Chuyện Về Kiều Thê Dưỡng Công - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-04-05 11:32:19
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Để Kim Tiền Quy, quyển sổ nhỏ cùng vàng bạc trong tay, Tiêu Thất cùng Đỗ Mặc mang theo gói t.h.u.ố.c mà Tả Khâu Lãnh đưa cho rời khỏi Xuân Phong Các.

 

Có lẽ đoán con đường phía sẽ dễ dàng, nên lúc xuống lầu, Tiêu Thất cẩn thận trẹo chân. Cũng may tổn thương gân cốt, chỉ đau thôi, Đỗ Mặc cam chịu phận cõng y lưng.

 

Vừa khỏi Xuân Phong Các bao xa, bụng Tiêu Thất liền réo “ọc ọc”. Tức thì, tinh thần gượng dậy của y lập tức sa sút, cằm tì lên vai Đỗ Mặc, oán trách : “Vừa ngươi ngăn ?”

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

“Giờ thì , trong túi chẳng còn lấy một đồng, chúng lấy gì ăn trưa?”

 

“Ngươi cao lớn như thế sợ đói, còn thì quý giá bao, lỡ đói mà hỏng mất thì làm ?”

 

Sự nặng nề trong lòng Đỗ Mặc, Tiêu Thất làm ồn như thế liền vơi một nửa, nghiêng đầu : “Đưa mặt đây.”

 

Tiêu Thất lời rướn cổ tiến đến gần, hỏi: “Làm gì ?”

 

Đỗ Mặc bất ngờ hôn nhanh một cái lên mặt y, hỏi: “Còn đói ?”

 

Khóe môi Tiêu Thất tự chủ mà nhếch lên: “Còn đói.” Nói xong, y lắc lư , làm nũng: “Hôn thêm cái nữa, thêm cái nữa .”

 

Suýt nữa y làm ngã, Đỗ Mặc đành bất lực hôn thêm một cái nữa lên mặt y: “Lần cuối cùng đấy, đừng lắc nữa.”

 

Được như ý nguyện, Tiêu Thất ngoan ngoãn tựa cằm lên vai .

 

Thôn dân trông thấy cảnh hai mật, khỏi bật khinh miệt.

 

Cho rằng hai bọn họ ban ngày còn thanh lâu làm chuyện dâm loạn, kẻ : “Không ngờ tên họ Tiêu là một thỏ nhi*.”

 

(* Thỏ nhi: là một trong các từ lóng dùng để chỉ những trai trẻ tuổi trong mối quan hệ nam-nam.)

 

Kẻ khác tiếp lời: “Kệ y là thỏ nhi , chờ chúng cướp của cải nhà y, để Hổ ca nhốt y gian phòng nhỏ, chúng cũng nếm thử mùi vị một phen.”

 

Không yêu trong lòng bọn chúng nhòm ngó, Đỗ Mặc hỏi: “Làng chài nguy hiểm như thế, ngươi còn về?”

 

Mỗi bước Đỗ Mặc , hai tiến gần hơn một bước đến hiểm cảnh.

 

Tựa bờ vai vững chãi của Đỗ Mặc, Tiêu Thất chậm rãi kể chuyện xưa.

 

Khi Tiêu Thất vẫn là Thất vương tử, y từng lang bạt ở vùng biển Tây Hải, khi đó quen một giao nhân khác, hai trở thành bằng hữu.

 

Giao nhân nhỏ hơn y hai tuổi, tính tình rụt rè nhưng chăm chỉ.

 

Đáng tiếc, giao nhân c.h.ế.t trong một trận bình loạn do Thái t.ử Tây Hải gây .

 

Nhắc đến chuyện thương tâm, giọng Tiêu Thất trầm xuống: “Lần đó vốn chẳng liên quan gì đến bằng hữu của , vô tội.”

 

“Để báo thù cho , từng mưu sát vị Vương t.ử tàn bạo , nhưng thất bại, chỉ đ.â.m trúng đuôi .”

 

“Trên đường bỏ trốn, nhị ca nhặt về. Sau đó phụ vương mang trân châu cùng giao tiêu đến tạ tội Tây Hải giao vương, nhờ mới an . Từ đó đến nay, chẳng Tây Hải nữa.”

 

Nhận lạc đề, Tiêu Thất ngừng tiếp: “Ta cứ cảm thấy trong căn phòng khóa kín của ngôi làng điều gì đó, là chúng về xem thử, nhỡ bên trong giam giữ một “giao nhân” thì ?”

 

Đỗ Mặc khẽ nâng lưng lên một chút, đáp: “Ngươi , theo đó.”

 

Khi hai mang theo tâm tình phức tạp trở làng chài, thôn dân đều tụ tập ở bãi đất giữa thôn.

 

Thôn trưởng cùng vài khác sớm nhận báo cáo của kẻ bám theo, thấy hai trở về, ông thu ánh khó đoán, giả bộ khách khí: “Tiêu công tử, các vị về .”

 

Đỗ Mặc đặt Tiêu Thất xuống đất, dìu y vài bước về phía đám đông.

 

Tiêu Thất hỏi: “Các ngươi đang làm gì ?”

 

Đám đông tự tách , để lộ cảnh tượng bên trong, thì là hai con ch.ó trói bằng dây thừng.

 

Một con lông nâu đen, hình vạm vỡ, dài gần ba thước, con nhỏ hơn, lông xám trắng, phần gầy yếu.

 

Thấy Tiêu Thất đến, Tiểu Hổ đảo mắt đ.á.n.h giá y từ đầu đến chân, đặc biệt là phần giữa, nhướng mày : “Tiêu công t.ử thấy hai con ch.ó , con nào thắng?”

 

Thì thôn dân bắt hai con chó, chuẩn cho chúng đấu .

 

Đã rõ bộ mặt thật của thôn dân, bọn họ nghiêm trang giả dối, trong lòng Tiêu Thất chút sợ. nghĩ đến mục đích chuyến , Tiêu Thất vẫn lấy bình tĩnh, : “Ta thấy hai con đều , con lớn thịt nhiều, con nhỏ xương cứng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chuyen-ve-kieu-the-duong-cong/chuong-19.html.]

“Nếu nhất định chọn, cược con xám trắng .”

 

“Tai dựng, mõm dài, trông khí phách.”

 

Tiêu Thất chọn đúng con ch.ó mà Tiểu Hổ tìm , đang định dùng nó đấu với ch.ó của Lưu Tam. Chó ai thắng, quyền hộ tống Tiêu Thất và Đỗ Mặc về nhà, lập công sẽ làm đại ca.

 

Tiểu Hổ bước nhanh đến bên Tiêu Thất, đẩy Đỗ Mặc , đưa tay khoác cổ y, vui vẻ : “Nếu ch.ó của thắng, tối nay mời ngươi ăn thịt chó.”

 

Tiêu Thất cúi tránh khỏi vòng tay của Tiểu Hổ, ba bước thành hai bước chạy về phía Đỗ Mặc, chui lòng : “Chuyện ngươi đầu độc cá của , vẫn nhớ đấy, đừng mà làm .”

 

“Chẳng bồi tiền , ngươi vẫn thù dai thế?”

 

“Tiền đó là Lưu Tam đưa, liên quan gì đến ngươi nửa đồng.” Tiêu Thất hất cằm : “Hừ, thấy ch.ó của ngươi cũng chẳng gì, cuối cùng con đen thắng đấy!”

 

Nói xong, Tiêu Thất còn trừng mắt liếc một cái: “Ta mệt , về nghỉ đây.”

 

Nhìn hai khuất trong nhà, Tiểu Hổ nheo mắt, nghĩ thầm: “Rồi sẽ lúc ngươi cầu xin .”

 

Đến chạng vạng, thôn trưởng mang đến một bát lớn thịt ch.ó hầm chín.

 

Đặt bát thịt lên bàn, ông hỏi thăm vết thương của Tiêu Thất, nặng, liền : “Đây là Tiểu Hổ bảo mang đến tạ với hai vị. Phụ mẫu nó mất sớm, cũng dạy dỗ nghiêm, chuyện mong các vị rộng lòng bỏ qua.”

 

Khác hẳn với sự tùy ý , giờ mỗi khi chuyện với thôn dân, Tiêu Thất đều căng thẳng, y đáp: “Chuyện nhỏ thôi, sắp về nhà , mấy chục con cá , chẳng để tâm.”

 

“Tiêu công t.ử quả thật độ lượng.” Thôn trưởng : "Đã như , chi bằng mai khởi hành, sớm ngày trở về càng .”

 

“Trong thôn một chiếc thuyền lớn nhỏ, mai sẽ bảo thôn dân chở hai vị cùng Hồng Nương trở về Ninh huyện.”

 

Tiêu Thất và Đỗ Mặc , y gật đầu, vui vẻ : “Ta rời nhà cũng lâu, thật nhớ phụ mẫu, mai chúng .”

 

Tiễn thôn trưởng , Đỗ Mặc đem thịt ch.ó chôn xuống đất, hai đều ăn.

 

Trời dần tối đen, trăng non treo giữa trung. Ánh trăng lọt qua cửa sổ, thể mơ hồ thấy hai bóng giường.

 

Lúc , Tiêu Thất và Đỗ Mặc đang tranh luận về gói t.h.u.ố.c nhỏ.

 

Khi rời Xuân Phong Các, Tả Khâu Lãnh đưa cho hai hai gói thuốc, một gói mê dược, một gói t.h.u.ố.c xổ, Tiêu Thất chọn gói t.h.u.ố.c xổ.

 

Ý của Tả Khâu Lãnh là để bọn họ hạ t.h.u.ố.c đồ ăn của thôn dân.

 

đến chuyện liệu bọn họ thể chạm tới thức ăn của thôn dân , chỉ riêng việc hạ t.h.u.ố.c thể khiến bọn họ phát hiện ngay khi thôn dân sinh nghi.

 

Để kéo dài thời gian, khiến thôn dân thể khơi ngày mai, hai quyết định… chính bọn họ sẽ uống thuốc.

 

Tiêu Thất : “Thuốc để uống, là chủ, chỉ bệnh thể lên thuyền, mới thể trì hoãn .”

 

Đỗ Mặc đáp: “Thuốc d.ư.ợ.c tính, hiệu lực đều rõ, lỡ ngươi uống mệnh hệ gì thì ? Chỉ là t.h.u.ố.c xổ thôi, thể khỏe hơn, chắc chịu .”

 

“Ý ngươi là gì, chê thấp , chê đủ cường tráng, ngươi nhạo ?” Nghe , Tiêu Thất giận dỗi lưng .

 

Chưa đợi Đỗ Mặc dỗ, y bỗng hắt một cái thật to, lập tức bột t.h.u.ố.c tung bay khắp nơi.

 

Đỗ Mặc lúc mới phát hiện, chẳng từ khi nào Tiêu Thất lén lấy gói t.h.u.ố.c giường, vội kéo y xem xét.

 

Tiêu Thất l.i.ế.m một chút bột dính mặt, : “Thứ chát quá, chẳng ngon gì cả.”

 

Đưa phần bột còn cho Đỗ Mặc, Tiêu Thất : “Cho ngươi ăn , miệng cay, khó ăn.”

 

Bất đắc dĩ, Đỗ Mặc đành ăn chỗ t.h.u.ố.c còn uống ít nước ấm, giờ trách Tiêu Thất cũng vô ích, chỉ đành nghĩ cách khác.

 

Lần mò trong bóng tối, hai dọn dẹp chỗ bột rơi vãi giường và đất, cùng nghỉ.

 

Nửa canh giờ , Đỗ Mặc trong nhà xí đơn sơ, tiêu chảy ngừng. Lúc mới hiểu, Tiêu Thất quả thật là phúc tinh của , loại bột ba đậu chỉ cần dính chút thôi cũng khiến mãi ngừng, một gói ít nhất đủ cho ba mươi dùng, may chỉ ăn chút ít.

 

Nhà xí Đỗ Mặc chiếm, Tiêu Thất đành sang nhà thôn trưởng. Sau hai , Tiêu Thất rã rời, rốt cuộc cũng hiểu thế nào là cảm giác yếu ớt khi nhân loại mắc bệnh.

 

Kéo lê thể chút sức, Tiêu Thất đập cửa nhà thôn trưởng, kêu: “Thôn trưởng, cứu mạng a, sắp c.h.ế.t !”

 

“Thịt ch.ó mà Tiểu Hổ cho ăn độc, sắp tiêu chảy mà c.h.ế.t mất, mau mở cửa a!”

 

Loading...