Con Cờ Trong Gia Đình - 05.
Cập nhật lúc: 2025-04-04 15:01:26
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãi đến khi trời gần sáng, tôi nghe thấy ông nội gọi tôi.
Mấy trên mặt cô bé mất đi nụ cười, tôi níu kéo các cô bé không muốn các cô bé rời đi.
"Các cậu đừng bỏ rơi tớ một mình có được không?" Tôi khóc lóc khẩn cầu nói.
Trong đó, một cô bé lớn hơn một chút đột nhiên quay đầu, há to miệng với tôi, một trận gió lạnh ập vào mặt.
Tôi chỉ nhớ rõ miệng cô bé giống như một cái động đen thật lớn, phảng phất muốn nuốt chửng tôi vào trong.
Chờ tôi tỉnh lại, tôi đang nằm giữa sân, bên cạnh bày rất nhiều quả táo đã thối rữa.
"Cao Mong Đệ!" Ông nội xông lại, không phân biệt trắng đen, ngồi xuống mắng chửi tôi một trận.
Cũng chính từ ngày đó trở đi, trong nhà bắt đầu xảy ra hết chuyện lạ này đến chuyện lạ khác.
Đầu tiên là bà nội xuống vườn làm việc bị trẹo eo.
Em trai phát sốt.
Ba tôi uống nhiều rượu gặp quỷ chặn đường, ngủ ở mộ cả đêm.
Mẹ tôi suốt đêm gặp ác mộng.
Nhưng ông nội tôi, dường như không có gì bất thường, người trong thôn đều nói nhà tôi là gặp phải quỷ nhỏ. Mà ông nội tôi mệnh mang sát, ngay cả quỷ nhỏ cũng không dám đến gần.
Sau đó lại tìm bà cốt nổi tiếng khắp vùng trên dưới, lúc này mới coi như giải quyết được những việc này.
Tôi không biết có phải thật sự có quỷ nhỏ hay không, tôi chỉ biết trải qua chuyện này, ông nội càng thêm căm hận tôi.
Không quá hai ngày, ông ta liền mang theo tôi rời khỏi thôn.
Đi đến miếu Thần trên một ngọn núi sâu.
Cửa miếu Thần treo đầy hoa đỏ, ông nội bắt tôi mặc một chiếc váy màu đỏ, sau đó đeo lên n.g.ự.c tôi một bông hoa lớn màu đỏ rất xấu.
"Mong Đệ, lát nữa con cứ thành thành thật mà quỳ, không được nhúc nhích, có nghe thấy không?" Ông nội hiếm khi ôn tồn nói chuyện với tôi.
Tôi vội vàng gật đầu.
Ông ta hài lòng sờ sờ đầu tôi, rõ ràng người này hận không thể tôi chết, nhưng giờ khắc này tôi lại thật sự cảm thấy ông ta là một ông nội từ ái.
Có lẽ ông ta bắt đầu thích tôi sao?
Chỉ cần tôi nghe lời ông ta, có phải ông ta sẽ đối xử tốt với tôi, sẽ không đem tôi bán đi?
Nhưng tôi quỳ rất lâu, từ ban ngày quỳ đến tối, ông nội vẫn không cho tôi đứng dậy.
"Ông nội, con đau chân." Tôi lặng lẽ quay đầu lại nhìn thoáng qua, phía sau nào còn có người.
Lúc này toàn bộ miếu Thần chỉ có một mình tôi, bên cạnh lập lòe ánh nến lúc sáng lúc tối.
Tôi run rẩy nhìn bốn phía, lúc này mới phát hiện ở nơi cách tôi không xa có một cỗ quan tài.
Lúc này, lời Nhị Ni nói quanh quẩn trong đầu tôi.
Lòng tôi có chút hoảng hốt, chẳng lẽ, ông nội tôi thật sự muốn gả tôi cho một người chết?
08.
Tôi sợ đến mức khóc lên, không ngừng di chuyển thân thể về phía cửa.
Nhưng không di chuyển được bao xa, tôi đã bị một tiếng ho khan dọa sợ đến mức không thể động đậy.
Tôi rõ ràng nghe thấy tiếng ho khan kia là từ trong quan tài truyền ra, nhưng trong quan tài là người chết, người c.h.ế.t sao có thể ho khan?
"Ông nội!" Tôi khóc la, hy vọng ông nội có thể trở về cứu tôi.
Nhưng ngay khi tôi khóc đến tê tâm liệt phế, một trận gió thổi qua, tất cả nến trong miếu tắt ngấm.
Toàn bộ miếu Thần chìm vào một mảnh đen kịt, tôi theo bản năng ngừng khóc, trong miếu yên tĩnh đến đáng sợ.
Lúc này, trong quan tài xuất hiện âm thanh sột soạt, tiếp theo nắp quan tài bắt đầu rung động.
"Bạch bạch …"
Vài tiếng động, giống như có mấy đôi tay vỗ vào nắp quan tài, quan tài lại trong nháy mắt không có động tĩnh.
Tôi rốt cuộc không chịu nổi nữa, lấy hết can đảm, xoay người chạy ra ngoài.
Tôi vừa chạy vừa ngã, không biết chạy bao lâu mới thấy được một hộ gia đình.
Đó là nhà bà cốt, tôi thấy ông nội đang uống rượu ăn thịt trong sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/con-co-trong-gia-dinh/05.html.]
Tôi vừa lau nước mắt, vừa chạy về phía ông nội.
Nhưng khi ông ta thấy tôi, sắc mặt đột nhiên thay đổi, tiếp theo hung hăng tát một cái vào mặt tôi.
"Mày cái đồ c.h.ế.t tiệt, không phải nói không được lên sao? Mày..." Không đợi ông ta mắng xong, trong núi đột nhiên nổi gió.
Lá cây và cỏ dại xung quanh xào xạc rung động, giống như có rất nhiều người đang đi về phía chúng tôi.
Ông nội rụt cổ lại, dường như cũng có chút sợ hãi.
"Các người mau đi đi, sắp thay đổi thời tiết rồi!" Bà cốt sắc mặt thay đổi.
Nói xong liền đuổi tôi và ông nội ra ngoài.
Ông nội hung tợn nhìn tôi, "Đồ c.h.ế.t tiệt! Xem ta về xử lý mày như thế nào!"
Lúc này tôi không rảnh lo ông ta về sẽ xử tôi như thế nào, tôi chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, tôi chạy theo ông nội.
Hiện tại tôi đã tin lời Nhị Ni, ông nội tôi thật sự muốn gả tôi cho một người chết, nhưng lúc này tôi cần phải đi theo ông ta, dường như chỉ chậm một chút tôi sẽ bị quái vật trong bóng đêm nuốt chửng.
Tôi không dám quay đầu lại, tôi sợ hãi nhìn thấy từng đôi mắt trong bóng đêm, tôi sợ hãi người trong quan tài đuổi theo, bắt tôi về làm cô dâu của nó.
Thậm chí tôi cảm thấy tôi đều có thể nghe thấy tiếng bước chân của nó.
Cộc... cộc...
Không biết chạy bao lâu, cuối cùng bước chân của ông nội cũng chậm lại, nhưng thần sắc của ông ta có chút mờ mịt.
"Không đúng, nơi này lẽ ra phải có con đường chứ."
Vừa dứt lời, trong trời đêm hiện lên vài tia chớp, cùng với tiếng sấm, hạt mưa rậm rạp rơi xuống.
Tiếp theo trong rừng cây truyền đến tiếng sột soạt.
Giống như có rất nhiều người đang nói thầm.
"Ông nội, hình như có người." Tôi lẩm bẩm nói.
"Câm miệng! Mày cái đồ xui xẻo!" Ông nội hung tợn trừng mắt nhìn tôi, "Đi mau! Về nhà sẽ cho mày đẹp mặt!"
Tôi tiếp tục đi theo ông nội về phía trước, đi đến nỗi giày tôi đầy nước, đi đến khi ý thức tôi bắt đầu dần dần mơ hồ.
"Ông nội, sao còn chưa tới, chúng ta đi lâu lắm rồi."
Nhưng mặc kệ tôi có gọi ông nội như thế nào, ông ta đều không để ý tới tôi.
Ông ta chỉ lo cho bản thân, một mực đi về phía trước.
Tôi tăng nhanh bước chân, xông lên giữ chặt ông ta, lại phát hiện tay ông ta lạnh đến dọa người.
"Ông nội? Chúng ta đi đâu?" Tôi nhỏ giọng hỏi.
Ông nội quay đầu lại, nhìn tôi một cái, đưa tay chỉ chỉ chỗ sâu trong rừng cây.
Nơi đó dường như có ánh lửa, cẩn thận nghe còn có thể nghe thấy tiếng hoan hô.
Nhưng tôi luôn cảm thấy không đúng chỗ nào, mưa lớn như vậy, sao còn có người đốt lửa?
Tôi nhìn bốn phía, đột nhiên lại thấy miếu Thần.
Tôi run rẩy cả người, chúng tôi đi lâu như vậy thế nhưng lại quay trở lại!
Thấy ông nội còn định đi về phía có ánh lửa, tôi lớn tiếng kêu: "Ông nội!"
Ông ta đột nhiên giật mình, nhìn bốn phía, nhíu mày, "Chết tiệt! Quỷ chặn đường!"
Ông nội giữ chặt tôi, chạy về hướng ngược lại. Tôi cũng không biết ông ta muốn đi đâu, chỉ có thể lảo đảo đi theo.
Nhưng không chạy được bao xa, tôi nghe thấy phía sau có người gọi tôi, tôi quay đầu lại nhìn thoáng qua, thế nhưng thấy rất nhiều bóng người trong rừng cây.
Bọn họ ghé tai thì thầm, theo sát chúng tôi.
09.
"Cao Bội!" Tôi hoàn hồn, Trương Uân không biết từ khi nào đã ngồi bên cạnh tôi.
"Anh Trương, sao vậy?" Tôi cười với anh ta.
"Em có phải vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện kia?" Trương Uân nhìn trưởng thôn và ba mẹ tôi, bọn họ đang ở một bên không biết nói chuyện gì.
"Anh nói chuyện nào?" Tôi đưa tay vỗ vỗ bụi trên vai anh ta.
Anh ta sửng sốt một chút, "Chính là, chính là ba mẹ em muốn bán em cho em trai chữa bệnh, anh cảm thấy từ sau chuyện đó, em không còn giống trước kia nữa."