Cố Ý Gọi Crush Là Ông Xã - Chương 92: Ngoại truyện if (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:28:45
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông lặng lẽ một hồi lâu, cuối cùng vẫn đặt chiếc đèn pin cầm tay to kệch sang một bên, xổm xuống và đưa một bàn tay về phía Khương Nhiên.

Khương Nhiên lưỡng lự một chút, lo lắng : “Anh ơi, xem xung quanh sợi dây thừng nào để em bám trèo lên? Em nặng lắm, em sợ kéo cả xuống đây mất.”

Nếu cả hai cùng kẹt đáy hố thì đúng là hết đường cứu chữa.

Ánh sáng từ chiếc đèn pin hắt nghiêng lên khuôn mặt đàn ông, khiến đôi mày khẽ nhíu . Anh giữ nguyên tư thế, vẻ mất kiên nhẫn mà cất lời: “Nắm lấy tay .”

Khương Nhiên dám ý kiến thêm nữa.

Cậu ngoan ngoãn đưa tay , mới nắm lấy còn kịp dồn lực, cảm thấy cả cơ thể một luồng sức mạnh cường hãn xách bổng lên. Khương Nhiên sợ tới mức kinh hô một tiếng, cả nhẹ tênh như một chú thỏ nhỏ tóm gáy.

Lục Tự một tay xách lên, tay vòng qua ôm ngang thắt lưng thanh niên, đưa thoát khỏi cái hố.

Cảm giác sống sót t.a.i n.ạ.n khiến Khương Nhiên tự chủ mà ôm chặt lấy cổ đàn ông xa lạ, gương mặt trắng bệch, đôi môi nhỏ hớp từng ngụm khí, đôi chân vẫn còn nhũn vì sợ.

Cậu đứt quãng : “Cảm... cảm ơn ...”

Mùi hương thanh khiết thanh niên theo gió thoảng khứu giác của đàn ông, thơm dịu mà hề nồng nặc. Tiếng thở dốc mềm mại phả qua vành tai và gáy của Lục Tự, mang theo một cảm giác tê dại khó tả.

Thật kỳ quái.

Lục Tự nhẫn nhịn một lát, đợi đến khi Khương Nhiên miễn cưỡng bình phục nhịp thở, mới buông , nhặt đèn pin định xoay bỏ .

Gấu áo đột ngột níu lấy, cau mày .

Gương mặt trắng nõn của Khương Nhiên ửng hồng vì ngượng, : “Anh ơi, em là nơi khác tới, quen thuộc đường sá ở đây. Trời tối mà em vẫn tìm chỗ nghỉ chân, thể cho em ở nhờ một đêm ...? Em... em thể trả tiền cho .”

Đáy mắt Khương Nhiên ánh nước, gò má nóng bừng. Cậu vốn da mặt mỏng, cả đời đây là đầu tiên dùng giọng điệu mềm mỏng như làm nũng để cầu xin khác giúp đỡ, hổ đến mức chỉ tìm một cái khe nào đó mà chui xuống cho xong.

đàn ông mắt đầu tiên từ khi đến đây dành cho sự thiện cảm. Cứu xong là định ngay, cũng chẳng hề đòi tiền nong gì. Tuy rằng trông chút dữ dằn, biểu cảm lạnh lùng và ít ... nhưng qua giống .

Khương Nhiên đầy chân thành, đôi mắt to xinh khẽ rũ xuống. Trên dính chút bụi đất, nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái của một thiếu gia thành phố. Vòng eo mà Lục Tự ôm lấy cực kỳ nhỏ nhắn, vóc dáng cũng cân đối. Nhìn qua cứ như một sinh viên thanh thuần xuống nông thôn làm đề tài nghiên cứu .

Lục Tự mím môi, trầm giọng: “Đầu làng nhà khách, rẻ nhất mười tệ một đêm.”

Khương Nhiên tình nguyện bĩu môi, giọng mềm mại pha chút hờn dỗi: “Chỗ đó nát quá, bẩn kinh khủng, em ngủ nổi mới chạy ngoài đấy chứ.”

Người đàn ông đáp: “Chỗ của cũng nát, còn bẩn hơn.”

Khương Nhiên chẳng thèm tin. Một thể giữ cho bản sạch sẽ, tươm tất thế thì căn phòng thể bẩn đến mức nào cơ chứ.

Cậu vội vàng: “Em chê .”

Lục Tự im lặng, trong lòng thầm nghĩ: [Em chê nhưng chê đấy.]

Cậu thiếu gia thành phố dường như chẳng chút cách nào với lạ cả. Hắn làm thuê cả ngày, đầy mồ hôi cứ thế ôm chặt lấy, gương mặt còn áp xương quai xanh của , chẳng giữ kẽ chút nào.

Lục Tự : “Chỗ chỉ một chiếc giường đất (kang).”

Khương Nhiên ý mà tiếp lời ngay: “Anh ơi, em thể ngủ đất cũng !”

Cứu một con thỏ nhỏ, chẳng hiểu rước thêm một cái "đuôi" dính đuổi . Lục Tự nhíu mày, trầm giọng lệnh: “Đi theo .”

Khương Nhiên vội vàng lon ton bước đôi chân vẫn còn run rẩy theo . Lục Tự tự nhủ thôi thì nhẫn nhịn một đêm, đợi trời sáng là làm, lúc đó cũng nên ý mà tự tìm lối thoát cho .

Ai ngờ "con thỏ nhỏ" là một kẻ lắm lời, chẳng chút khách sáo mà cứ líu lo bên cạnh.

“Anh ơi, tên là gì thế? Em tên là Khương Nhiên.”

“Khương trong củ gừng , nhưng mà ba loại gia vị gừng-hành-tỏi em đều ăn , đó là chữ Nhiên.”

“Anh khỏe thật đấy, cơ bắp của là do tập luyện mà ?”

“Anh cao quá, mét chín ạ?”

“Anh mà về muộn thế?”

“Giọng thật đấy.”

Hết " ơi" đến " ", ríu rít ngừng. "Con thỏ" còn mang chất giọng phương Nam đặc trưng, phát âm chuẩn nhưng ngữ điệu vô cùng mềm mại, âm cuối cứ tự nhiên kéo dài như đang hát. Nghe mà cứ tưởng đang làm nũng với .

Nửa bên tai phía Khương Nhiên của Lục Tự làm phiền đến mức đỏ ửng lên. Lục Tự thấy phiền vô cùng. Hắn vốn quen sống một thanh tĩnh, từ khi cắt đứt quan hệ với gia tộc, luôn tận hưởng cuộc sống ai quấy rầy . Không lừa lọc, công việc ngập đầu, cũng những ánh mắt soi xét, điều đó .

Teela - Đam Mỹ Daily

Vậy mà giờ đây lỡ tay rước thêm một rắc rối.

Người đàn ông mặt lạnh tanh, đáp cụt lủn:

“Lục Tự, Lục trong lục địa, Tự trong trật tự.”

“Không tập, đốn củi làm thuê tự khắc .”

“Tôi 1m93.”

“Mới làm xong việc.”

“Em quá ồn ào.”

Khương Nhiên khẽ "" một tiếng im bặt. Bên tai trở nên yên tĩnh, nhưng nếp nhăn giữa lông mày đàn ông vẫn giãn , ngược càng nhíu chặt hơn. Đêm ở nông thôn tĩnh lặng, thi thoảng mới vang lên vài tiếng ch.ó sủa từ xa.

Đi một lúc, Khương Nhiên theo đàn ông đến một căn nhà đất nhỏ sân vườn. Vào nhà, khi khép cửa, đàn ông liền lưng về phía Khương Nhiên và bắt đầu cởi áo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/co-y-goi-crush-la-ong-xa/chuong-92-ngoai-truyen-if-2.html.]

Khương Nhiên sững sờ một chút. Ở bên ngoài chỉ thấy Lục Tự cao, ngờ vóc dáng bên trong lớp quần áo tuyệt vời đến .

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, đàn ông giơ tay lên, xương bả vai nhô . Theo từng cử động, khung xương và cơ bắp ở lưng co giãn vô cùng mắt, khiến Khương Nhiên liên tưởng đến những con báo săn mạnh mẽ trong thế giới động vật - lớp da săn chắc, đường nét cơ bắp mượt mà nhưng đầy uy lực.

Bờ vai rộng, nhưng vòng eo thu hẹp , các nhóm cơ lưng dài và chắc khỏe, mỗi thớ thịt đều ẩn chứa sức bùng nổ cực mạnh. Điều khác hẳn với những gã to xác trong phòng tập gym, đây là thành quả của lao động chân tay thực thụ.

Ánh đèn hắt lên làn da màu mật ong của đàn ông, lấp lánh vẻ khỏe khoắn. Trời lạnh thế vẫn đổ mồ hôi, hỏa khí rốt cuộc là mạnh đến mức nào chứ...

Hơn nữa, khi nơi sáng sủa, Khương Nhiên mới thực sự rõ diện mạo của Lục Tự. Các đường nét gương mặt sâu, xương lông mày cao, lông mày đen đậm ép xuống đôi mắt tạo cảm giác dữ dằn. Gò má hẹp, đôi môi mỏng với đường nét sắc sảo như dãy núi trùng điệp.

Đó là một gương mặt cực kỳ nam tính và điển trai. Nếu phong thái của Lục Tự quá tự nhiên và phóng khoáng, lẽ tưởng đây là một siêu mẫu đang tạo dáng trong studio .

Khương Nhiên chớp mắt, ngẩn ngơ đến mức đôi môi nhỏ hé mở. Cậu ngưỡng mộ, chút thèm thuồng.

[Thực , Khương Nhiên là gay.]

vẫn từng yêu đương chính thức bao giờ. Tiêu chuẩn của cao, là một công t.ử "nhà kính" chính hiệu, thích văn chương, hội họa và truyện tranh. Khi bước đời thực, chỉ kêu trời vì những gã gay ngoài chẳng giống "ông xã" trong tưởng tượng của chút nào! Vì thế thà độc còn hơn.

Cậu quy tắc "Bốn ": Đẹp trai mới chuyện, dáng mới chuyện, "chỗ đó" nhỏ mới chuyện, và nhân phẩm tệ mới chuyện. Tiếc là tìm ai phù hợp thì phá sản. Nghĩ đến đây, lòng Khương Nhiên chua xót.

Bất quá cũng chỉ là "thèm" nhan sắc một chút thôi chứ ý đồ gì khác. Người là ân nhân cứu mạng của , hơn nữa trông "thẳng", vẻ cùng hội cùng thuyền với .

Lục Tự cởi áo xong đầu , liền bắt gặp đôi mắt to tròn đen láy của thanh niên đang chằm chằm. Anh sững một chút, khẽ nheo mắt: “Tôi tắm qua một chút, em tự tìm chỗ mà .”

Nói xong, vơ lấy bộ quần áo sạch bước một cánh cửa nhỏ. Nhiệt độ trong phòng ấm áp hơn một chút, các nốt dị ứng tay Khương Nhiên bắt đầu ngứa ngáy. Cậu gãi quan sát bài trí trong phòng.

Thực sự đơn sơ. Một chiếc giường đất, một bộ bàn ghế, vài món đồ nội thất cơ bản, chỉ thế thôi nhưng sạch sẽ. Chăn màn cũng giặt giũ trắng sạch, tuy sang trọng nhưng ít nhất là mềm mại và thơm tho, kiểu lôi thôi bừa bãi của mấy gã đàn ông độc .

Lục Tự tắm nhanh, một loáng trở . Anh để trần nửa , làn da vẫn còn vương chút nước nóng hổi, đôi mắt đen sâu thẳm liếc Khương Nhiên.

Con thỏ nhỏ vẫn giữ nguyên tư thế lúc , quy củ chiếc ghế nhỏ, chẳng dám đụng thứ gì, ngoan cực kỳ. Quần áo vẫn mặc kín cổng cao tường, chẳng chịu cởi chút nào.

Lục Tự rũ mắt , lạnh lùng lệnh: “Cởi quần áo .”

Mặc dù Khương Nhiên ý đồ gì, nhưng vóc dáng cực phẩm của đối phương, vẫn nén nổi sự lúng túng và căng thẳng. Lúc đàn ông đang để trần khuôn n.g.ự.c nóng hổi, thắt lưng buộc hờ, bên mặc chiếc quần bông trắng rộng thùng thình, cứ thế mà buông một câu xanh rờn...

Mặt Khương Nhiên lập tức đỏ bừng, ngơ ngác hỏi: “Dạ...?”

Cậu khép nép hai chân, lí nhí hỏi: “Anh ơi, em cũng cởi đồ ạ?”

Đôi mày Lục Tự nhíu chặt hơn: “Quần áo dẩn thế , mà lên giường đất ?”

Khương Nhiên cúi đầu ống quần và gấu áo của , đúng là dính đầy bụi đất xám xịt, trông lếch thếch thật. bắt một trọng điểm khác: “Lên giường đất ạ?”

Lục Tự thực sự nghi ngờ nhóc từ thành phố nào tới mà khờ khạo đến thế. Không lẽ đúng là thỏ thành tinh thật?

“Đêm nay trời sẽ trở lạnh đấy, em ngủ đất một đêm thì sáng mai thành cây kem luôn.” Lục Tự lạnh lùng giải thích.

cũng đưa về , thể để c.h.ế.t rét trong phòng . Giờ đây Khương Nhiên trở thành trách nhiệm mà lỡ tay nhận lấy.

Khương Nhiên ngẩn "" một tiếng, vành tai nóng bừng, đáy mắt cũng thấy cay cay. Là hiểu lầm . Những lời khô khan lọt tai, sưởi ấm tâm hồn đang tổn thương của Khương Nhiên.

Thời gian qua chịu quá nhiều uất ức từ những thiết lâu năm, ai nấy đều mang nụ giả tạo nhưng ánh mắt sắc lạnh như dao, chỉ trực chờ đuổi . Vậy mà giờ đây, nhận sự ấm áp hiếm hoi từ một xa lạ.

Khương Nhiên cúi đầu, giọng mang chút âm mũi mềm mại, lí nhí: “Anh ơi, bụng thật đấy...”

Giọng êm ái như một sợi lông vũ khẽ vuốt qua, khiến tim Lục Tự hẫng mất một nhịp. Anh vốn quen mấy lời , định mắng hai câu thì bỗng nhiên, một tiếng "ọc ọc" vang lên rõ ràng.

Hai . Khương Nhiên đỏ bừng cả vành tai, đôi mắt ướt át , nhỏ giọng hỏi: “Anh ơi, chỗ gì ăn ạ... Em đói.”

Sợ soái ca bụng ghét bỏ , Khương Nhiên bồn chồn mân mê đầu ngón tay, với vẻ mong chờ: “Nếu cũng , em... em uống chút nước là ạ.”

Lục Tự: “......”

Thú thật, Lục Tự chẳng quản chút nào. Đêm hôm khuya khoắt lười bày vẽ , một gã thanh niên trai tráng nhịn một bữa cũng chẳng c.h.ế.t . Hơn nữa sự yên tĩnh của Khương Nhiên phá vỡ . Sự xuất hiện đột ngột của thiếu gia kiêu kỳ đang làm đảo lộn quy luật sống hằng ngày của , khiến thấy phiền lòng.

... liếc Khương Nhiên.

Con thỏ nhỏ đang đầy đáng thương, khóe mắt rũ xuống. Chẳng do ánh đèn hắt do tâm lý, mà cứ thấy đáy mắt Khương Nhiên ướt nhẹp như chứa cả một bầu nước . Nếu Lục Tự từ chối nặng lời, chắc chắn "bầu nước" sẽ vỡ òa, nhấn chìm căn nhà đất nhỏ mất, lúc đó rắc rối còn lớn hơn.

Lục Tự nén sự mất kiên nhẫn, nghiến răng hỏi: “Khoai lang nướng, ăn ?”

Đôi mắt Khương Nhiên sáng rực lên, vui mừng khôn xiết, giọng trong trẻo như tiếng chim hót: “Ăn ạ!”

Lục Tự xoay lấy khoai. Thấy phía động tĩnh gì, dừng bước . Con thỏ nhỏ vẫn cứ ngốc đó chiếc ghế, dáng vẻ hưởng thụ quen hầu hạ đến tận miệng .

Lục Tự bỗng thấy ngứa tay, cảm thấy nhóc đúng là thiếu dạy dỗ. Người đàn ông trầm giọng gọi: “Lại đây.”

Khương Nhiên sững , ngó nghiêng hỏi: “Sao thế ạ?”

Lục Tự lôi mấy củ khoai lang sống từ trong bao tải , tông giọng lạnh lùng pha chút hung dữ: “Em ăn bao nhiêu thì tự đây mà chọn.”

Khoai lang trồng ở đất làng củ nào củ nấy đều to và thô, ăn dễ nghẹn. Nếu "con thỏ nhỏ" ăn một nửa bỏ dở, dám phí phạm lương thực thì đừng trách hỏa khí của nén nổi, chắc chắn lúc đó sẽ lôi "xử lý" một trận cho mặt.

Tiểu kịch trường:

[Lục Tự]: Ăn hết cho , bỏ dở là phạt em đấy.

[Khương Nhiên]: (Nhìn củ khoai to đùng) ... Anh ơi, củ to quá, em sợ ăn hết...

[Lục Tự]: (Nghĩ bậy) ... Ăn , đừng nhiều.

Loading...