Con Rối Người - Chương 5

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-03-30 13:30:29
Lượt xem: 616

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

12.

Dân làng vây kín chỗ diễn kịch của cha tôi từ sớm.

Họ ghé đầu thì thầm với nhau, cười nói suồng sã, không biết đang bàn tán chuyện gì.

“Hôm nay chúng tôi sẽ biểu diễn theo mong muốn của mọi người, diễn vở kịch l.ộ.t da.”

Cây roi mềm mại vung ra phía sau tấm màn trắng trở nên cực kì mạnh bạo, mỗi lần cha tôi quật nó xuống đất sẽ phát ra tiếng gió rít.

Tôi cảm nhận được cây gậy trong tay mình run lên, giống như phu nhân quan gia đang sợ hãi.

Cây roi cứ thế vung tới, phu nhân quan gia lăn lộn trên mặt đất né tránh, nhưng vẫn không thể tránh khỏi những nhát qu.ật, trên người chi chít vết thương.

Tứ chi của nó bị quật đ.ứ.t, thậm chí trông còn thảm hại hơn hôm qua.

Có người hỏi:

“Con rối này trông giống con rối hôm qua quá, chả lẽ là cùng một con à?”

“Đừng có nói nhảm, con rối ngày hôm qua bị đ.ứ.t tay đ.ứ.t chân, làm sao mà sửa được nữa.”

Anh thanh niên vừa lên tiếng ném một tờ mười đồng lên bàn rồi nói:

“Người diễn kịch kia, vén tấm màn lên để tôi xem xem nào.”

Cha tôi mỉm cười bảo tôi giơ con rối ra bên ngoài:

“Đây là thứ để chúng tôi kiếm ăn, có thể cho cậu xem chứ không cho chạm vào được đâu.”

Thấy con rối đã http://r.xn--1ca.ch/ tả tơi, anh thanh niên trầm trồ khen ngợi, sau đó nhìn sang con rối trong tay cha tôi.

Thứ anh ta đang nhìn là vũ khí của con rối Quan Vũ.

“Thần kỳ, thần kỳ quá! Ngày mai, vẫn ở chỗ này, nếu con rối lành lặn như cũ thì tôi sẽ cho ông một trăm đồng.”

Ở làng chúng tôi, một trăm đồng là số tiền rất lớn.

Đương nhiên là cha tôi đồng ý ngay.

13.

Con rối lại bị niêm phong trong hộp, sau khi cha rời đi thì tôi đứng đợi ngay cạnh bàn.

Đến đêm, quả nhiên giọng nói của chị gái tôi lại vọng ra, rõ ràng hơn hôm qua rất nhiều.

“Cha, ông ta không phải người, cứu chị… là con rối… sẽ chet.”

Những câu sau thì tôi nghe không rõ nữa.

Tôi nhỏ thêm vài giọt m.á.u lên trên hộp, vẫn không có động tĩnh gì.

Trong lòng tôi nóng như lửa đốt nhưng chẳng thể làm gì được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/con-roi-nguoi/chuong-5.html.]

Ngày hôm sau, cha chọn ra một con rối nam cao to lực lưỡng, lần này nó cầm trong tay hai cây chùy xích.

Hai chân của phu nhân quan gia bị đ.ậ.p n.á.t, n.g.ự.c bị http://th.xn--nmg.ng/ một lỗ lớn, khi tấm màn buông xuống vẫn có thể nghe thấy tiếng nức nở yếu ớt của phụ nữ.

Tôi đứng đó với vẻ mặt vô cảm, không hề phát ra bất cứ âm thanh nào.

Anh thanh niên hẹn cha tôi ngày hôm qua nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của con rối, không biết phát hiện ra điều gì mà cười với vẻ sáng tỏ.

Sau khi kết thúc vở diễn, anh ta ném xuống một trăm đồng, nói muốn mua lại con rối trong tay cha tôi, bảo rằng giá cả có thể thương lượng thêm.

Tất nhiên cha tôi không đồng ý, ông đút tiền vào túi rồi đuổi anh thanh niên đi.

14.

Vở kịch gi.ế.t người của cha tôi đã gây tiếng vang lớn trong làng.

Ông không biểu diễn miễn phí nữa mà yêu cầu người xem phải trả phí.

Ông nói:

“Con rối này đắt lắm, ngày nào cũng phải thay mới nên tốn không ít tiền, nếu như quý vị thích xem thì hãy ủng hộ chúng tôi nhé.”

Để tạo ra được nhiều con rối giống hệt nhau như thế, đương nhiên cần tốn rất nhiều tiền.

Tôi nhìn thấy người thanh niên đứng ngoài cùng lắc đầu với vẻ mặt khó hiểu.

Những người dân làng khác đổ xô đi xem kịch như bị bỏ bùa.

Cha tôi kiếm được rất nhiều tiền, làm việc chăm chỉ hơn mỗi ngày, lúc nào cũng có thể nghĩ ra những chiêu trò mới.

Phu nhân quan gia hết lần này đến lần khác b.ỏ mạng rồi lại hồi sinh, ngón tay tôi chi chít những lỗ kim vì phải lấy máu.

Bấy giờ, sắc mặt của nó trắng bệch như tờ giấy, giống như đã bị hút khô tinh khí rồi.

Con rối của cha thì khác, có vẻ như nó đã được chăm chút thêm, không còn vẻ ngoài cũ kỹ và tồi tàn như trước mà rạng rỡ hơn hẳn.

Đêm hôm đó, phu nhân quan gia cuối cùng đã có thể nói được mạch lạc.

Nó nằm trong chiếc hộp, nói rõ ràng từng chữ một:

“Cha không phải người, cứu chị với, là con rối, gi.ế.t chet con rối ông ta sẽ chet…”

Những gì nó nói tuy rằng rất lộn xộn, không tuân theo logic nhưng cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến đầu óc tôi trở nên minh mẫn hơn.

Cha tôi không phải người, ông ấy là con rối.

Gi.ế.t con rối thì ông ấy sẽ chet.

Nhưng sao cha tôi có thể là con rối được chứ?

Rõ ràng ông ấy đang sống sờ sờ ở đây, cả nhà chúng tôi lẽ ra đều là người sống mới đúng chứ.

Tôi không thể hiểu được, ôm lấy chiếc hộp rồi bật khóc.

“Chị ơi, em ngốc quá, em không đoán ra được ý của chị. Nếu như chị đúng thật là chị của em thì hãy nói với em đi, em muốn giúp chị, em muốn cứu chị.”

Loading...