Cố Ý Gọi Crush Là Ông Xã - Chương 95: Ngoại truyện if (5)

Cập nhật lúc: 2026-04-29 15:54:52
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em còn thoải mái thì ngoan ngoãn một chút .”

Giọng điệu đàn ông tuy cứng rắn, vẻ lạnh lùng, nhưng động tác giúp đỡ tay chẳng hề qua loa lấy lệ chút nào.

Khương Nhiên ngoan ngoãn im bặt, chỉ thỉnh thoảng từ cánh mũi phát những tiếng hừ nhẹ đầy thỏa mãn. Cứ rầm rì mãi, còn trắng trẻo, chẳng khác gì một chú heo con thơm tho. Lục Tự giúp Khương Nhiên xoa tay, để tâm trí bay bổng suy nghĩ vẩn vơ.

Cơn ngứa từ các nốt dị ứng dịu , sự mệt mỏi một ngày tàu xe vất vả cuối cùng cũng ập đến, khiến Khương Nhiên bắt đầu chìm giấc ngủ chập chờn.

Bên ngoài, gió lạnh gào thét, thổi qua khe cửa sổ tạo nên những tiếng hú "u u". Trong phòng là chiếc chăn ấm áp, khí vương chút hương ngọt của khoai nướng, mặt là đàn ông cao lớn đầy cảm giác áp bách, đôi bàn tay ngứa ngáy đôi bàn tay to lớn, thô ráp và nóng bỏng của tinh tế xoa bóp.

Trong khoảnh khắc, một cảm giác yên bình khó tả bao trùm lấy .

Giống như về những đêm hè thời thơ ấu, khi Khương Nhiên quấy chịu ngủ, cha cầm chiếc quạt nan nhẹ nhàng đưa đẩy cho . Rõ ràng lớn cũng buồn ngủ, nhưng vẫn cố gượng để dỗ dành đứa trẻ giấc.

Khương Nhiên nhắm mắt, khẽ thốt lên: “Anh ơi, bụng thật đấy.”

Lục Tự cũng buồn ngủ lắm chứ, kể "chỗ đó" vẫn còn đang căng trướng khó chịu, mà còn thức để gãi ngứa cho thiếu gia nhỏ . là tự rước nợ , nhặt về một "tổ tông" cần hầu hạ, khiến bản khổ thốt nên lời.

cũng may, "con thỏ nhỏ" vẻ điều. Anh chẳng cần làm gì to tát, cái miệng nhỏ thốt những lời ngọt ngào khiến mát lòng mát .

Trước đây, dù Lục Tự làm bao nhiêu việc, khác cũng chỉ mặc nhiên hưởng thụ mà từng dành cho lấy một lời cảm ơn. Còn Khương Nhiên, ăn một củ khoai cũng cảm ơn, rửa cái chân cũng cảm ơn, giờ gãi ngứa cũng tiếc lời khen .

[ là một đứa trẻ ngoan, giáo dưỡng.]

Lòng khẽ mềm , hờ hững đáp: “Thế ?”

Khương Nhiên "ừm" một tiếng, giọng điệu chậm rãi mang theo chút lười biếng: “Giờ chẳng còn ai đối xử với em như thế nữa .”

Động tác tay Lục Tự khựng , đôi mày nhíu chặt.

[Chẳng lẽ cũng giống , bỏ nhà ?] Tầm tuổi chắc đang ở thời kỳ dậy thì, việc phản nghịch bỏ nhà cũng gì lạ.

Đang mải suy nghĩ, thấy thanh niên nhỏ giọng tâm sự: “Ba em mất . Họ hàng đều bảo em con ruột của họ. Thật kỳ lạ, sống suốt 20 năm, đột nhiên là ai nữa...”

Lục Tự sững sờ. Giọng của thanh niên mang theo sự khàn đặc lười biếng vì buồn ngủ, chữ nghĩa chút dính , tạo nên một cảm giác lạc lõng mờ mịt. Trong lời hề mang theo sự oán hận, chỉ một chút nghi hoặc nhàn nhạt.

Anh cúi đầu , Khương Nhiên thở đều, chìm giấc ngủ sâu. Gương mặt khi ngủ của thanh niên thật điềm tĩnh và xinh , hàng mi dài rủ xuống, trông giống hệt những con búp bê Tây Dương nhập khẩu mà Lục Tự từng thấy trong tủ kính ở trung tâm thương mại cao cấp.

Lúc tỉnh táo cũng giống , đôi mắt nhạt màu như những viên bi thủy tinh trong suốt, còn . Nhìn vẻ ngây ngô , chẳng ai nghĩ trải qua một biến cố nghiêng trời lệch đất như thế.

Lục Tự chậm rãi buông tay , nghĩ ngợi một chút im lặng nắm lấy. Chính cũng nhắm mắt chuẩn ngủ. Còn về sự "bất thường" đang căng trướng bên , Lục Tự chỉ đành mặc kệ. Dù bên cạnh cũng đang , chẳng thể làm gì . Dù khó chịu đến thì cũng chỉ là chuyện của đêm nay thôi, cứ nhắm mắt mở mắt là qua hết.

Nhịn mãi, cuối cùng cũng ngủ .

Trong ấm của chăn nệm, Lục Tự một giấc ngủ sâu nhất kể từ khi rời nhà.

Sáng hôm , khi tiếng gà gáy vang lên, Lục Tự vẫn còn chút mơ màng, xác định đang ở . Những chú gà ở nông thôn đồng hồ sinh học riêng. Chúng rủ gáy đồng thanh mà cứ hết con đến con , vô cùng cá tính.

Khoảng hơn bốn giờ sáng một đợt gáy, đến hơn bảy giờ, chúng bắt đầu tao tác. Khương Nhiên vốn sợ tiếng ồn, thấy động tĩnh liền khẽ cau mày khó chịu, khuôn mặt nhỏ nhắn dụi sâu lồng n.g.ự.c ấm áp mặt.

Trong cơn mơ màng, gò má chạm một "bức tường" nóng hổi, vô cùng chắc chắn và độ đàn hồi, ngủ còn sướng hơn cả gối. Khương Nhiên thích, vì thế híp mắt cọ cọ thêm vài cái.

Cơn buồn ngủ ập đến, bên ngoài con gà trống cất tiếng gáy dài "ò ó o...".

“Ồn c.h.ế.t ...” Khương Nhiên bực bội lẩm bẩm: “Cứ gáy nữa là bắt thịt nấu canh bây giờ...”

Cậu hậm hực vùi mặt n.g.ự.c đàn ông, duỗi thoải mái, đầu ngón chân khẽ co quắp. Đột nhiên động tác của khựng , trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cảm nhận ở chỗ đùi dường như một củ "khoai mật" giống như loại tối qua Lục Tự cho ăn, nhưng củ vẻ to và cứng hơn nhiều, chắc là loại bón đầy đủ chất dinh dưỡng.

Vừa tiếng ồn quấy rầy, cái vật làm cho vướng víu, Khương Nhiên bực đè lên nó một cái. Đỉnh đầu bỗng vang lên một tiếng rên trầm đục. Cái vật " lịch sự" chẳng những biến mất mà còn xu hướng trỗi dậy mạnh mẽ hơn, thậm chí còn chen giữa hai chân .

Hơi thở trầm thấp thỉnh thoảng phả qua bên tai, giống như cách đàn ông nhóm lửa tối qua , Lục Tự liên tục dùng kẹp sắt xoay trở củ khoai để nó chín đều hơn.

Khương Nhiên cuối cùng chịu nổi nữa, mắt còn mở quờ tay định bắt lấy nó. Ngay khi chạm "đầu" vật , Lục Tự nắm lấy cánh tay, lắc một cái khiến tỉnh hẳn.

Khương Nhiên ngơ ngác mở to mắt, bấy giờ mới kinh hãi nhận đang gọn trong lòng đàn ông, nóng từ cơ thể Lục Tự bao vây đến mức đỏ bừng cả mặt.

Đôi mắt đen sâu thẳm của đàn ông đang khóa chặt lấy , thần sắc tỉnh táo, còn chút buồn ngủ nào. Đôi mày khẽ nhíu , gương mặt tuấn lộ rõ vệt đỏ mấy tự nhiên, đôi môi mỏng hé mở.

Sáng sớm tinh mơ, mở mắt đối diện với một gương mặt điển trai đầy nam tính ở cự ly gần như , giọng của Khương Nhiên bỗng yếu hẳn : “Sao... thế ?”

Lục Tự lạnh mặt định gì đó, nhưng Khương Nhiên cử động một cái, đột ngột phát một tiếng rên rỉ khàn đặc. Khương Nhiên sững sờ, bỗng chốc hất chăn lên , cả lập tức hóa đá.

Cậu luống cuống tay chân lùi xa, sự cọ xát khiến gân xanh thái dương Lục Tự giật liên hồi, cơn giận như chực chờ bùng phát, gương mặt xanh mét pha lẫn sắc hồng.

Lúc Khương Nhiên chẳng còn màng đến việc gay nên lưng với khác nữa, lồm cồm bò dậy mặt tường, dám liếc mắt dù chỉ một cái. Cái đầu xù lông run rẩy như một chú thỏ phạm đang lo sợ phạt.

“Em... em xin !” Khương Nhiên dở dở , ngây ngốc xin : “Em tại ngủ đè lên như thế... Em cố ý , đừng giận em nhé.”

Lục Tự nửa dậy, khẽ hít một sâu, vẻ mặt khó coi. Anh nghiến răng : “Không , đây là chuyện bình thường.”

[ là bình thường, nhưng thường ngày "dữ dội" thế ...]

Lục Tự cũng hiểu chuyện gì đang xảy . Thường ngày buổi sáng cũng sẽ phản ứng, nhưng cứ mặc kệ, cứ đ.á.n.h răng rửa mặt làm bữa sáng là một lát sẽ tự lặn. Lần lẽ Khương Nhiên "va chạm" một hồi nên nó vẻ phục, cứ hừng hực như bùng nổ.

Lục Tự nhắm mắt , đôi mày nhíu chặt, cảm thấy khó xử. Ăn sáng xong là làm ngay, cứ thế thì làm khỏi cửa .

Hiển nhiên Khương Nhiên cũng nghĩ đến điều , đỏ bừng vành tai, nhỏ giọng : “Anh ơi... giải quyết một chút . Anh đừng sợ, em , khi nào xong cứ gọi em một tiếng.”

Lục Tự sững , liếc , cảm thấy chút buồn nên khẽ bật thành tiếng: “Tôi sợ cái gì chứ?”

Trong cảnh , rõ ràng sợ hơn là Khương Nhiên. Lục Tự chẳng sợ, ngay thẳng.

Câu của khiến Khương Nhiên thẹn thùng đến mức mặt đỏ lựng, lí nhí đáp: “Sợ... sợ thấy ạ.”

Giọng trầm thấp của đàn ông vang lên: “Tôi sợ .”

Lục Tự: “Em ?”

Khương Nhiên mà ở phía trong giường thì chắc lúc nhảy dựng lên lao khỏi cửa ! Đầu óc như một nồi nước đường đang sôi sùng sục, bốc nghi ngút khiến mặt nóng bừng, suy nghĩ rối rắm thành một nùi. Cậu lắp bắp lặp lời một cách ngây ngô: “Nhìn... ... cái gì ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/co-y-goi-crush-la-ong-xa/chuong-95-ngoai-truyen-if-5.html.]

Lục Tự thong thả đáp: “Nhìn đàn ông...”

“A!!!” Khương Nhiên cuống quýt hét lên một tiếng để cắt ngang.

Lục Tự bật trầm đục. Đã lâu thấy thoải mái như thế . Thật cũng chút ngượng, vì sở thích đặc biệt nào cả. thấy vẻ mặt thẹn thùng, nhút nhát của Khương Nhiên, bỗng nảy sinh ý định trêu chọc thiếu gia nhỏ một chút.

Khương Nhiên giống như một chú thỏ chỉ cần chạm nhẹ là run rẩy cả , tức giận đến mức giậm chân. Trông cũng khá đáng yêu. Khi thấy đối phương còn ngại ngùng hơn cả , Lục Tự bỗng trở nên tự tại lạ thường.

Lồng n.g.ự.c khẽ rung lên vì , cái gáy tròn trịa của thanh niên, khàn giọng : “Có gì mà sợ, thứ em cũng mà.”

Khương Nhiên im như phỗng, dám tiếp lời.

Người đàn ông khẽ nhướng mày, tỏ vẻ kinh ngạc: “Thỏ nhỏ, chẳng lẽ em từng học lớp giáo d.ụ.c giới tính ?”

Khương Nhiên hận thể bịt tai , vội vàng cắt ngang: “... Em mà! Em học , thầy giáo dạy ... Anh đừng nữa, mau giải quyết ...!”

[Cái rốt cuộc là thế . Biến dị ?] Rõ ràng ban đầu trông ít , Khương Nhiên còn tưởng thuộc tuýp hiền lành trung hậu cơ! Vậy mà tự nhiên nhiều thế ! Anh dám nhưng em dám .

Khương Nhiên cuống quýt đến mức chẳng thèm chấp nhặt cái danh xưng "thỏ nhỏ" mà mới đặt, chỉ nhanh chóng kết thúc tình cảnh hổ .

Lục Tự vốn định làm chuyện đó. Sáng sớm tinh mơ lạnh lẽo, ai mà làm mấy việc cơ chứ. Huống hồ làm xong cũng tốn thời gian, định cứ mặc kệ như khi là xong. khi trò chuyện với Khương Nhiên để đ.á.n.h lạc hướng, cái vật " xa" dường như càng đà lấn tới, cứ áp sát cơ bụng, vô cùng ngạo mạn.

Bên ngoài vang lên tiếng gà gáy dõng dạc. Lục Tự nhíu mày, khó chịu chịu nổi, thế là im lặng, căn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như tờ. Chỉ còn thấy tiếng vải cọ xát sột soạt.

Trong lúc , sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng ồn. Khương Nhiên bao giờ thấy thính giác nhạy bén của đáng ghét đến thế. Cậu thậm chí thể thấy nhịp thở dồn dập của đàn ông và cả những âm thanh "ướt át" khe khẽ.

Khương Nhiên úp mặt tường, lưng và cổ căng cứng, gò má nóng bừng như lửa đốt. Cậu lặng lẽ khép chặt chân, khẽ cựa quậy một chút. Tuy hứa là làm phiền Lục Tự, nhưng qua một lúc lâu, chân Khương Nhiên tê dại, nhịn nhỏ giọng thúc giục: “Anh sắp xong ạ?”

Tư thế diện bích hối thực sự mệt mỏi. Lục Tự thở dốc, liếc về phía . Cậu thiếu gia kiều khí đang co cụm một bên đầy đáng thương, tấm lưng mảnh khảnh để lộ đường cong thanh tú, vòng m.ô.n.g tròn trịa lấp ló lớp chăn như một quả vải ngọt lịm bóc vỏ.

Chẳng vì mục đích gì, Lục Tự bỗng khàn giọng : “Thỏ nhỏ, em gọi tên xem nào.”

Khương Nhiên hiểu chuyện gì, cũng gọi thế nào cho đúng. Cậu ngơ ngác gọi một tiếng: “Ca ca?”

Nhịp thở dồn dập của Lục Tự khựng , bầu khí dường như đóng băng trong vài giây, đó mới thấy tiếng hít sâu một thật dài của đàn ông. Khương Nhiên thấy tiếng rút giấy bản sột soạt.

Một lát , thầm nghĩ chắc là xong nên lặng lẽ . Kết quả đúng lúc thấy Lục Tự đang lau tay, sợ tới mức nhắm tịt mắt, đỏ mặt , lí nhí xin : “Em... em xin !”

Đồng thời, tâm trí như một trận động đất.

[Dinh dưỡng của quá mất...] Chẳng lẽ ăn khoai nướng nhiều nên "chỗ đó" cũng giống củ khoai nướng ? Đây gọi là "ăn gì bổ nấy" ?

Cuối cùng thì những tiếng động nhỏ cũng dứt hẳn, trong khí phảng phất một mùi hương tanh nồng nhàn nhạt đầy lười biếng. Lục Tự dọn dẹp sạch sẽ gọi : “Được , đây .”

Bấy giờ thanh niên mới chậm chạp . Khương Nhiên năng gì, vùi nửa khuôn mặt nhỏ nhắn trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt to đen láy đầy vẻ hờn dỗi.

Đôi mắt thật long lanh, Lục Tự trừng mắt mà thấy cả sảng khoái, tinh thần cũng phấn chấn hơn hẳn. Anh khẽ một tiếng, chợt thoáng thấy gò má lộ ngoài của Khương Nhiên dường như khô, bong một chút da.

Lục Tự nhíu mày, định đưa tay nắm lấy cằm xoay qua để kỹ hơn. giơ tay lên, nhớ làm gì, khựng một chút, mất tự nhiên thu tay về, đổi là chính ghé sát mặt quan sát.

“Mặt em nẻ .” Lục Tự khẳng định.

Mặt Khương Nhiên vẫn còn nóng, liền đưa tay sờ sờ khuôn mặt mềm mại của , đúng là khô thật nhưng mấy để tâm: “Dạ , chắc do gió ở đây to quá nên nẻ mặt thôi ạ.”

Lục Tự khẽ nhíu mày. Chính Khương Nhiên còn chẳng nhận , mà Lục Tự chú ý đến điều đó. Lòng bỗng thấy ấm áp, thậm chí nảy sinh ý định rời khỏi căn phòng nhỏ đơn sơ .

[Liệu quá tham lam ?] Đã hứa là chỉ ở nhờ một đêm, nhưng một giấc ngủ, chẳng rời nhanh như .

Khương Nhiên khẽ mím môi, đôi mắt lấp lánh đàn ông, nhỏ giọng: “Anh ơi, liệu thể...”

Người đàn ông hừ nhẹ một tiếng chiều thắc mắc. Khương Nhiên lấy hết can đảm, thốt lên: “Anh ơi, em hỏi là... một em trai nhỏ ạ...?”

Ba chữ "em trai nhỏ" khẽ. Gọi là "đàn em" thì giống đám du thủ du thực, gọi là "lão " thì như mấy ông bạn già nhậu nhẹt. Còn "em trai nhỏ" thì khác, chân thành đáng yêu, kiểu đại ca bảo , hoạt bát nhanh nhẹn. Rất dễ khiến yêu mến.

lúc , từ bên ngoài vang lên một giọng nam thô lỗ, tiếng dõng dạc át cả giọng mềm mại của Khương Nhiên: “Lục ca, Lục ca! Anh dậy đấy? Tôi hấp hai bắp ngô nếp đây, ăn ? Ăn xong còn làm đấy!”

Lục Tự chẳng thèm để ý đến gã đó, đôi mắt đen im lặng khóa chặt đôi gò má đỏ bừng của Khương Nhiên. Khương Nhiên vẫn còn đang ngẩn ngơ, thì bên ngoài đẩy cửa bước . Nghe tiếng "loảng xoảng", gã đó ngạc nhiên: “Lục ca, khóa cửa thế ? Trong phòng ?”

Chẳng ai thèm đáp lời gã. Gã trai quê hì hì, giọng điệu chút trêu chọc: “Chẳng lẽ tìm vợ , đang ôm ngủ đấy ?”

“Đừng ngủ nữa! Dậy làm thôi!”

Lục Tự vẫn mặc kệ gã, thở của chút nóng rực, chằm chằm Khương Nhiên và hỏi: “Em định làm cái gì của cơ?”

Khương Nhiên ngơ ngác: “Dạ?”

Lục Tự truy hỏi đến cùng: “Làm vợ nhỏ của á?”

Khương Nhiên sững sờ, gương mặt lập tức bùng cháy, cuống quýt đính chính: “Anh gì thế ạ?! Em bảo là nhận em trai nhỏ cơ mà!”

Lục Tự khựng . Nhìn thấy gương mặt đỏ lựng của Khương Nhiên, vành tai đàn ông cũng hiếm thấy mà ửng hồng.

thật. Với cái hình mảnh khảnh của Khương Nhiên, làm vợ cái nỗi gì, chắc chịu nổi một trận l..m t.ì.n.h của mất.

Lục Tự bực bội nhíu mày, đôi mắt đen trở nên lạnh lùng và trầm xuống, lạnh giọng đáp:

“À, cần .”

Hắn ghét nhất là mấy đứa gọi là em trai. Đứa nào tới là tẩn cho đứa đấy.

Tiểu kịch trường:

[Khương Nhiên]: (Muốn làm đàn em) Anh ơi, nhận em làm em trai nhé?

[Lục Tự]: (Nghe nhầm thành vợ nhỏ) ... Nhìn em thế thì làm vợ thế nào .

[Gã hàng xóm]: Hai khóa cửa làm gì thế? Cho xem vợ với!

Teela - Đam Mỹ Daily

[Lục Tự]: Cút!

Loading...