6 giờ chiều, tòa cao ốc Hiệp hội Thương mại đóng cửa, Thẩm Nguyệt Trầm mặt từ sớm để chờ đợi. Chiếc Ferrari màu bạc tuy quá phô trương, nhưng nhờ thiết kế hiện đại, đẳng cấp vẫn thu hút ít sự chú ý của qua đường.
Thẩm Nguyệt Trầm tựa bên hông xe, châm một điếu thuốc. Cậu cúi đầu đồng hồ, chỉ còn vài phút nữa là đến 6 giờ.
"Thẩm... Nguyệt Trầm?"
Một giọng nam đầy vẻ hoài nghi vang lên. Thẩm Nguyệt Trầm đầu , thấy Thẩm Kỳ đang phía , tay ôm xấp văn kiện, rõ ràng là mới lo xong thủ tục từ bên trong .
Nhìn thấy Thẩm Nguyệt Trầm, Thẩm Kỳ khinh khỉnh rộ, giọng điệu vẫn đầy vẻ chua ngoa như khi: "Mày làm cái quái gì ở đây? Cái công ty rách nát của mày mà cũng vốn liếng để tìm đến Hiệp hội Thương mại ?"
Thẩm Nguyệt Trầm coi như thấy, , rít một t.h.u.ố.c thản nhiên nhả khói thẳng mặt Thẩm Kỳ.
"Mẹ kiếp! Mày dám bắt tao hít khói t.h.u.ố.c ? Thẩm Nguyệt Trầm, tao đang chuyện với mày đấy, tai mày điếc ?" Thẩm Kỳ tức giận quơ tay xua tan làn khói, lao tới đẩy cánh tay Thẩm Nguyệt Trầm.
Lúc Thẩm Nguyệt Trầm mới giả bộ ngạc nhiên, xoay , nụ môi nhạt nhòa, giọng điệu chút hối : "À, là hai đấy ? Lúc nãy gì cơ, rõ."
Thẩm Kỳ nhướng mày giận dữ. Hắn từng thấy bộ dạng điên cuồng như ch.ó hoang của Thẩm Nguyệt Trầm đây, nên giờ đây cực kỳ căm ghét cái vẻ mặt điềm đạm và vô hại của . Hắn c.h.ử.i thề một câu:
"Đồ giả tạo!"
Thẩm Nguyệt Trầm vẫn tảng lờ, tiếp tục nhả một ngụm khói thuốc, chút khách khí khiến Thẩm Kỳ hít thêm nữa. Nhìn thái độ lạnh nhạt của , Thẩm Kỳ càng thêm nóng máu: "Sao nào? Mày tưởng bám lấy Quý Yến Lâm là thể kiêng nể gì ai ?"
"Không kiêng nể gì thì dám, nhưng mà, dù cũng hơn là loại cứ thu trong mấy bữa tiệc mừng để làm 'liếm cẩu' kéo vốn đầu tư." Nói xong, Thẩm Nguyệt Trầm nở nụ rạng rỡ, nhàn nhạt hỏi: "Tôi đúng ?"
Thẩm Kỳ giận quá hóa , từ xuống , khinh miệt: "Mồm mép ghê đấy! Đáng lẽ năm đó Lâm Ngữ Ngưng nên phá cái t.h.a.i cho rảnh nợ, sinh loại mày đúng là..."
"Thẩm Kỳ." Thẩm Nguyệt Trầm ngắt lời . Đôi mắt hàng mi dài khẽ ngước lên, trong đồng t.ử màu sẫm loé lên tia hung ác, lạnh lùng : "Đây Thẩm gia, ai chiều chuộng ."
Trong phút chốc, Thẩm Kỳ như thấy bóng dáng của "con ch.ó điên" năm nào trong mắt Thẩm Nguyệt Trầm. Sống lưng bỗng lạnh toát, trong lòng thoáng chút run sợ nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ cứng cỏi: "Sao? Mày làm gì tao? Định đ.á.n.h tao ở đây ?"
Thẩm Nguyệt Trầm búng nhẹ ngón tay, mẩu t.h.u.ố.c lá đang cháy dở bay thẳng mặt Thẩm Kỳ. Đầu t.h.u.ố.c lá đỏ rực nháy mắt để một vết bỏng đỏ hằn lên gò má trắng trẻo của .
Cậu khẽ nhếch môi, nụ đầy đắc ý và mê hoặc, hờ hững : "Ngại quá, chú ý."
Thẩm Kỳ điên tiết sờ lên vết bỏng, lao tới bóp chặt cổ Thẩm Nguyệt Trầm, ấn mạnh cửa xe.
"Thẩm Nguyệt Trầm, cái loại con hoang như mày, tao nể mặt quá ! Cái loại ch.ó ghẻ như mày, đáng lẽ lúc nên siết cổ cho mày c.h.ế.t quách , để mày sống thêm ngày nào là thấy tởm ngày đó!"
Cổ siết chặt, Thẩm Nguyệt Trầm khó khăn vật lộn. Từ dư quang, thấy Quý Yến Lâm đang bước khỏi tòa cao ốc. Ngay lập tức, buông lỏng nắm tay đang định vung lên, đó là một biểu cảm đáng thương, vô tội. Đôi mắt thuần khiết tràn đầy vẻ cầu xin Thẩm Kỳ, mặc cho vẫn đang c.h.ử.i rủa bên tai.
Đột ngột, lực siết ở cổ biến mất. Thẩm Nguyệt Trầm thấy Thẩm Kỳ ném thẳng xuống đất. Tình trạng thiếu oxy khiến lảo đảo, vững bên cạnh xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/con-rieng-hao-mon-cung-muon-doat-quyen/chuong-17.html.]
Quý Yến Lâm kịp thời đỡ lấy cánh tay . Anh Thẩm Kỳ đang thở dốc đất bằng ánh mắt nghiêm nghị và lạnh lẽo, gằn giọng: "Tự cút là để báo cảnh sát?"
Thẩm Kỳ vẫn kịp hiểu chuyện gì đang xảy , chỉ thấy Quý Yến Lâm với gương mặt xanh mét đang hộ vệ bên cạnh Thẩm Nguyệt Trầm, với vẻ cao cao tại thượng.
như lời đồn, quan hệ giữa Quý Yến Lâm và Thẩm Nguyệt Trầm hề đơn giản. Hắn thể coi thường Thẩm Nguyệt Trầm, nhưng tuyệt đối dám đắc tội với Quý Yến Lâm.
"Tôi cút, cút ngay đây."
Thẩm Kỳ vội vàng bò dậy, cuống cuồng thu dọn tài liệu rơi vãi xám xịt lái xe chạy mất hút.
Thẩm Nguyệt Trầm chậm rãi gỡ bàn tay đang siết chặt của Quý Yến Lâm khỏi tay , nở một nụ yếu ớt: “Xin Quý , làm phiền đến ngài .”
Quý Yến Lâm thấy chiếc cổ trắng ngần của Thẩm Nguyệt Trầm hằn lên những vết đỏ nhạt do siết, nhíu mày hỏi: “Người đàn ông đó là ai?”
Thẩm Nguyệt Trầm thành thật trả lời: “Là thứ hai của .”
“Thẩm Nguyệt Trầm.” Quý Yến Lâm cúi đầu , ánh mắt thâm thúy như vùng biển sâu thể dò thấu, giọng điệu mang theo chút tức giận: “Hắn thường xuyên đối xử với em như ?”
Thẩm Nguyệt Trầm ngẩn . Cậu Quý Yến Lâm nhất định sẽ hỏi về việc Thẩm Kỳ hành hung , cũng tin chắc dáng vẻ đáng thương của sẽ khiến mủi lòng.
khi Quý Yến Lâm thực sự hỏi câu đó, Thẩm Nguyệt Trầm chợt thấy lời mà quen thuộc quá, dường như nhiều năm cũng từng hỏi như .
Cậu khẽ cong môi, giọng mang theo chút bất đắc dĩ, như thể những quá khứ đau khổ chỉ là mây khói tan: “Làm em thì nên thuận theo thôi. Có lẽ là do chỗ nào đó làm khiến hài lòng.”
Quý Yến Lâm , một lời toạc tâm tư: “Đây e là lời thật của em.”
Thẩm Nguyệt Trầm giật , Quý Yến Lâm đúng là dễ lừa. Cậu nhận thể tiếp tục diễn vai nhu nhược, đành thừa nhận: “Vâng, lời thật lòng.”
Nói xong, bổ sung một câu kín kẽ: “Tôi chỉ là hy vọng chuyện gia đình làm ảnh hưởng đến tâm trạng ngày hôm nay của ngài.”
Quý Yến Lâm mím chặt môi, sắc mặt trông mấy thiện cảm. Anh cảm thấy rõ ràng Thẩm Nguyệt Trầm là bên yếu thế bắt nạt, mà chính đang ngay mặt , thể tìm kiếm sự che chở từ . Vậy mà cái dáng vẻ giả vờ nhẹ nhõm, điều gì cũng giấu kín của thực sự khiến cảm thấy thoải mái.
Thẩm Nguyệt Trầm chỉnh đòn quần áo, dường như chuyện gì xảy mà mở cửa ghế phụ cho : “Quý , đưa ngài về.”
Quý Yến Lâm chằm chằm , chần chừ lên xe: “Buổi tối còn hẹn.”
Tim Thẩm Nguyệt Trầm thắt một nhịp. Sao đột nhiên hẹn? Chẳng lẽ màn kịch quá lố khiến Quý Yến Lâm sơ hở? Cậu vẫn giữ nụ môi, thong dong đáp: “Nếu Quý sắp xếp khác, xin phép về …”
Lời còn dứt, Quý Yến Lâm nhàn nhạt cắt ngang: “Đưa đến trang viên Úc Kim .”
Khóe miệng Thẩm Nguyệt Trầm cứng , hóa là nghĩ sai ý . Có lẽ Quý Yến Lâm chỉ rằng vội về nhà ngay.