào n.g.ự.c mình.
Tôi muốn chị được sống.
Tôi không biết m.á.u đầu tim cần phải đ.â.m sâu đến mức nào mới lấy được, nhưng tôi nghĩ m.á.u đầu tim chắc chắn là m.á.u trong tim.
Từng giọt m.á.u rơi xuống, tôi đau đến nỗi co giật cả người, ôm chị gái vào trong lòng.
Tôi nghe thấy chị nói:
“Tiểu Hi, sao em ngốc thế hả? Máu đầu tim không lấy theo chiều ngang, sau này để lại sẹo thì xấu lắm đấy.”
Chị gái xấu xa, sao mà tôi biết được chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/con-roi-nguoi/chuong-8.html.]
23.
Sau khi tôi tỉnh lại, n.g.ự.c hẵng còn đau âm ỉ.
Tôi bất tỉnh không lâu, cuộc chiến đằng kia vẫn chưa kết thúc.
Chị tôi biến thành một con rối lớn giống cha, lơ lửng trên không trung, nhai một con rối nhỏ trong miệng.
Chị ấy cũng ăn chúng rồi.
Anh thanh niên cầm cây gậy điều khiển của chị, kỹ năng điều khiển rối của anh ta rất lão luyện, cứ như đã từng hợp tác với chị tôi nhiều lần rồi.
Chân của cha đ.ứ.t rồi, khuôn mặt của ông ta cực kì nhợt nhạt, đôi mắt đảo quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Đột nhiên, ông ta nhìn thấy tôi sau gốc cây.
Ông ta đang tìm tôi!
Sau khi nhận ra điều này, tôi lê lết cơ thể của mình, cố gắng trốn ra đằng sau, thế nhưng cha tôi đã thoát khỏi chị và lao về phía tôi.
“Tiểu Hi, nhắm mắt lại.”
Một thanh gỗ đ.â.m vào cái cây trước mặt tôi, đó chính là cây gậy điều khiển của chị.
Toàn thân chị tôi phình to ra, miệng nứt rộng ra đến nỗi tôi có cảm giác như nửa đầu của chị ấy đã bị tách rời.
Chị há mồm, c.ắ.n đ.ứ.t đôi đầu cha.
Tôi bị ai đó kéo về phía sau, khi quay đầu lại thì thấy anh thanh niên đang thở dốc.
Cánh tay của cha chỉ cách tôi vài bước chân, chỉ một chút nữa thôi là sẽ chạm đến n.g.ự.c tôi.
Ông ta vẫn đang vùng vẫy, cố gắng vươn tay về phía trước.
Chị tôi dùng cả hai tay túm chặt lấy ông ta.
Mãi đến khi bị ăn hết cả đầu thì ông ta mới trở nên yên tĩnh, hoàn toàn bất động.
Ông ta ngã xuống đất, biến thành một tấm da rất mỏng.
Lớp da này nhăn nheo và có mùi tanh nhẹ, chắc hẳn là da người.
Con rối thứ mười hai cũng đã ch.ế.t.
Tôi nắm lấy tay anh thanh niên:
“Anh nói anh có thể hồi sinh chị em! Anh phải giữ lời!”
Anh thanh niên nhìn tôi mỉm cười, làn da của anh ta bắt đầu có những ánh sáng phản chiếu kỳ lạ.
“Em gái nhỏ, một tấm da người chỉ có thể làm mười hai con rối. Em đoán xem con rối thừa ra kia đến từ đâu?”
Vậy anh ta cũng là con rối sao!
Anh thanh niên cầm cây gậy điều khiển trong tay, nhìn chị tôi với vẻ mặt say mê.
“Em không biết chị gái em xinh đẹp đến nhường nào đâu, cô ấy là rối bóng người xinh đẹp nhất anh từng gặp, anh đã thích cô ấy từ cái nhìn đầu tiên rồi. Bây giờ cô ấy là của anh.”
Nghe xong, tôi tức giận đến mức ném con d.a.o trong tay sang, muốn ch.ặ.t ngay anh ta ra thành từng mảnh.
“Nếu như mày dám làm gì chị tao thì tao sẽ không tha cho mày đâu!”
Thấy tôi ho ra một ngụm máu, anh ta mới ngừng cười.
Anh nhét cây gậy điều khiển của chị vào tay tôi:
“Anh lừa em đó. Anh không cẩn chị của em, anh chỉ muốn giúp em thôi.”
“Ngủ đi, khi nào tỉnh lại thì chị em sẽ quay về.”