Chuyện Về Kiều Thê Dưỡng Công - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-04-02 12:27:06
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cá của làm cơ?” Khi Tiêu Thất tới chỉ thấy mấy chữ cuối, chẳng hiểu ý tứ của bán hàng rong , liền : “Cá của ngon cực đấy, Giang Đình phủ chẳng con nào ngon bằng cá của . Ngươi tin thì cứ thử mà xem! Hấp, kho tương, om đỏ, món nào cũng cả.”
Nói xong, y còn thêm một câu: “Có điều, ăn thử xong thì trả tiền đấy.”
Người bán hàng rong xưa nay từng gặp kẻ nào mạnh mồm ép mua kiểu , vội xua tay : “Đi, , ! Sang chỗ khác mà bán, tiền .”
“Ngươi thật là…”
Đỗ Mặc sợ y sốt ruột quá trình diễn “ăn cá sống”, liền kéo y thẳng.
Tiêu Thất kéo ngoái đầu lẩm bẩm: “Ngươi đừng kéo , chúng cho nếm thử . Nhân loại gì mà thiển cận thế, cho thế nào mới là cá ngon nhất chứ!”
“Đợi ngươi bán hết chỗ cá cho Đồng Phúc Lâu, lúc về khoe cũng như thôi, !”
“Ta cho hai cũng mà…”
Hai ồn ào nhốn nháo, về hướng Đồng Phúc Lâu, chẳng nhận ánh mắt theo dõi cách đó xa.
Đợi bọn họ bước Đồng Phúc Lâu, nơi góc phố mấy kẻ dáng dấp kỳ quặc tụ , một gã thấp bé, mắt lệch hỏi: “Chắc chắn là hai đó chứ?”
“Ừm, đúng là bọn họ. Lần bọn họ đến phủ thành, tận tai hai chữ làng chài. Sau đó bám theo khỏi thành, xác nhận hướng sai.” Người bên cạnh đáp.
“Thế thì . Một lát thăm dò thử, các ngươi thấy cơ hội thì hành động.”
…
Đồng Phúc Lâu quả nhiên là tửu lâu lớn nhất Giang Đình phủ, đại sảnh rộng rãi, khí thế xa hoa.
Lúc còn đến giờ Tỵ, trong tửu lâu khách nào, chỉ vài tiểu nhị đang sắp xếp bàn ghế. Thấy đến, tiểu nhị vội vàng đón , còn thấy giọng vang: “Nhị vị khách quan, mời trong!”
Sự nhiệt tình của tiểu nhị lập tức tắt ngóm khi thấy hai cái thùng gỗ . Hắn nhíu mày : “Chúng ở đây thu mua cá , hai vị sang chỗ khác hỏi !”
Đỗ Mặc đặt thùng xuống đất, bước lên hai bước, hạ giọng : “Vị tiểu ca , tửu lâu lớn như Đồng Phúc Lâu đây, hẳn là chuyện thu mua đều quản riêng, ?”
“Đương nhiên , nhưng mà…” Lời từ chối còn khỏi miệng, trong tay nhét một vật cứng. Cúi đầu , hóa là một góc bạc vụn!
Tiền công hằng ngày của tiểu nhị chỉ mấy chục văn, mẩu bạc bằng mười ngày tiền công. Hắn đảo mắt quanh, thấy chẳng ai chú ý bên mới lén cất bạc ngực.
Hắn cũng hạ giọng : “Không giúp, nhưng chuyện trong lâu đều do Khâu quản sự phụ trách, từ thu mua đến sổ sách đều là một tay ông , .”
“Không ." Đỗ Mặc tiếp: "Chỉ cần cho gặp Khâu quản sự là , còn thành thì tùy duyên.”
“Bắt tay ngắn c.ắ.n miệng mềm”, nhận bạc , tiểu nhị gật đầu: “Đợi chút.”
Nhìn theo bóng tiểu nhị cửa nhỏ, Đỗ Mặc liếc Tiêu Thất một cái.
Bạc trắng bay một góc, Tiêu Thất lập tức vui. Y vốn chẳng nhiều, nay mất một phần, thật đau lòng vô cùng.
Dù trong lòng bất mãn, Tiêu Thất vẫn nhịn , bởi nãy y hứa với Đỗ Mặc rằng, làm một giao nhân chữ tín.
…
Một chén , tiểu nhị dẫn theo một chừng bốn mươi tuổi : “Khâu quản sự, chính là hai .”
“Khâu quản sự, ngưỡng mộ lâu.” Đỗ Mặc khom chào.
Khâu quản sự hai mặt, thấp bé, phấn điêu ngọc trác, y phục tươm tất, rõ ràng là một tiểu công tử, còn cao , vẻ thật thà, y phục chắp vá, hẳn là hạ nhân.
Thấy tiểu công t.ử im lặng chẳng , Khâu quản sự cũng đoán phận. Ông ở Đồng Phúc Lâu làm quản sự hai năm, công t.ử chút danh tiếng ở Giang Đình phủ, ông đều mặt cả.
Ông chỉ nhàn nhạt hỏi: “Hai vị là…”
“Vị là tiểu công t.ử nhà , Tiêu Thất. Với nghề đ.á.n.h cá vốn gia truyền, chỉ là công t.ử giỏi năng, mong quản sự chớ để bụng.” Nói , Đỗ Mặc tránh sang một bên, đưa tay hiệu: “Người đ.á.n.h cá ở bến tàu đều , ở Giang Đình phủ , con mắt chọn cá của ngài là tinh nhất. Xin mời ngài xem thử mẻ cá .”
Mấy chữ “ giỏi ” lọt tai Khâu quản sự, thành “ ”, thấy y đáng thương, ông cũng chẳng truy hỏi thêm, cúi đầu cá.
Vừa liền sững, những con cá trong thùng dường như cảm nhận ánh mắt của ông, bơi lội càng hăng, thậm chí con nhảy khỏi mặt nước, rơi xuống mà nước b.ắ.n chẳng bao nhiêu, rõ là khỏe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chuyen-ve-kieu-the-duong-cong/chuong-8.html.]
Không là vì lời Đỗ Mặc mà vui, vì thực sự ý mẻ cá, Khâu quản sự liền dẫn họ hậu viện.
Vào trong, Đỗ Mặc chọn một con nhỏ, tự làm món cá hấp cho Khâu quản sự nếm thử.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Tay nghề Đỗ Mặc chỉ thường thôi, nhưng cá biển sâu thịt tươi, ít xương, Khâu quản sự ăn vài miếng là hiểu trong lòng.
Có điều, cá thường chỉ mười lăm văn một cân, mà Đỗ Mặc đòi năm mươi, giá chênh lệch quá lớn, khiến ông chau mày suy nghĩ mãi, chẳng gì.
Cuối cùng, Đỗ Mặc chủ động nhượng bộ: “Đã , quản sự lòng, chúng cũng lùi một bước. Hai thùng cá tính cho ngài nửa giá, hai mươi lăm văn một cân. Loại cá lão nhân, hài t.ử đều thích, ngài thấy ?”
Cho đến khi hai rời khỏi Đồng Phúc Lâu, trong n.g.ự.c mang theo hai lượng bạc, Tiêu Thất mới nở nụ rạng rỡ.
Đỗ Mặc vác đôi thùng trống bên cạnh, dặn: “Đừng ngây ngô thế, giữ kỹ bạc, kẻo cướp.”
Tiêu Thất đảo mắt bốn phía, chỉnh vẻ mặt, : “Ngươi yên tâm, thứ khác chắc giữ , chứ bạc thì nhất định giữ .”
“Trước khi Đồng Phúc Lâu, ngươi bảo sẽ dẫn chỗ nhiều nữ nhân, giờ thôi?”
“Không ngươi còn cho bán hàng rong mở rộng tầm mắt ?” Đỗ Mặc hỏi.
Tiêu Thất vội xua tay: “Thôi, thôi, đều là cả, độ lượng thế , chấp .”
“Có điều, nếu ngươi hẹp hòi, thấy trong lòng khó chịu, thì cũng .”
Bỏ qua câu cuối, Đỗ Mặc : “Chỗ nhiều nữ nhân giờ mở cửa, đợi trời tối.”
Ngẩng đầu trời u ám, : “Hôm nay chỉ sợ , sắp mưa .”
Tiêu Thất ngờ Đỗ Mặc thất tín, nghiêng đầu trách: “Ngươi cố tình , nào cửa hàng nào chỉ mở ban đêm chứ! Ngươi chắc chắn là nuốt lời, dẫn ! Ta cho ngươi , tự cũng tìm …”
“Công tử, làm ơn, bố thí cho lão mấy văn thôi!” Một giọng khàn khàn già nua xen lời oán trách của y. Tiêu Thất đầu, thấy là một lão ăn mày.
Vốn đang nghẹn bực, tiếng xin ăn càng trút giận, thầm nghĩ: [Đến nữ nhân còn , ngươi đòi tiền? Muốn tiền làm gì!]
khi trông thấy dáng , lời trách nghẹn xuống cổ.
Lão ăn mày tuổi cao, tóc hoa râm, ngoài dáng vẻ dơ dáy thì con mắt lệch hẳn sang một bên, rõ ràng là tật.
Thấy lão thấp hơn một chút, Tiêu Thất móc mấy văn tiền, ném cái bát sứt của lão.
Đỗ Mặc vốn tưởng Tiêu Thất là loại vắt cổ chày nước, lúc thấy y hào phóng như thế, cũng lời châm chọc, trong lòng cũng khẽ động.
Những đồng tiền đồng lăn mấy vòng trong bát, lão ăn mày tựa hồ từng gặp cho dứt khoát như thế, vái cảm tạ, thậm chí còn theo họ một đoạn.
Tiêu Thất dừng , với lão: “Vài ngày nữa bọn còn tới, nếu lão vẫn xin tiền, thì cứ ở chỗ đợi.”
“Tiểu công tử, xin cho tên, sẽ ngày ngày cầu khấn cho các vị, mong Phật Tổ Bồ Tát các ngươi tâm tưởng sự thành.” Lão ăn mày cảm động .
“Không cần khách khí thế , chỉ là mấy đồng thôi mà.” Tiêu Thất chẳng hề chê bẩn, ghé sát tai lão, : “Ta tên Tiêu Thất, tên Đỗ Mặc. Nguyện vọng của là tìm một nữ nhân thật thích để thành , sinh một đống tiểu hài tử. Còn nguyện vọng của Đỗ Mặc là trông hài t.ử cho .”
“Lão nhất định cầu cho kỹ , đợi nguyện vọng của thành, mời lão ăn cá.”
Nói xong, Tiêu Thất vui vẻ vỗ vai lão ăn mày.
Đỗ Mặc đến đoạn mở đầu y sắp bậy, đành đầu nơi khác.
Chính là cái liếc , khiến nhận điều lạ.
Cách đó xa, rải rác vài kẻ ăn mày khác, song ai chìa bát xin ăn, thỉnh thoảng chỉ liếc về phía bọn họ, rõ ràng là mục đích.
Nghĩ đến bạc trong n.g.ự.c Tiêu Thất, Đỗ Mặc thầm kêu , chẳng kịp nghĩ nhiều, kéo tay y khẽ: “Chạy mau!”
Bất ngờ kéo, Tiêu Thất sững , Đỗ Mặc sắp lao đầu quát: “Chạy !” Cả hai lập tức cắm đầu mà chạy.
Đôi thùng trống đong đưa theo nhịp chân Đỗ Mặc, mà lão ăn mày kịp hiểu chuyện gì “ám khí” bất ngờ quất trúng .
Nói thì chậm, việc xảy thì nhanh.
Đám ăn mày đang dõi theo lập tức động . Hai kẻ ở đỡ lão ăn mày, những kẻ còn đuổi sát theo Tiêu Thất và Đỗ Mặc.