Con Cờ Trong Gia Đình - 07. Hoàn

Cập nhật lúc: 2025-04-04 15:02:11
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ tôi trừng mắt, không nói được câu nào.

 

"Được rồi, con giúp mẹ trả lời." Tôi xoay mặt mẹ tôi về phía giếng nước trong sân, "Còn nhớ mẹ đã đẩy bà nội xuống như thế nào không?"

 

Ngày đó ban đêm, bà nội tôi vừa hay thấy ba mẹ tôi cố đè nắp quan tài để ông nội tôi khó thở đến chết.

 

Đã làm làm thì làm cho trót, mẹ tôi liền đẩy bà nội tôi xuống giếng.

 

Cũng tuyên bố với bên ngoài, bà nội tôi điên điên khùng khùng chạy ra ngoài, cuối cùng không trở về.

 

Nghe thấy lời nói của tôi, mẹ tôi mất khống chế.

 

Bà ta thét chói tai, giương nanh múa vuốt nhào tới muốn đánh tôi.

 

Kết quả giẫm phải quả táo thối trên đất trượt chân, ngã vào giếng.

 

Đúng lúc ba tôi dẫn theo những người trong tổ dự án trở về, vội vàng cứu mẹ tôi lên. Đương nhiên, cùng vớt lên còn có thi cốt của bà nội tôi.

 

Mẹ tôi sợ hãi không nhẹ, vội vàng dập đầu với thi cốt của bà nội, trong miệng lẩm bẩm "Tôi là bất đắc dĩ" "Đừng tới tìm tôi"...

 

Ba tôi hung tợn nhìn tôi, giơ tay muốn đánh tôi, lại bị người bên cạnh tôi trong tổ dự án một chân đá văng.

 

Rất nhanh, các bạn nhỏ trong tổ dự án của tôi sôi nổi lấy ra chứng minh công tác và súng, khống chế những người trong thôn.

 

Ba mẹ tôi không thể tưởng tượng nhìn tôi, "Mày cái đồ ăn cháo đá bát!"

 

"Ba mẹ thân yêu, hai người sẽ không cho rằng con thật sự ngốc đến mức cầm 200 vạn trở về hiếu kính hai người chứ?" Tôi không nhịn được cười ra tiếng.

 

"Khi đó con còn nhỏ, không phải ngốc, hai người đối xử với con như thế nào, sao con có thể quên chứ?"

 

Sau khi em trai chết, ba mẹ tôi nghĩ hết cách nhưng trước sau không thể mang thai, tôi liền thành đứa con duy nhất của họ.

 

Đứa con gái mà bọn họ nghĩ mọi cách muốn g.i.ế.c c.h.ế.t này lại thành chỗ dựa duy nhất của họ.

 

Vì rời khỏi nơi này, tôi liều mạng học tập, trở thành đứa trẻ đầu tiên trong thôn thi đậu đại học.

 

Bọn họ thấy tôi có tiền đồ nên bắt đầu tẩy não tôi, làm tôi cho rằng bọn họ là người yêu tôi nhất trên đời này.

 

Còn nói vì tôi, bọn họ đã từ bỏ việc chữa trị cho em trai, giữa em trai và tôi, bọn họ đã chọn tôi.

 

Còn nói những ngày tôi sốt cao, bọn họ không biết ngày đêm chăm sóc tôi, bảy ngày cũng chưa chợp mắt.

 

Còn nói vì cho tôi đi học, bọn họ đã bán con bò già trong nhà. Bọn họ tình nguyện bản thân chịu khổ một chút cũng muốn cho tôi học kiến thức, đi ra ngoài, có tương lai tốt đẹp hơn.

 

Cười c.h.ế.t mất, tôi khi còn nhỏ chịu bao nhiêu đòn roi, chịu bao nhiêu tổn thương, còn có những đêm lo lắng sợ hãi chẳng lẽ là giả sao?

 

Chỉ bằng những lời trái lương tâm này của bọn họ, là có thể làm tôi quên đi tuổi thơ bi thảm kia?

 

Sau đó tôi rất nỗ lực thi đậu đại học, đương nhiên không phải vì bọn họ, là vì bản thân tôi.

 

Tốt nghiệp đại học, tôi lại ra nước ngoài học nghiên cứu sinh, đổi tên, thay đổi hết thảy phương thức liên lạc rồi mới trở về nước.

 

Bọn họ tìm tôi rất lâu cũng không tìm được, thậm chí còn định từ bỏ.

 

Chỉ cần tôi muốn, bọn họ đến c.h.ế.t cũng không thể tìm được tôi.

 

Tôi có thể nhìn bọn họ thất vọng tột cùng, đến c.h.ế.t cũng không ai nhặt xác.

 

Tuy nhiên như vậy thật sự là quá dễ dàng cho bọn họ.

 

Vì thế tôi cố ý làm cho bọn họ phát hiện ra tôi, biết tôi có rất nhiều tiền, hơn nữa tùy ý bọn họ tới buổi tiệc mừng công của tôi tìm tôi.

 

Từ ngày tôi và bọn họ nhận nhau, bọn họ không thể trốn thoát được nữa rồi.

 

Tôi muốn xé rách bộ mặt đáng ghê tởm của bọn họ, làm cho cái thôn tội ác này bại lộ dưới ánh mặt trời.

 

12.

 

Kỳ thật ngay từ đầu tôi đã báo cảnh sát, để cảnh sát ngụy trang thành tổ dự án đi vào thôn.

 

Lại nghĩ cách làm ba tôi tự mình đào ra thi cốt, chứng thực hành vi phạm tội của chính mình.

 

Còn có ly gián bọn họ nói ra chuyện năm đó.

 

Toàn bộ hành trình tôi đều ghi âm.

 

Hết thảy đều nằm trong kế hoạch của tôi, chẳng qua Trương Thiếu là một chuyện ngoài ý muốn.

 

Tương tự, người làm tôi cảm thấy không nắm bắt được còn có Nam Nam.

 

Tôi trước sau không đoán được Nam Nam ở chỗ này sắm vai nhân vật gì.

 

Mãi đến khi cô ấy mặc cảnh phục đứng trước mặt tôi, tôi mới hiểu được, thì ra cô ấy là một cảnh sát nằm vùng.

 

Cô ấy cố ý bị lừa bán, lại cố ý bị bán đến nơi này, trở thành con dâu trưởng thôn.

 

Chính là vì thu thập chứng cứ phạm tội buôn người của bọn họ, cuối cùng cô ấy đã cứu ra mấy chục người phụ nữ bị lừa bán đến trong thôn.

 

“Xin chào, Cao Bội, tôi là Lý Nhị Ni. Tuy nhiên hiện tại tôi cũng đổi tên, tôi tên là Lý Nam.” Cô ấy đưa tay về phía tôi.

 

Tôi sửng sốt một chút, dùng sức nắm lấy tay cô ấy.

 

“Nhị Ni? Sao bây giờ cậu không giống trước kia? Tớ còn không nhận ra được.” Tôi nhìn từ trên xuống dưới cô ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/con-co-trong-gia-dinh/07-hoan.html.]

 

Lý Nam cười cười, “Bởi vì tớ đã chỉnh dung, vì không bị bọn họ tìm được và nhận ra nên toàn thân trên dưới đều chỉnh lại.”

 

Tôi nhìn n.g.ự.c cô ấy.

 

“Có phải lớn hơn của cậu không?” Lý Nam ôm tôi cười ha ha.

 

Trong nháy mắt kia, tôi phảng phất trở về rất nhiều năm trước.

 

Chúng tôi vẫn là hai đứa trẻ cả ngày lo lắng sợ hãi, thậm chí cũng không dám cười lớn tiếng.

 

Nhưng hiện giờ lại không giống nhau.

 

“Tối hôm qua, Trương Thiếu có phải do cậu?” Mắt thấy sự tình đã rõ ràng, tôi hỏi ra nghi vấn giấu ở trong lòng.

 

Lý Nam cười nói: “Không sai, là tớ ra tay ngầm đánh anh ta bất tỉnh. Lúc ấy còn chưa xác định được thân phận của cậu nên không có nhận nhau. Hiện tại Trương Thiếu đã bị mang đi điều tra. Mấy năm nay, trên người anh ta có không ít án tử đâu. Thế hệ trẻ trong thôn chúng ta, chỉ có anh ta là kế thừa cặn bã, hư thối.”

 

13.

 

Năm đó Lý thúc Lý thẩm muốn đem Nhị Ni bán cho anh trai cô ấy cưới vợ, với sự giúp đỡ của tôi và Trương Uân, cô ấy đã trốn thoát.

 

Không nghĩ tới hiện giờ cô ấy làm cảnh sát, giống như tôi lại trở về nơi này.

 

Tôi đột nhiên nhớ tới, ngày đó ba chúng tôi ngồi vây quanh bên nhau mặc sức tưởng tượng tương lai, Nhị Ni nói cô ấy muốn làm cảnh sát bảo hộ những cô gái trong thôn.

 

Hiện giờ cô ấy đã thực hiện được lý tưởng của mình.

 

“Nhưng mà sao cậu lại có thể chắc chắn tìm được sự thật phạm tội của bọn họ? Lỡ như bị phát hiện, chẳng phải rất nguy hiểm sao?” Tôi nhìn vết sẹo trên mặt Lý Nam, là thật.

 

Lý Nam ra vẻ không sao cả cười cười, “Ở chỗ này tớ có người cung cấp thông tin, bằng không tôi một mình làm sao cứu ra được những người phụ nữ bị lừa bán này?”

 

“Người cung cấp thông tin?” Tôi lướt qua Lý Nam, thấy Trương Uân đang chân tay luống cuống đứng ở cửa sân.

 

“Anh Trương?” Tôi liếc mắt nhìn Lý Nam.

 

Lý Nam gật đầu, cười nói: “Tuy rằng anh ấy không thể đi ra khỏi thôn này, nhưng anh ấy vẫn là thiếu niên có tinh thần trọng nghĩa kia.”

 

Trương Uân do dự nửa ngày, sau khi nhìn thấy tôi vẫy tay với anh ta, mới cúi đầu đi tới trước mặt chúng tôi.

 

"Mong... Cao Bội, tôi thật sự không cùng bọn họ làm những chuyện trái lương tâm đó."

 

Nhìn bộ dạng thật cẩn thận của Trương Uân, tôi không khỏi có chút khổ sở.

 

Tôi tiến lên nhẹ nhàng vỗ vỗ vai anh ta, “Em biết, anh không giống bọn họ.”

 

“Cậu đột nhiên trở về, tớ còn sợ cậu sẽ làm đảo lộn kế hoạch của tôi, tớ cũng sợ Trương Uân sẽ nói hết cho cậu. Tuy nhiên cũng may, tất cả đều rất thuận lợi.” Lý Nam một tay giữ chặt tôi, một tay giữ chặt Trương Uân.

 

Sau đó đem tay ba chúng tôi nắm vào nhau.

 

“Giống như ngày tớ bỏ trốn đã nói, tớ sẽ nỗ lực sống sót, có một ngày tớ muốn tận mắt nhìn thấy nơi này thay đổi. Chúng ta sẽ lại trở về nơi này, chứng kiến tội ác tiêu vong.”

 

Thì ra sau khi chúng tôi đi, Trương Uân cũng từng nỗ lực muốn thay đổi nơi này. Anh ta năm đó cũng thi đỗ một trường đại học không tồi, sau khi tốt nghiệp lại trở về nơi này làm giáo viên.

 

Rõ ràng anh ta cũng có thể rời khỏi nơi này, bắt đầu cuộc sống mới của mình, nhưng anh ta không quên những lời chúng tôi đã từng nói.

 

Anh ta muốn thay đổi nơi này, anh ta hy vọng có một ngày nơi này trở nên khác biệt, mà ba chúng tôi cũng có thể ở chỗ này đoàn tụ.

 

Chỉ là, có những người không thể thay đổi được.

 

Phần lớn những người trẻ tuổi trong thôn đều rời đi, là bởi vì bọn họ không nhìn thấy hy vọng ở nơi này.

 

Những người ở lại trong thôn đều c.h.ế.t không thừa nhận sai lầm của mình, tình nguyện chìm sâu trong vũng lầy tội ác.

 

14.

 

Sau đó, những thôn dân trong thôn có tham gia vào hành vi phạm pháp đều bị pháp luật trừng trị.

 

Những phụ nữ và trẻ em bị lừa bán đến trong thôn cũng đều được Lý Nam giúp đỡ đoàn tụ với người nhà.

 

Mà tôi cũng làm được việc mình vẫn luôn muốn làm.

 

Tôi vì những cô gái đã c.h.ế.t vì tư tưởng phong kiến ngu muội, vô tri, lạc hậu mà xây dựng một nghĩa trang công cộng.

 

Tôi vĩnh viễn sẽ không quên, là bởi vì các cô ấy, tôi mới có thể tồn tại rời khỏi thôn này.

 

Tuy nhiên điều làm tôi không ngờ tới chính là, sau khi nghĩa trang công cộng được xây dựng xong, có không ít người đến tế bái.

 

Trong đó có rất nhiều người cùng lứa tuổi với chúng tôi từng có giao thoa, có bạn học, cũng có những người thuộc thế hệ nhỏ hơn chúng tôi trong thôn.

 

Thậm chí cũng có những nam sinh đã từng bắt nạt tôi và Nhị Ni.

 

Khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên hiểu vì sao Trương Uân không rời khỏi thôn đi làm một ông chủ nhỏ, mà là trở lại nơi này làm một giáo viên nông thôn.

 

Trên thế giới này có rất nhiều nơi nảy sinh tội ác, có rất nhiều người đều nghĩ làm thế nào để thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại.

 

Nhưng chúng ta vẫn phải tin tưởng vào nơi có hy vọng, mà tội ác cuối cùng cũng sẽ tan biến vì sự tồn tại của hy vọng.

 

Giáo dục chính là hy vọng, tri thức chính là lực lượng, luôn có người muốn đem hy vọng và lực lượng này truyền lại, truyền đến mọi ngóc ngách trên thế giới này.

 

Người này, là Lý Nam, là Trương Uân.

 

Là tôi, cũng là bạn.

-Hoàn-

Loading...