Cỏ Mục Hóa Thành Đom Đóm, Gió Mát Đến Rồi - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-04-04 15:56:24
Lượt xem: 384

1

 

Sợ phu thuyền đuổi ta xuống, ta ngồi thu mình nơi góc thuyền, nắm chặt cái bọc nhỏ có thêu hoa của mình.

 

Mãi đến khi thuyền rời bến, ánh chiều đỏ như lòng đỏ trứng vịt chiếu xuống mặt nước, sóng vỗ nhẹ loang loáng như vảy vàng vụn, đẹp đến nỗi ta buông cả chiếc kết đang thắt dở trên tay.

 

Trên thuyền có mấy phu khuân vác, bày ra một đĩa đậu nành năm vị cùng rượu, tay áo xắn cao, ngồi cạnh bếp than mà chuyện trò rôm rả:

 

“Quan phụ mẫu của Khúc Châu ta, Từ đại nhân, đến nay vẫn chưa lấy vợ, thiệt là khiến người ta sốt ruột mà!”

 

“Không phải đâu, Từ đại nhân có vị hôn thê từ thuở nhỏ đó. Nghe đâu tin mừng sắp tới rồi.”

 

Ta len lén mím môi cười, trong lòng vui đến rạo rực.

 

Bọn họ nói đúng rồi, mối hôn sự giữa ta và Từ Phi Mặc là định từ năm ta lên chín.

 

Khi ấy hắn rất thích ta, miệng không ngớt gọi ta là Tiểu Huỳnh muội muội.

 

Các bậc trưởng bối nhà họ Từ cũng khen, Tiểu Huỳnh thắt kết khéo tay, kim chỉ tài hoa, lại xinh xắn lanh lợi, phải mau chóng định làm vợ của Phi Mặc, kẻo bị người khác cướp mất.

 

Hắn để tâm đến ta mọi điều, con diều đẹp nhất cũng để dành cho ta thả, trái thanh mai đầu tiên trong vườn chín cũng hái đưa ta ăn.

 

Cho nên đến cả chén canh ngọt có độc kia, cũng là ta uống thay hắn trước.

 

Thật ra ta đã không còn nhớ rõ vị của chén canh ấy thế nào.

 

Chỉ nhớ lúc tỉnh lại, đại phu thở dài lắc đầu, nói e rằng sẽ ngốc nghếch cả đời.

 

Năm ấy ta mới chín tuổi, đâu hiểu “ngốc nghếch cả đời” là gì.

 

Nhìn trái thanh mai nhỏ xíu giữa tán lá, ta nắm chặt chiếc kết chưa thắt xong trong tay, cúi đầu nghĩ thật lâu: cả đời? Có phải là “cả đời nguyện gắn bó” như lời Từ Phi Mặc nói hôm trước không?

 

Trưởng bối nhà họ Từ ôm áy náy trong lòng, đền cho nhà họ Chúc không ít ngân phiếu, lại định sẵn hôn ước giữa ta và Từ Phi Mặc, xem như một sự bù đắp.

 

Nói đợi ta tròn mười sáu, sẽ để Từ Phi Mặc cưới ta về làm vợ, cũng không cho hắn nạp thiếp, kẻo tương lai có kẻ bắt nạt ta.

 

Từ Phi Mặc nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, ánh mắt tràn đầy thương xót:

 

“Đợi Tiểu Huỳnh lớn đến mười sáu tuổi, ta sẽ cưới nàng.”

 

Thế là ta cứ đợi, cứ đợi, mãi đến khi ngoài cửa trái thanh mai chín được bảy lần.

 

Hai năm trước, ta hớn hở chạy đến nói với Từ Phi Mặc rằng, Tiểu Huỳnh đã mười sáu rồi, có thể cưới về nhà rồi đó.

 

Hôm ấy Từ Phi Mặc đang đợi bằng hữu tới uống rượu thưởng hoa, hắn nhìn ta một cái đầy ghét bỏ:

 

“Là đợi mười sáu năm, ngươi nhớ nhầm rồi, đồ ngốc.”

 

Khi vị khách quý bước vào cửa, Từ Phi Mặc thậm chí còn chẳng buồn liếc ta thêm một cái, trong lời nói còn mang theo tiếc nuối:

 

“Từ huynh, ta thật hâm mộ huynh, vị hôn thê của huynh đoan trang hiền thục, lại môn đăng hộ đối.”

 

Ta ngồi trên phiến đá lớn trong sân, cố gắng nghĩ thật lâu.

 

Ta rất muốn nói rằng, Từ Phi Mặc, không phải Tiểu Huỳnh nhớ nhầm, là ngươi nhớ nhầm rồi.

 

Nhưng không sao cả, Tiểu Huỳnh không giống ngươi, ngươi có nhiều bằng hữu để gặp, có rất nhiều chuyện phải làm.

 

Còn Tiểu Huỳnh không có bằng hữu, ngoài việc thắt kết, cũng không biết làm gì khác.

 

Cho nên, đợi thêm mười sáu năm nữa cũng không sao đâu.

 

Tiểu Huỳnh có rất nhiều thời gian, đều có thể đem ra để chờ ngươi mà.

 

Giống như mỗi lần dọn nhà, ngươi luôn nói Tiểu Huỳnh đầu óc chậm chạp, mang theo rất phiền phức.

 

Vậy lần này Tiểu Huỳnh đi trước, ngươi có cảm thấy Tiểu Huỳnh đã thông minh hơn chút nào không? Có thấy thật ra Tiểu Huỳnh cũng không phiền đến thế không?

 

2

 

Trong lòng ta nghĩ càng lúc càng vui, từ xa đã nghe thấy tiếng kèn trống vui mừng, là thuyền cưới giăng lụa đỏ, kết tua xanh đang tiến tới.

 

“Mau nhìn kìa, nói Tào Tháo là Tào Tháo đến liền!”

 

Mấy phu khuân vác trên thuyền đồng thanh hô to, hớn hở muốn xin hai viên kẹo cưới với chút trái hỉ để lấy may.

 

Thuyền áp sát lại, bà mối trên thuyền cưới thấy ai cũng phát kẹo cưới, hai thuyền một cảnh tưng bừng náo nhiệt.

 

Chỉ có tân nương kia, đầu đội khăn hồng che kín, cúi gằm mặt ngồi ở góc thuyền, trên váy có một mảng ướt đẫm.

 

Không ai dỗ nàng, trong lòng ta chợt thấy xót xa, liền nhỏ giọng rướn người đến hỏi:

 

“Tỷ tỷ, lấy chồng là chuyện vui mà, sao tỷ lại khóc vậy?”

 

Tân nương chẳng đáp lời.

 

Ta lục trong bọc hoa nhỏ của mình, lấy ra chiếc kết đồng tâm ta tự thắt dọc đường ban chiều:

 

“Cái này tặng tỷ đó, đừng khóc nữa mà.”

 

Vừa trông thấy chiếc kết đồng tâm, nước mắt tân nương lại rơi dữ dội hơn.

 

“Ta… ta không muốn gả cho hắn!”

 

Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?

 

Tân nương sụt sùi lau nước mắt, giọng nói cũng mơ hồ khó nghe:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/co-muc-hoa-thanh-dom-dom-gio-mat-den-roi-hlzk/chuong-1.html.]

“Muội muội, để ta nói thật cho muội biết, Ta không phải vị hôn thê của Từ đại nhân.”

 

“Là hôn thê hắn bỏ trốn, tộc trưởng mới bắt ta thay vào.”

 

“Mọi người đều nói ta không biết tốt xấu, rằng Từ đại nhân được bổ nhiệm ở Khúc Châu, tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng…

 

“Nhưng có ai hỏi qua, hỏi ta đã có người trong lòng hay chưa…”

 

Khoan đã!

 

Không đúng! Từ đại nhân ở Khúc Châu là vị hôn phu của ta kia mà!

 

“Tỷ khóc nhầm rồi, người thành thân với Từ đại nhân là ta đó! Kẻ bỏ trốn cũng là ta!”

 

Tân nương sững người, ngơ ngác nhìn ta.

 

Ta nghiêm túc kể lại đầu đuôi cho nàng nghe, rằng hôn ước là định từ năm ta lên chín, ta một mình bỏ trốn ra đi là sợ Từ đại nhân chê ta ngốc, thuyền này chính là đi Khúc Châu, ta đang trên đường tới tìm hắn đây.

 

Vả lại, ta thương hắn đến thế, sao có thể bỏ trốn chứ?

 

Tân nương đang khóc liền bật cười, liên tục gật đầu:

 

“Phải rồi! Định thân từ năm chín tuổi, Từ đại nhân nhậm chức ở Khúc Châu!”

 

Đúng vậy!

 

Tân nương và ta đổi y phục, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta cảm tạ không ngớt.

 

Ta đội lên khăn hồng, ngượng ngùng xua tay:

 

“Đừng cảm ơn ta, suýt nữa ta còn hại tỷ đấy.”

 

“Tỷ đừng khóc nữa, mau đi đi. Đợi ta gặp được Từ đại nhân, sẽ nhờ hắn nói với tộc trưởng.”

 

Vài ngày đường thủy trôi nổi dập dềnh, lại ngồi kiệu hoa chao đảo đong đưa.

 

Trên đường đến Khúc Châu, khắp lối trống chiêng chúc mừng không dứt.

 

Lòng ta ngọt ngào như mật, không nhịn được khẽ mím môi cười.

 

Hồng Trần Vô Định

Hi hi, náo nhiệt thật, thì ra Từ đại nhân xem trọng việc cưới ta đến thế.

 

Xuống kiệu hoa, bái thiên địa xong xuôi.

 

Ta ngồi trong trướng hồng, nhìn bóng dáng của Từ Phi Mặc lờ mờ sau tấm khăn che.

 

Mấy hôm không gặp, hình như hắn lại cao thêm một chút?

 

Dưới ánh đèn rực rỡ, hắn cầm lấy cán cân định vén khăn che mặt, ta hồi hộp nắm chặt vạt váy trên đùi.

 

Bỗng nghe bên ngoài có người cấp báo:

 

“Đại nhân! Không ổn rồi! Đê ở bến vỡ mất rồi!”

 

Sự việc đột ngột, Từ Phi Mặc còn chưa kịp thay hỷ phục, đã vội vã rời đi.

 

Hắn đi trong hấp tấp, lúc ấy mới nhớ ra hôm nay là đêm đại hôn của hai ta:

 

“Thất lễ rồi, phu nhân nghỉ trước đi, không cần đợi ta.”

 

Hầy, ngay cả giọng nói cũng trầm hơn trước, xem ra làm quan ở Khúc Châu thật chẳng dễ dàng gì.

 

Ta sợ hắn thấy áy náy, liền vội vàng lớn tiếng gọi với theo:

 

“Không sao đâu! Hôm nay không sao, mai cũng không vội, không cần gấp, không cần gấp!

 

“Ta, ta sẽ luôn ở nhà chờ chàng trở về đó!”

 

Không sao đâu, Từ Phi Mặc, ta đã quen với việc chờ đợi chàng rồi!

 

Bóng lưng bên kia của Từ Phi Mặc khựng lại, tựa như khẽ cười một tiếng:

 

“Được, có phu nhân đợi ta, ta sẽ sớm trở về.”

 

“Lúc truyền tin ta còn thấp thỏm, cứ tưởng đại nhân đêm tân hôn bỏ mặc phu nhân sẽ khiến nàng tức giận.”

 

Tên quan tùy tùng cũng cười cợt, đùa một câu: “Từ đại nhân, xem ra người cưới được một vị phu nhân tốt thật đấy.”

 

Ta tháo khăn trùm xuống, chuẩn bị đi ngủ, bên cạnh nha hoàn cẩn thận nở nụ cười xoa dịu:

 

“Đại nhân bận chính sự, phu nhân đừng giận.”

 

Không giận, không giận, việc gì phải giận đâu chứ.

 

Ta phẩy tay:

 

“Nếu đê vỡ, sẽ làm ngập c.h.ế.t bao nhiêu người, như vậy mới là chuyện không hay.”

 

Từ Phi Mặc cả đêm cũng không về, chỉ có người hầu nửa đêm truyền lời, bảo phu nhân thu xếp ít quần áo, sáng mai đem tới.

 

Ta mở rương tủ ra mới phát hiện, mới mấy ngày không gặp, sao y phục của Từ Phi Mặc đã cũ đi nhiều, lại còn có cái rách cũng chẳng ai vá.

 

Đi đường chẳng biết đã ngủ mấy hôm, lại nghe suốt một đoạn dài toàn tiếng kèn trống chúc mừng, giờ đây ta cũng bắt đầu thấy buồn ngủ.

 

Dứt khoát ngồi dậy lấy kim chỉ ra, dưới ánh đèn tỉ mỉ vá lại y phục ấy.

 

Trước kia Từ Phi Mặc thường khen ta khéo tay, kết nút tươi tắn tinh xảo, còn chạy theo ta đòi cho được một cái.

 

Nhưng về sau nhà họ Từ ngày càng phát đạt, trong phòng có đầy thêu nữ và nha hoàn sai bảo, Từ Phi Mặc chẳng đeo kết của ta nữa, cũng chẳng cho ta chạm đến y phục hắn.

Loading...