Cố Ý Gọi Crush Là Ông Xã - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-04-13 12:48:00
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bé ngoan ngoan nào?”
Nghe đàn ông hỏi, lông mày Khương Nhiên lập tức nhíu chặt đầy vẻ rắc rối.
Có lẽ vì sự bao dung bấy lâu nay của Lục Tự khiến trở nên nuông chiều, cứ ngỡ bản thể vô điều kiện đòi hỏi sự an ủi từ . Chẳng ngờ , vòng tay của Lục Tự lúc bắt đầu đặt giới hạn với .
Khương Nhiên chút kinh ngạc, đôi mắt long lanh nước đầy vẻ ủy khuất, nhưng cơ thể vô thức theo lời đàn ông . Cậu thành thật thẳng dậy, giống như một học sinh phạm đang chịu phạt .
Thấy ngoan ngoãn như , Lục Tự cuối cùng cũng nỡ lòng nào lạnh nhạt thêm.
Anh nắm lấy tay Khương Nhiên, dắt xuống chiếc ghế sofa đơn trong phòng khách, rót cho một ly nước trái cây mát lạnh.
Sau đó, cũng xuống.
sát cạnh Khương Nhiên, dù chiếc ghế sofa đó đủ rộng cho cả hai . Lục Tự cố tình kéo giãn cách, chọn vị trí đối diện với .
Một cách vi diệu: Đủ để Khương Nhiên thấy , nhưng thể chạm .
Hắn tự tách làm hai, biến bản thành củ cà rốt treo lơ lửng mặt chú thỏ con đang thèm thuồng, dụ dỗ mở tung chiếc hộp cảm xúc đang dồn nén.
Hắn xoáy tóc nhỏ đỉnh đầu Khương Nhiên, trầm giọng nhắc nhở: “Khương Nhiên, ngẩng đầu .”
Anh đổi cách xưng hô.
Khoảng cách kéo xa, xưng hô trở nên khách sáo, Khương Nhiên lập tức lời ngước lên , đôi mắt xám xịt tràn đầy vẻ bất an.
Sau khi quen với những cái vuốt ve dịu dàng, sự lãnh đạm trong giọng của đối phương trở nên thật khó dung thứ.
Khương Nhiên yên, khẽ nhích mông, nhỏ giọng gọi: “Ông xã…”
Cậu gọi là “Bé ngoan”, chứ là Khương Nhiên. Cái tên đó khiến cảm giác đang bảo vệ.
Lục Tự thấu sự lo âu của , nhưng vờ như thấy. Anh dùng tông giọng bình tĩnh nhưng đầy uy lực: “Em quanh xem, căn phòng tối, đúng ?”
Anh chỉ bật duy nhất một chiếc đèn sàn tông màu ấm. Khương Nhiên gật đầu.
“Lúc , duy nhất lắng chỉ .” Lục Tự chậm, như sợ làm giật : “Cách âm ở đây . Tôi quen cha , bạn bè bạn học của em. Mỗi từ em đêm nay sẽ thứ ba nào ngoài hai chúng . Tôi bảo đảm sẽ làm tổn thương em… Em tin chứ?”
Giọng đàn ông trầm và chậm rãi, đảm bảo từng chữ đều lọt tai .
Cơ thể căng cứng của Khương Nhiên dần thả lỏng, nhưng đôi mày vẫn nhíu đầy mê mang: “ em… bắt đầu từ .”
Teela - Đam Mỹ Daily
Chẳng lẽ kể từ chuyện mười một năm ? Như thì khô khan quá, và Khương Nhiên thấy sự thương hại hiện lên trong mắt Lục Tự.
Lục Tự cau mày, trầm ngâm một lát mở lời: “Lại là vì em trai em ?”
Khương Nhiên kinh ngạc .
“Lần , khuyên em đừng đáp ứng việc mua máy tính bảng cho nó. Có vẻ bây giờ xảy cãi vã , đúng ?” Lục Tự đoán.
Nhóc dính ngây , nhưng hề phản bác.
Lục Tự tiếp tục: “Chỉ chuyện của đứa em chắc đến mức làm em suy sụp thế . Có lẽ, nó lôi cha ép buộc em ?”
Khương Nhiên vốn luôn lời, chắc hẳn thực hiện việc "giao tiếp" thất bại t.h.ả.m hại. Đa những đứa trẻ khi đối diện với cha , khả năng giao tiếp đều kéo lùi về con .
Đôi mắt Khương Nhiên sáng lên, chớp mắt.
“Cha ép em nhượng bộ, nhưng em , đúng chứ?”
Cảm xúc kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng tìm lối thoát. Khương Nhiên mím môi, nước mắt bắt đầu lã chã rơi xuống.
“Em làm …” Khương Nhiên sụt sịt, nước mắt tuôn như mưa: “Lần nào em cũng nhường! mỗi khi em lùi một bước, họ tiến thêm một bước. Chẳng lẽ vì em là trai nên nhất định thoái lui vô hạn ? Em làm thì coi là ích kỷ ?”
“Em đăng tin lên vòng bạn bè, nhiều thả tim… nhưng họ. Em cứ ngỡ họ thấy, nhưng hóa họ thấy cả , chỉ là chẳng thèm quan tâm em chơi, mà chỉ hỏi bộ đồ em mặc giá bao nhiêu… tiền ở mà …”
Khương Nhiên năng lộn xộn, nghĩ đến đến đó, hề logic, chỉ đơn thuần là phát tiết. Càng càng thấy sụp đổ, vì chợt nhận bấy lâu nay cảm xúc của từng ai thấy.
Không chỉ là cảm xúc, mà cả con Khương Nhiên cũng như một thực thể trong suốt. Những thích đó chỉ thấy giá trị lợi dụng , thấy quần áo mặc, thấy khả năng kiếm tiền của , chứ tuyệt đối là bản .
Khương Nhiên bỗng im bặt, khẽ nức nở. Cậu cuối cùng cũng khống chế mà bộc lộ mặt tối trong tính cách mặt Lục Tự.
thế… chẳng hề tình nguyện chút nào. Dù miệng đó là trách nhiệm, nhưng thâm tâm cực kỳ phản kháng.
Liệu Lục Tự thấy là một kẻ nhỏ mọn, u ám và vặn vẹo ?
Khương Nhiên thấy ảo não và đau khổ vô cùng. Rõ ràng mặt lạ, thể nhẫn nhịn và ngụy trang giỏi, mà đem hết năng lượng tiêu cực đổ lên thích. Cậu quả nhiên một bé ngoan… xứng đáng khen thưởng.
Khương Nhiên cúi đầu thật thấp, lí nhí: “Em xin …”
Bất chợt, đàn ông khẽ vỗ đùi , trầm giọng lệnh: “Bé ngoan đây, ôm cái nào.”
Khương Nhiên ngẩng phắt đầu lên, mắt và chóp mũi đều đỏ ửng, biểu cảm ngây dại. Anh gọi là bé ngoan…
“Bé ngoan của giỏi, em làm lắm.” Giọng Lục Tự trầm thấp và dịu dàng đến cực điểm.
Dù thể tin nổi, nhưng Khương Nhiên tài nào cưỡng sức hút từ Lục Tự. Cậu rụt rè nhích tới, nhẹ nhàng lên đùi . Đôi chân Khương Nhiên vẫn còn dùng lực, dám hẳn xuống vì sợ Lục Tự sẽ đột ngột đổi ý.
Mãi đến khi Lục Tự dùng sức ôm chặt lấy , dùng bàn tay nóng rực vuốt ve từ gò má xuống cổ, mới dần buông lỏng dây thần kinh.
“Anh thấy em là kẻ đạo đức giả ?” Khương Nhiên vùi mặt n.g.ự.c , nhỏ giọng hỏi.
Lục Tự xoa khóe mắt . Chỉ cần một cái ôm là ngừng ngay, một chú thỏ ngoan thế , ai mà nỡ lời nặng tiếng nhẹ cơ chứ.
“Em hạng đó.” Kẻ đạo đức giả sẽ rơi nhiều nước mắt đến .
Lục Tự trấn an , xâu chuỗi những thông tin . Rõ ràng, thấy ở Khương Nhiên một phần bóng dáng của chính : Cả hai đều những bậc phụ thiên vị. Cưng chiều đứa nhỏ, bỏ mặc đứa lớn.
Điểm khác biệt là Lục Tự sớm thấu và xem nhẹ, còn Khương Nhiên vẫn luôn ôm ấp sự kỳ vọng.
Nghe ngữ khí khẳng định của đàn ông, Khương Nhiên lấy hết can đảm hỏi thêm: “Em tiền mà, chỉ là em đưa cho họ. Em trai em học hành , em đóng học phí phụ đạo cho nó hai môn, đắt lắm… Vậy mà nó mang nạp tiền chơi game. Em giận lắm, nhưng bố nó còn chẳng buồn quản, điều đó làm em thấy bản thật rẻ mạt. Anh xem, em quá hẹp hòi ?”
Hơi thở của Lục Tự khựng , chân mày nhíu chặt, sắc mặt tối sầm: “Nó học, tại là em trả tiền? Chẳng em cũng đang là sinh viên ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/co-y-goi-crush-la-ong-xa/chuong-29.html.]
“Cha em thất nghiệp ở nhà, khiếm khuyết gì về sức khỏe ?”
Khương Nhiên vùi mặt n.g.ự.c , lén lút hít hà mùi hương sạch sẽ, thanh mát đàn ông, đôi mắt thỏa mãn nheo , lắc đầu: “Chú là thợ điện, lương cụ thể bao nhiêu em , họ chẳng bao giờ cho em. Thím bảo hiện giờ kinh tế khó khăn, kiếm tiền. Em trai sắp thi đại học, áp lực lớn. Còn thím là nội trợ thời gian.”
“Em…” Lục Tự nghẹn lời, mà thấy da đầu tê dại.
Anh chợt nhớ lúc từng hỏi Khương Nhiên rằng cha dạy đừng tùy tiện cho khác vay tiền . Lúc đó câu trả lời của Khương Nhiên cũng ngây ngô y hệt bây giờ. Anh cứ tưởng là một đứa trẻ gia đình bảo bọc quá kỹ nên mới thiên chân như thế, hóa sự thật trái ngược.
Lồng n.g.ự.c Lục Tự như ngọn lửa uất ức tích tụ, dâng cao như nước vỡ đê. Khương Nhiên rốt cuộc chịu sự giáo d.ụ.c kiểu gì ?
Lục Tự hít một thật sâu mới trầm giọng : “Nghe cho kỹ đây, Khương Nhiên. Tôi từng thấy chuyện sinh viên nào nuôi em ăn học khi cha vẫn còn khả năng lao động cả. Nó là em trai em, con trai em. Em quyền từ chối.”
Khương Nhiên ngẩn , lí nhí: “ họ …”
Lục Tự áp trán trán , nghiêm túc: “Lời lớn chắc đúng. Họ sống hơn em mấy chục năm, dù diện mạo vẻ thành thật chất phác thì em cũng theo tất cả thứ.”
Khương Nhiên im lặng.
“Đừng để sự giáo d.ụ.c bằng lòng áy náy trói buộc .” Lục Tự xoa đuôi tóc : “Bài học đầu tiên của sự trưởng thành chính là học cách từ chối.”
“Và tất cả cha đều nhất định sẽ yêu thương con cái của .” Lục Tự thản nhiên .
Thế giới quá nhiều cám dỗ. Tiền bạc thể bẻ cong tình cảm, và tình cảm bẻ cong thể điều khiển dòng chảy của tiền bạc. những điều , Lục Tự tạm thời cho Khương Nhiên .
Chàng thanh niên trong lòng đầy vẻ ỷ và bất lực: “Vậy em nên làm gì bây giờ?”
Dường như thấy bộ dạng của Khương Nhiên quá đỗi đáng yêu, Lục Tự khẽ một tiếng: “Có những bậc phụ tầm hạn hẹp, ngay khi con cái trưởng thành nóng lòng 'thu hồi vốn' nên sẽ thúc ép gắt. Một khi phát hiện đứa trẻ dấu hiệu thoát ly khỏi tầm kiểm soát, họ sẽ phát điên.”
“Hoặc là em hãy rời thật xa, vĩnh viễn thoát khỏi sự khống chế của họ.”
“Hoặc là em hãy đảo ngược tình thế, dùng chính sợi dây họ đang dùng để kìm kẹp em để thao túng cảm xúc của họ.”
Khương Nhiên nửa hiểu nửa , đôi môi mím khiến đôi má phúng phính lộ một chút thịt mềm. Trông thật khiến c.ắ.n một miếng, nhưng Lục Tự nhịn .
Anh cảm thấy thoải mái chút nào. Nhóc dính mà đang tốn công chăm chút, ở nơi khác bòn rút, điều làm cực kỳ khó chịu. Ngay cả còn nỡ đối xử với Khương Nhiên như thế mà.
Lục Tự dạy : “Biết vẽ bánh ?”
“Khi họ đưa yêu cầu, em cứ dùng những lời hứa hão huyền mà câu dẫn họ, cho đến khi họ an phận, lời thì mới thôi, lúc đó mới cho họ thứ họ .”
Khương Nhiên cảm thấy chút hưng phấn vô cớ. Với , đây là sự lựa chọn đầy đau khổ, nhưng qua lời Lục Tự, chuyện bỗng nhẹ tựa lông hồng, hơn nữa cách của luôn giúp rũ bỏ gánh nặng tâm lý.
Gương mặt Khương Nhiên ửng hồng, ngẩng đầu hỏi: “Em làm thế ? Có vẻ … hư hỏng ?”
Lục Tự ôm chặt lấy : “Là dạy em làm . Có hư thì là hư, em.”
Khương Nhiên dùng ánh mắt sáng lấp lánh , trong đó chứa đựng sự sùng bái. Cậu bất chợt hôn nhẹ lên cằm đàn ông, nũng nịu: “Cảm ơn … ông xã.”
Khương Nhiên ngượng ngùng nhỏ, đó liền lẩn tránh tầm mắt, dám thêm.
Lục Tự sững một chút, trả lời. Anh đột nhiên nhận một vấn đề. Khương Nhiên dường như thiếu sự dẫn dắt của lớn trong thời gian dài, điều khiến tâm cảnh của quá mức thuần khiết, và dễ nảy sinh sự ỷ cùng thiện cảm với những lớn tuổi tính cách ôn hòa… chắc là tình yêu.
Ý thức điều đó, cả Lục Tự bỗng cứng đờ. Lồng n.g.ự.c như một tảng đá đè nặng thở nổi, m.á.u trong như rút cạn oxy khiến các đầu ngón tay bắt đầu mất nhiệt.
Khương Nhiên vẫn đang đắm chìm trong niềm vui vì tìm cách giải quyết, giọng mềm mại làm nũng: “Em sẽ lời ông xã, lời thì khen thưởng ạ?”
Ánh mắt đàn ông trở nên phức tạp. Anh mím môi, suy đoán của .
Dù là tự lừa dối bản cũng , giữ Khương Nhiên thêm một chút nữa. Trò chơi đóng vai gia đình đầu đuôi , kết thúc sớm thế .
Chính Khương Nhiên là xông xáo đột nhập cuộc sống của , cũng chính cứ bám dính lấy rời, đuổi thế nào cũng , thì đừng trách lún sâu . Nếu , trống trong lòng lấy gì lấp đầy đây?
Tất cả đều tại chú thỏ con gọi bậy ông xã … Lục Tự trốn tránh trách nhiệm mà thầm nghĩ. Làm hại càng lúc càng trở nên kỳ quái. Trước đây sợ cô đơn.
Người đàn ông xuất thần, vô thức siết chặt vòng tay. Khương Nhiên ôm chặt quá liền hừ nhẹ một tiếng, nhưng vẫn ngoan ngoãn phản kháng, gương mặt nhỏ áp n.g.ự.c nũng nịu: “Ông xã, dùng lực quá …”
Lục Tự: “……”
Người đàn ông nghiến răng, thả lỏng một chút. Anh đổi tư thế , vắt chéo chân, đẩy Khương Nhiên xa một chút, thấp giọng hỏi: “Muốn đưa em về ?”
Khương Nhiên ngẩn , lập tức bám lấy cổ , đ.á.n.h bạo làm nũng: “Em ở một …”
Lục Tự bóp lấy eo của nhóc dính , kéo : “Vậy lấy quần áo cho em tắm, đêm nay ngủ đây .”
Khương Nhiên ngoan ngoãn xuống khỏi đùi , lẽo đẽo theo . Lục Tự bỗng , nhướng mày: “Chỉ một chiếc giường thôi, sofa ngủ.”
Nhóc dính sững , quả nhiên ủy khuất mở to mắt, luyến tiếc nắm lấy tay lắc nhẹ, môi chu lên hờn dỗi: “Ngủ chung ạ…?”
Hiện tại chẳng rời xa crush một giây nào. Cậu làm thế mà, chẳng nên khen thưởng , bắt ngủ riêng?
Khương Nhiên cũng tự thấy quá dính nên đỏ mặt, nhưng vẫn đáng thương , chịu lùi bước.
Lục Tự , khóe môi mím chặt thành một đường thẳng. Khương Nhiên lập tức cam đoan: “Em sẽ ngủ thật ngoan, làm phiền , cũng động đậy lung tung .”
Lục Tự bấy giờ mới khẽ nhếch môi, bộ dạng như miễn cưỡng đồng ý, lấy quần áo: “Ừ.”
“Dám chảy nước miếng là phạt đét m.ô.n.g đấy.”
Tai Khương Nhiên đỏ bừng, nhỏ giọng lầm bầm: “Không chảy … ông xã phiền quá mất.”
Lời tác giả:
Anh crush (rõ ràng ngủ chung nhưng vẫn cố giữ giá): Tôi sofa ngủ nhé?
Nhiên Nhiên: Không , , ngủ chung cơ [ lớn].
Anh crush: Vậy thôi. (Trong lòng đang sướng âm ỉ).
Anh crush nếm vị ngọt khi làm ông xã, thoái vị .
Anh crush ơi, thể diễn cái nét “ tận hưởng cuộc sống độc và dự định duy trì nó mãi mãi” ạ? [ sữa]
Chương thêm chút "vitamin mặn mà" nhé, chú thỏ nhỏ chắc chắn là nhịn nổi [đáng thương].