Con Rối Người - Chương 6

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-03-30 13:30:31
Lượt xem: 802

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15.

Ngày hôm sau, khi tôi mở chiếc hộp ra, phu nhân quan gia vẫn trong tình trạng thê thảm đó.

Hôm qua cổ của nó đã bị cha tôi ch.ém đ.ứ.t, đến nay chỉ mới mọc lại một nửa.

Tôi đành phải lấy ra một con rối nữ khác:

“Cha, hôm nay đổi con rối khác nhé.”

Cha tôi lắc đầu:

“Những con rối này đều là đồ quý, phải nâng niu trân trọng, làm sao có thể đem ra để mua vui cho người ta được chứ?”

Ông ấy thà chịu mất tiền, nhất quyết huỷ bỏ buổi biểu diễn hôm nay.

Trước khi rời đi, cha tôi đứng cạnh bàn, dường như cố ý nói cho con rối trong hộp nghe thấy:

“Nếu đến mai mà nó vẫn không khá hơn, cha sẽ làm một con rối mới.”

Ông đi rồi, con rối trong hộp hình như đang run rẩy, bởi vì tôi nghe thấy một tiếng lách cách rất rõ ràng.

Tôi cầm con rối nữ cũng đang run rẩy không ngừng lên, giả vờ như không nhìn thấy rồi đặt nó về vị trí ban đầu.

Nắp hộp vẫn được cha tôi đóng kín như mọi lần, ngày nào ông ấy cũng dán thêm giấy niêm phong bên ngoài chiếc hộp.

Sau khi cha đi, tôi lập tức khóa cửa lại, bước tới bên cạnh chiếc hộp rồi gọi.

“Chị ơi, là chị sao?”

Có tiếng gõ cửa vang lên ba lần từ bên trong hộp, đó là ám hiệu giữa hai chị em chúng tôi, tôi suýt bật khóc vì vui sướng, cả người tôi áp lên chiếc hộp.

Chị yếu ớt gọi tên tôi:

“Tiểu Hi.”

Tôi nóng vội nói ra những thắc mắc trong lòng:

“Chị ơi, tại sao chị lại nói cha không phải là người? Chính cha là người nhìn chúng mình lớn lên mà.”

“Sau khi em xác minh xong thì quay lại tìm chị nhé.”

Câu nói này nghe ra rất nực cười, nhưng tôi chưa bao giờ nghi ngờ chị gái mình cả.

Tôi giấu một cây kim vào trong tay áo, là loại dùng để khâu đế giày, vừa to vừa dài.

Sau khi ăn cơm xong, trong khi cha đang dọn dẹp, tôi đứng đằng sau ông, cầm cây kim trong tay đ.â.m lên người ông ấy.

Cha tôi chẳng phản ứng gì.

Tôi bàng hoàng, đ.â.m mạnh hơn, thế nhưng cây kim không mảy may dịch chuyển, đuôi kim chọc vào đầu ngón tay khiến tôi đau buốt.

Tôi nhìn theo bóng cha rời đi, dường như chỉ nhìn thấy một lát cắt.

Chị tôi nói đúng, cha tôi quả thật không bình thường!

Tôi nói với chị kết luận của mình, dù giọng điệu vẫn rất yếu ớt nhưng chị đã có thể nói nhiều hơn.

“Chị không còn nhiều thời gian nữa, có một số việc chị sẽ giải thích cho em sau, bây giờ em phải làm theo lời chị nói nhé.”

“Cha đang dùng con rối để giúp ông ta hấp thụ tinh h.uyế.t, ông ta g.iế.t chị hết lần này đến lần khác là để cướp đi hết cơ hội sống của chị.”

“Con rối ông ta sử dụng chính là bản thân ông ta! Giúp chị gi.ế.t ông ta! Gi.ế.t ch.ế.t con rối của ông ta!”

“Đợi đến khi chị tan biến, mục tiêu tiếp theo của ông ta sẽ là em!”

16.

Tôi quan sát những con rối của cha một cách tỉ mỉ.

Những con rối ông ấy lấy ra gần đây luôn to cao cường tráng, trang phục và vũ khí của chúng mỗi ngày đều khác nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/con-roi-nguoi/chuong-6.html.]

Hầu hết chúng đều có vẻ ngoài râu ria xồm xoàm, đầu tóc bù xù, thế mà trước đây tôi chưa từng để ý đến.

Bây giờ nghĩ lại mới thấy, tôi chưa bao giờ xem kỹ gương mặt của những con rối này.

Tôi nhét một dải lụa trắng vào tay chị gái, đó là mảnh vải do tôi tự tay xé ra.

Chị tôi ở trên sân khấu trở nên rất linh động, không cần tôi phải điều khiển.

Dải lụa trắng trong tay chị chuyển động mạnh mẽ, tr.e.o cổ nhân vật trong tay cha tôi lên.

Nhân vật đó đá chân ở trên không trung, chị tôi dùng sức kéo chân nó xuống, đằng sau tấm màn vang lên tiếng xương g.ã.y, con rối bất động hoàn toàn.

Dường như sắc mặt của cha hơi tái đi, ông nhìn tôi với ánh mắt hung ác nham hiểm, đôi môi run bần bật.

“Ch.ế.t rồi ư?”

“Vở kịch này được đó nha, chịu đòn liên tục thì có gì hay đâu!”

“Đúng thế, đánh nhau qua lại mới thú vị.”

Tiếng vỗ tay bên dưới đã ngắt lời cha tôi, tôi khoe mẽ nói:

“Cha vẫn hay bảo diễn xuất là phải học một biết mười, phải khiến cho người ta suy đoán không ra mà, cha đừng trách con vì đã tự ý quyết định nhé ạ.”

Cha tôi cử động cái cổ cứng ngắc của mình, ông mỉm cười.

“Con gái ngoan của cha, làm sao cha nỡ trách con chứ? Nhưng mà quy tắc vẫn là quy tắc, sau này con đừng làm những việc thế này nữa.”

Tôi gật đầu đồng ý.

Về đến nhà, cha tôi lập tức nhốt mình trong phòng cùng với những con rối của ông ấy.

17.

Tôi nói cho chị gái biết:

“Con rối của cha ch.ế.t rồi, nhưng mà ông ấy không bị gì cả.”

Chị tôi cười lạnh.

“Ông ta có một bộ mười hai con rối, tương đương với mười hai mạng sống, đợi đến khi ông ta không còn mạng sống nào nữa thì em sẽ nhìn thấy hình dáng thật của ông ta.”

Chị tôi quá yếu, không thể giải thích được nhiều nên tôi không hỏi thêm nữa.

Tôi thở dài, sau đó sợ hãi nói:

“Hôm nay cha đã cảnh cáo em vì đưa v.ũ kh.í cho chị, em sợ sau này không dùng được chiêu này nữa.”

Chị tôi lại gõ vào hộp:

“Tiểu Hi, đưa chị ra ngoài đi.”

Đây là lần đầu tiên tôi mở chiếc hộp ra, cũng là lần đầu tiên chị tôi không bị thương sau buổi biểu diễn.

Chị ấy ngồi giữa chiếc hộp, ngước lên nhìn tôi.

Những cây gậy gỗ dùng để điều khiển con rối được đặt sang một bên, chị đích thân đưa chúng cho tôi.

“Khả năng của chị có hạn nên em cần phải giúp chị.”

“Chúng ta là chị em ruột, chắc chắn có thể hợp tác với nhau một cách hoàn hảo.”

Những ngón tay của chị bị gọt thành những hình tam giác nhọn, hầu hết các ngón tay đều bị c.ắ.t c.ụ.t.

Chị ấy cào nhẹ một cái là có thể để lại một vệt m.á.u trên cánh tay tôi.

“Chị ơi, có đau lắm không ạ?”

Chị tôi giấu tay vào trong áo, hổn hển thở dốc:

“Tiểu Hi, tuyệt đối đừng để bị lộ.”

“Chỉ mất một ngày là có thể biến người thành con rối rồi.”

Loading...