Hàng nước mắt đẫm m.á.u trên gương mặt con rối đột nhiên biến mất, như thể mọi thứ vừa xảy ra chỉ là ảo giác của tôi.
Tôi lắc đầu, chỉ vào con rối đó rồi hỏi cha:
“Cha, tại sao con rối này không giống với những con khác? Tại sao nó bị treo lên?”
Cha tôi liếc nhìn con rối bị treo lơ lửng với ánh mắt khinh thường:
“Nó chỉ là sản phẩm lỗi, con để ý đến nó làm gì?”
“Con mau đến xem những con rối này đi, trông chúng mới tinh xảo làm sao. Trong cảnh diễn đầu tiên vào ngày mai, chúng ta sẽ diễn vở ba lần đánh Bạch Cốt Tinh.”
Tôi không đành lòng nhìn con rối có khuôn mặt giống chị mình phải chịu đau khổ, cha vừa quay đi, tôi nhanh chóng tháo sợi dây buộc trên người con rối kia ra.
Đoạn dây thoạt nhìn giống với dây cước thông thường nhưng sắc bén như dao, tôi chỉ mới chạm vào đã bị cứa đ.ứ.t cả tay.
Tôi vô thức hét lên một tiếng, cha tôi giật phăng cái nắp khỏi tay tôi.
“Cha, cha ơi…”
Tôi bị dọa sợ.
Mặt cha tôi lạnh tanh nhìn chằm chằm tôi, một lúc sau ông mới thở dài, trở về với vẻ dịu dàng thường thấy.
“Con phải nhớ kỹ, bất kể thế nào cũng không được gỡ con rối này xuống.”
Cha giúp tôi băng bó vết thương ở tay.
“Con rối dính m.á.u này là tà ma, treo dưới Bát Quái là để nó không hại chủ.”
“Cha sẽ không hại con, cha chỉ muốn tốt cho con thôi.”
Sau đó, cha tôi cất con rối khác biệt và chiếc hộp đó đi.
Những con rối khác nằm gọn trên bản, phản chiếu ánh sáng dưới ngọn đèn, khi tôi đưa tay chạm vào chúng cũng cảm nhận được xúc cảm lạnh như băng ấy.
Chỉ là da chúng không trơn mịn như con rối trông giống chị tôi kia…
Tôi nhận ra mình cực kì để ý đến con rối nọ, trong lòng luôn cảm thấy khó chịu và bất an, muốn xác nhận điều gì đó.
6.
Cha đứng bên cạnh tôi, cầm những con rối cũ chỉ dạy. Tôi thực hiện lại động tác của ông một cách máy móc.
Nhưng mà tôi rất ngốc, một vài động tác luyện tập rất lâu, rất nhiều lần vẫn không làm theo được.
Tôi nhìn những đường gân xanh nổi lên trên trán cha, thấy mấy lần cha định giật lấy cây gậy điều khiển con rối rồi lại nén xuống.
Tôi sợ đến mức run rẩy cả người, con rối trong tay cũng vì thế mà rung theo tôi.
“Tiểu Hi, con đừng căng thẳng, làm lại một lần nữa nào.”
“Học tập là một quá trình lâu dài, con phải dùng trái tim mình để cảm nhận nó, để hiểu được sự cảm thụ và niềm vui trong đó. Cha tin con sẽ diễn ra một màn múa rối hay nhất, tuyệt vời nhất.”
Sau khi học xong, những con rối này được xếp gọn gàng trong phòng của tôi, đặt ở vị trí đối diện giường tôi.
Chính cha đã yêu cầu tôi sắp xếp như thế.
Ông ấy lưu luyến nhìn những con rối này.
“Cha ngưỡng mộ con quá, có thể sở hữu những con rối xinh đẹp nhường này.”
Tôi thật sự không hiểu.
Nếu cha thích những con rối này đến thế, tại sao không chịu chạm vào chúng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/con-roi-nguoi/chuong-3.html.]
Nếu như ông nắm tay tôi để làm mẫu các động tác thì chắc chắn tôi sẽ tiếp thu nhanh hơn.
Ban đêm, tôi nằm trên giường, cứ có cảm giác mình bị ai đó nhìn chằm chằm.
Con rối gần nhất cúi thấp đầu, tôi vừa mở mắt ra thì đúng lúc chạm mắt với nó, trông nó hệt như đang nhìn thẳng vào tôi.
Tôi hoảng hồn, vội vàng kéo chăn lên trùm kín đầu, bấy giờ mới cảm thấy thoải mái hơn.
7.
Đến khi tôi có thể tự diễn xong một cảnh, cha tôi cuối cùng mới hài lòng gật đầu.
Ông ra ngoài mua về rất nhiều kẹo bọc giấy màu, màu sắc sặc sỡ và có vị ngọt của trái cây.
Tôi nhìn đống kẹo đó, hiểu rằng cha mình chuẩn bị tổ chức biểu diễn múa rối rồi.
Chắc hẳn ông định làm theo cách trước đây, dùng kẹo mà lũ trẻ trong làng thèm khát để thu hút khán giả đến xem.
Cha hào phóng phát kẹo cho bọn trẻ.
Tôi cứ nhìn ông phát hết đứa này sang đứa khác, nhìn chằm chằm hũ kẹo dần dần vơi đi phân nửa.
Một lát sau, cha nhận ra ánh mắt của tôi nên lấy hai viên đưa cho tôi:
“Ăn đi ăn đi.”
“Mấy đứa nhóc như con đứa nào đứa nấy đều thích ăn kẹo, không sợ ăn nhiều sâu răng gì hết.”
Cha tôi nói nghe nhẹ nhàng biết bao, cứ như thể trước giờ tôi luôn luôn được ăn những viên kẹo này vậy.
Tôi siết chặt hai viên kẹo đến nỗi lòng bàn tay đau nhức.
Tôi nhớ về mẹ, nhớ về chị mình.
Nhớ đến ngày xưa khi chị tôi theo cha ra ngoài, không biết chị cảm thấy thế nào khi phải tận tay đưa kẹo mà bản thân chưa từng được ăn cho người khác?
Chắc hẳn sẽ tồi tệ hơn tâm trạng của tôi bây giờ nhiều lắm phải không?
8.
Múa rối chỉ có bấy nhiêu cảnh thôi, dân làng xem hết lần này đến lần khác, đã sớm chán ngán từ lâu rồi.
Buổi biểu diễn miễn phí cũng chẳng thu hút được bao nhiêu khán giả.
Có người ngồi dưới nói vọng lên:
“Vở diễn này đã diễn được gần một đời rồi đấy, sao chẳng có tí gì mới mẻ vậy?”
“Đúng đấy, đổi con rối mới mà vẫn diễn vở cũ, đúng là uổng phí những con rối này!”
Nghe vậy, mặt cha tôi sa sầm xuống.
Mắt ông đảo qua đảo lại, sau đó hứa hẹn:
“Nhà chúng tôi đương nhiên phải đổi mới vở diễn chứ, ngày mai mong mọi người đến cổ vũ đúng giờ ha.”
“Vở diễn ngày mai có tên là: G.i.ế.t người.”
Không biết vì sao, sau khi cha tôi nói xong, tim tôi bỗng dưng đập thình thịch.
Cha tôi về nhà, lôi con rối phu nhân nhà quan trông giống chị gái tôi ra, bảo tôi cắt sợi dây đi.
Ông chỉ tôi treo nó lên cây gậy múa rối, con rối ở trong tay tôi sống động như thật.
“Tiểu Hi, ngày mai con hãy mang con rối này lên sân khấu. Con nhớ kỹ, nó phải được treo thật chặt trên cây gậy, tuyệt đối không thể để nó tuột ra.”