Cố Chấp Thụ Đã Nghĩ Thông Rồi - Chương 35.

Cập nhật lúc: 2025-12-01 14:44:01
Lượt xem: 207

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắt Vân Thanh Từ sáng rực lên vài phần.

Hắn tự mang đến áo khoác, khoác lên Lý Doanh, giống như , tỉ mỉ kéo chặt dây buộc.

Sau đó ngẩng mặt lên Thiên T.ử mặt: “Đi, dẫn ngươi báo thù.”

Hắn kéo cổ tay áo Lý Doanh, ung dung bước khỏi Triều Dương Cung.

Nếu sống một đời, sẽ Thái Hậu còn từng tay hãm hại Lý Doanh. Thảo nào khi đuổi theo Lý Doanh chạy trong cung, ngẫu nhiên gặp Thái Hậu, Lý Doanh liền lập tức dừng .

Hắn từng nghĩ đó là vì Lý Doanh kính trọng Thái Hậu, hóa là, sợ bà .

Lý Doanh chỉ với , nên qua với Thái Hậu. Hắn ngừng nhắc nhắc , nên tin lời bà . trong mắt Vân Thanh Từ, Trương Thái Hậu vẫn luôn về phía .

khuyến khích tìm Lý Doanh rõ lẽ, khuyến khích xâm nhập nơi ở của các cung phi khác, khuyến khích trừng phạt cung nhân. Thậm chí, bà còn tay chỉ tay dạy Vân Thanh Từ làm thế nào để tạo uy nghiêm trong cung.

Vân Thanh Từ lý do gì để tin Trương Thái Hậu, mà tin Lý Doanh ngừng nạp phi cung .

Bàn tay trắng mịn lẳng lặng kéo cổ tay áo , cách đến ngón tay chỉ còn một gang tay. Là cái mức mà chỉ cần mở năm ngón tay , là thể nắm lấy .

dám chạm .

Khi tất cả thẳng, khuôn ký ức từ đến nay vẫn chạm , trong chốc lát dường như theo gió mà tan , trở nên bé nhỏ đáng kể.

Hắn nghĩ, nếu thể ý thức cái buổi vỡ lòng thật đầy rẫy ác ý, nguyện ý buông cái gọi là tự tôn , thẳng thắn tất cả với Vân Thanh Từ, lẽ yêu của sẽ từng bước một dẫn đường đến cực đoan.

Hai mang tâm sự riêng, một đường tới Thái Từ Cung.

Lính gác hành lễ với Lý Doanh, đó liền tiếp tục thẳng tắp, mặc cho Đế Hậu hai bước Thái Từ Cung.

Liễu Tự Như cùng Ngân Hỉ và những khác theo ở phía , nhận ánh mắt của Lý Doanh, vì cùng ngoài cung.

Cửa cung đóng . Trong sân, Trương Thái Hậu đang lười biếng dựa ghế dài phơi nắng .

Nghe thấy tiếng thủ vệ tham kiến, bà cũng mở mắt: “Giam Ai Gia một năm, coi như giải cơn giận của Quân Hậu ?”

Vân Thanh Từ yên, buông tay đang nắm Lý Doanh .

Ánh mắt Tần Nguyên dừng thanh trường kiếm trong tay trái của Lý Doanh. Tay im lặng tiến gần chuôi kiếm, đó nhẹ nhàng nắm lấy.

Dưới ánh nắng ấm áp, Thái Hậu thấy giọng của Vân Thanh Từ, cũng thấy tiếng Lý Doanh tham kiến.

Một tiếng nhỏ, tiếng lưỡi kiếm sắc bén dần dần khỏi vỏ truyền tai bà .

Chiếc giường nệm rung lắc chậm rãi ngừng .

Thái Hậu mở mắt, về phía Lý Doanh.

‘Keng’ một tiếng, lưỡi kiếm sắc bén bất ngờ rút . Tần Nguyên vội vàng : “Bệ Hạ!”

Hắn tiến lên cản, Lý Doanh một cước đá n.g.ự.c . Tần Nguyên cả bay ngược ngoài, khi rơi xuống đất thì ‘oa’ một tiếng phun một ngụm máu.

Hắn ngẩng mặt, thấy Thái Hậu khó khăn lật xuống từ ghế dài. Sắc mặt bà trắng bệch: “Lý Doanh, ngươi điên ? Ngươi dám g.i.ế.c ?!”

Vân Thanh Từ chọn một chiếc ghế, thẳng tắp và tao nhã, im lặng thứ mắt.

Thái Hậu nhanh chóng liếc một cái, sang Lý Doanh: “A Doanh, Vân Thanh Từ là như thế nào, ngươi rõ hơn Mẫu Hậu. Ngươi rót mê hồn canh ?! Ngươi vì g.i.ế.c , thể xâm phạm dân, còn Mẫu Hậu thì ? Ngươi vì mà đến g.i.ế.c Mẫu Hậu, Mẫu Hậu làm sai điều gì?!”

Thái Hậu dựa ghế dài che chắn, thở dồn dập. Những ngón tay bấu nệm giường gần như trắng bệch, : “Lý Doanh, ngươi nghĩ kỹ , ngươi đây là đại nghịch bất đạo, ngươi bất hiếu! Ngươi sẽ trời đ.á.n.h !!”

Trước mặt hàn quang chợt lóe, bàn tay bà đang bám nệm giường đột nhiên đau nhói, cả cánh tay mất hết sức lực, mềm nhũn rũ xuống.

Lý Doanh đ.á.n.h gãy gân tay bà .

kêu đau một tiếng, ôm cổ tay loạng choạng lùi . Lý Doanh ăn mặc đoan trang, nhưng trong ánh mắt sự kính trọng, thần sắc gần như vô tình như thanh trường kiếm.

“Đừng làm c.h.ế.t.” Vân Thanh Từ một cách thâm ý : “Ta xem nàng khi sống nổi thì sẽ làm chuyện gì.”

“Vân Thanh Từ ——”

Trương Thái Hậu giận dữ : “Ngươi cái yêu nghiệt ! Sớm ngươi sẽ mê hoặc lòng đến như thế, nhất định g.i.ế.c ...”

Một cước hung hăng đá miệng nàng. Đầu Thái Hậu đá văng sang một bên một cách thể kiểm soát, đó bay xa mấy mét.

Mũi miệng tràn ngập m.á.u tươi, mắt hoa lên một mảng. Nàng ho thật mạnh một tiếng, ma quỷ mặt do chính nuôi lớn.

Đôi mắt đen như hố đen sâu thấy đáy của , bên trong rốt cuộc chứa hận thù oán trách, gần như thể rõ.

Hắn làm thể tay với mẫu chút thương tình như chứ?

Cho dù, cho dù điều gì ... Nàng vẫn ơn dưỡng d.ụ.c với , ?

“A Doanh, A Doanh, ngươi, ngươi cho Mẫu Hậu . Mẫu Hậu làm sai điều gì?” Nàng lắp bắp, nước mắt cùng m.á.u loãng hòa lẫn làm nhòe cả khuôn mặt.

Làm sai điều gì, Lý Doanh sẽ cho bà .

Điều nên , ở kiếp đều hết . Vân Thanh Từ hy vọng tận mắt chứng kiến cái c.h.ế.t của bà , thì đưa bà tìm ch·ết một nữa.

Kiếp quá hận, vì thế chỉ là lột da rút gân bà . Bà c.h.ế.t quá nhanh, chỉ thể băm thành từng mảnh cho ch.ó ăn. kiếp , đủ thời gian để trừng trị bà .

Từng chút một, dỗ dành Vân Thanh Từ vui vẻ.

Hắn còn là Lý Doanh năm xưa, để mặc cho khác định đoạt nữa.

“A Doanh, A Doanh, vì ngươi đối xử với Mẫu Hậu như , vì ...”

“A Doanh.” Giọng như chim hạc kêu trong trẻo truyền đến, Vân Thanh Từ : “Nàng ồn ào quá.”

Ánh mắt Lý Doanh dừng cái miệng đang mở khép của Thái Hậu, một cơn sợ hãi tột độ bò lên khắp .

Liễu Tự Như cảm thấy trong cánh cửa bước hai kẻ điên.

Trước khi đến, Lý Doanh với , khi và Quân Hậu bước Thái Từ Cung, liền lệnh cho cấm vệ bên ngoài rút lui xa hàng trăm thước.

bây giờ, thấy ảo giác , dường như âm thanh gì đó truyền từ bên trong.

Hắn hỏi Ngân Hỉ: “Ngươi thấy tiếng gì ?”

Ngân Hỉ và Kim Hoan liếc , cẩn thận lắc đầu.

Thái Từ Cung im lặng. Thái Hậu tươi tắn lộng lẫy đang cuộn tròn ở một bên, gân tay chân đều đ.á.n.h gãy, lưỡi cắt ở một bên, nàng chỉ thể khó khăn mà cử động.

Tần Nguyên khi đá một cước liền mặt đất giả c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/co-chap-thu-da-nghi-thong-roi/chuong-35.html.]

Hắn nhận thức , Thiên T.ử rộng lượng biến mất, còn là đứa trẻ luôn cố gắng làm việc, vì thế khắp nơi trói buộc nữa. Hắn trưởng thành, trưởng thành thành một con mãnh hổ hung tàn bạo ngược .

Hắn gì, và cũng khi nào nên sử dụng thủ đoạn sấm sét .

Con mãnh hổ , hiện giờ đang nuôi dưỡng tay Quân Hậu,chỉ theo một .

Trương Thái Hậu trơ mắt một chiếc ủng bạc ngừng cách nàng xa, nàng tự chủ mà co rúm một chút.

Sự ngang ngược và cố chấp của Vân Thanh Từ đều do nàng xúi giục mà nên. Nàng dạy cách trừng phạt các cung nhân, buộc trở thành một Quân Hậu khiến sợ hãi.

bây giờ, đem những thủ đoạn đều dùng lên nàng.

Nàng cầu xin mà ngước mắt lên. Nàng ý thức , cầu xin Lý Doanh là vô ích. Lý Doanh hiện tại chính là một thanh đao trong tay Vân Thanh Từ, hơn nữa cam tâm tình nguyện, thậm chí còn thanh tỉnh hơn bất kỳ ai khi trở thành thanh đao trong tay Vân Thanh Từ.

Nàng bắt đầu hối hận.

Không nên vì bản vui sướng, mà thưởng thức cảnh hai con ấu trùng c.ắ.n xé . Nàng nghĩ tới, chúng sẽ dần trở nên cường đại trong sự c.ắ.n xé, đột nhiên hợp lực đến tấn công nàng.

Sớm thế, chi bằng làm c.h.ế.t cả hai từ đầu, thì .

Vân Thanh Từ rốt cuộc hận nàng đến mức nào, là khi nào, đột nhiên tỉnh ngộ , rằng chính là nàng đang châm ngòi ly gián?

Lý Doanh vốn dĩ cũng chỉ một phát giận, cảnh cáo nàng, nhưng rốt cuộc là từ nhỏ giáo d.ụ.c tôn sư trọng đạo. Vì đột nhiên phản công mà chút thương tình nào chứ?

Vân Thanh Từ như mà chăm chú phụ nữ mặt.

Hắn cảm thấy vô cùng sung sướng, Lý Doanh trừng phạt nàng, còn thỏa mãn hơn việc chính tay.

Người phụ nữ rốt cuộc bao nhiêu lưng, nàng bao nhiêu trò , Lý Doanh bao nhiêu trò ?

Hắn cần tiến gần đối phương, Thái Hậu cũng thể làm càn thêm nữa.

“Hôm nay là năm cũ, Mẫu Hậu vô ý ám sát, vẫn nên nhanh chóng thỉnh Thái Y tới xem thì hơn.”

Hắn về phía Lý Doanh, : “Mẫu Hậu trọng thương như , chúng cần bảo vệ nàng, làm tròn hiếu đạo mới .”

“Quân Hậu lý.”

Vân Thanh Từ hề đầu mà bước ngoài.

Lý Doanh lấy vải lụa, lau sạch vết m.á.u kiếm, xoay đuổi kịp Vân Thanh Từ.

Bọn họ khỏi Thái Từ Cung, Liễu Tự Như và những khác vội vàng tiến lên đón. Lý Doanh mở miệng, : “Thái Hậu thương, ngươi thỉnh Thái Y đáng tin cậy đến xem.”

Liễu Tự Như liếc thanh kiếm trong tay , hít sâu một , : “Vâng.”

Vân Thanh Từ vài bước, bỗng nhiên cúi vốc một vốc tuyết từ mặt đất, đó trong tay qua vê thành viên.

Ngân Hỉ và Kim Hoan theo sát ở đằng .

Lý Doanh với : “Cẩn thận lạnh.”

Vân Thanh Từ liếc , hừ nhẹ : “Ngươi sẽ nghĩ, ngươi g.i.ế.c , làm thương , là thể trở về như ?”

Môi Lý Doanh vẫn chút huyết sắc, lắc đầu, : “Ta chỉ là lo ngươi cảm lạnh.”

“Cảm lạnh.” Vân Thanh Từ cục tuyết trong tay, : “Ta ở Lãnh Cung ăn đủ no, mặc đủ ấm mấy ngày , ngươi sợ cảm lạnh chứ??”

“... Thực xin .”

“Không giải thích nữa ?” Vân Thanh Từ cố ý dùng quả tuyết nắm tạt một cái, : “Ngươi quả thật nên tiếp tục giải thích .”

Quả tuyết nắm tràn một mảng trắng xóa n.g.ự.c Lý Doanh. Hắn : “Bất luận thế nào, sai lầm lớn gây , thật sự là với ngươi.”

“Ngươi đừng tưởng rằng ngươi hai ba câu xin liền thể bỏ qua quá khứ.” Vân Thanh Từ một nữa vốc tuyết, chậm rì rì : “Mẫu hậu ngươi đúng là gài bẫy , nàng thiết kế là lợi dụng yêu ngươi, nàng cũng thật sự cài bẫy ngươi, nhưng nàng lợi dụng ngươi chính là yêu……”

Hắn hỏi Lý Doanh: “Ngươi cảm thấy đúng ?”

Lý Doanh lông mi chớp động, : “Ngươi đúng.”

“Vậy ngươi xem nên làm thế nào?”

Lý Doanh lẳng lặng theo bên , Vân Thanh Từ ném một quả cầu tuyết lên , : “Nói a.”

“Ta…… Vì chính tôn nghiêm, vì chính đế vị, làm lơ ngươi, lệ ngươi, lừa gạt ngươi, mưu toan hết thảy là thật, ngươi đúng.”

Vân Thanh Từ lòng mà , : “Kỳ thật ngươi kém, A Doanh, ngươi là một hoàng đế , ngươi khi nào nên vứt bỏ cái gì, ngươi cũng giả   vờ như chuyện gì xảy , ngươi am hiểu tô son trát phấn hết thảy, đem chính đặt bên ngoài,giống như nuôi cổ, để những khác g.i.ế.c hại lẫn .”

Hắn đầy cõi lòng khích lệ : “Có lẽ bởi vì chúng làm bạn 12 năm, lẽ là bởi vì quá yêu ngươi, thề, ngươi tuyệt đối là thấy nhất hoàng đế. Ngươi đặc biệt lợi hại, mười ba tuổi, đối mặt với nhiều thần t.ử như , thêm một  quân hậu hiểu chuyện, còn mẫu am hiểu ném đá giấu tay mà sống tạm nhiều năm như , ngươi quá lợi hại.”

Lý Doanh mấp máy môi trắng bệch, trả lời.

“Chúng đều là con rối gỗ Thái Hậu giật dây, đều là những hại giống , chung một kẻ thù.” Vân Thanh Từ vê tuyết, những ngón tay trắng tinh tinh tế của gần như hòa làm một với tuyết. Hắn : “Chỉ là ngươi thông minh hơn , ngươi lúc đó, chỉ cần vứt bỏ , quẳng , ngươi liền thể tồn tại.”

“Ngươi vẫn luôn tỉnh táo, quản thì mặc kệ.” Lời của Vân Thanh Từ như d.a.o băng, từng tấc từng tấc cắt : “ đủ thông minh. Đều là hại, chỉ nghĩ lấy tình yêu đổi lấy tình yêu. Lòng chỉ tính toán cho ngươi, bao giờ nghĩ đến rút lui rời . Ta chỉ nghĩ, dù , cũng c.h.ế.t cùng ngươi. Ta thật là một kẻ ngốc, nghĩ rằng, ngươi căn bản c.h.ế.t.”

Hắn hỏi Lý Doanh: “Ta đúng ?”

Lý Doanh: “... Ngươi đúng.”

Ánh mắt Vân Thanh Từ phát lạnh. Quả tuyết nắm trong tay vô tình ném về phía , một nữa nổ tung một mảng tuyết trắng ngực. Hắn : “Ngươi cũng cảm thấy ngu ngốc? Ta ngu xuẩn, đáng như , ?”

“Ta ý .” Lý Doanh : “Ý là ... Ngươi , xa, ngươi đúng. Ngươi, ngươi ngốc, là , phụ lòng ngươi.”

Hắn Vân Thanh Từ. Sau một hồi lâu, Vân Thanh Từ như tiêu hết hỏa khí, cúi vê một nắm tuyết: “Lý Doanh, ngươi , vốn thán phục ngươi. Lúc nhảy lầu, từng nghĩ cứ như thế , lẽ cả đời của vốn là để thành cho đế vị của ngươi. Ta chấp nhận sự ngu xuẩn, cố chấp của , đáng rơi kết cục như .”

“Và ngươi, Lý Doanh, vốn nên sạch sẽ mà đầu rời . Cho dù ngươi trở thành một vị Hoàng Đế thì chứ, trong lịch sử vị Hoàng Đế nào giống ngươi.”

cái sai của ngươi chính là, ngươi nên đầu tìm .”

“Ngươi hối hận điều gì, hối điều gì? Ngươi lợi hại như , ngươi đáng lẽ chút do dự vứt bỏ hòn đá kê chân của ngươi. Giang sơn và , cái nào nặng cái nào nhẹ, ngươi sớm phân biệt rõ ràng, ?”

Lý Doanh hít một ngụm khí lạnh, phổi và bụng đau nhói : “Ta , lợi hại như ngươi ... Ta vẫn luôn, bỏ xuống ngươi.”

Vân Thanh Từ dừng bước chân, rũ mắt quả tuyết nắm trong tay, : “Chơi ném tuyết ?”

Rồi về phía Lý Doanh, nghiêng đầu : “Bởi vì cho dù ngươi nữa, cũng thể đồng cảm với ngươi .”

“Việc ngươi đối với phụ nữ , cũng thể chứng minh ngươi trung trinh, chỉ thể , sự ảnh hưởng từ bên ngoài, ngươi buộc thực hiện trách nhiệm mà lẽ ngươi thực hiện.”

“A Doanh, tới chơi ném tuyết .” Vân Thanh Từ : “Chơi cái , sẽ nương tay .”

 

Loading...