Tôi lấy khăn lau mồ hôi trên mặt cậu ấy, cậu ấy dựa vào lan can, ngẩng đầu nhìn tôi.
"Nước của anh đây."
Tôi đưa nước cho cậu ấy, thấy cậu ấy nhận lấy định buông tay thì bị cậu ấy nắm chặt cổ tay, kéo lại gần.
Tôi đến gần cậu ấy, ngẩn người ra hai giây.
"Bảo bối, đợi anh thắng trận, anh sẽ tặng quà cho em."
"Anh thắng rồi tại sao lại phải tặng quà cho em."
Trình Cảnh Nguyên nhếch môi, đắc ý nói: "Vì anh muốn."
Trận đấu không có gì hồi hộp, lớp cậu ấy giành giải quán quân, Trình Cảnh Nguyên là cầu thủ xuất sắc nhất.
Trên bục nhận giải, tôi đứng trong biển người nhìn cậu ấy.
Cậu ấy ngay lập tức tìm thấy tôi, ngoắc tay bảo tôi lại gần.
"Làm gì vậy?"
Tôi ngồi xuống trước mặt cậu ấy, ngẩng đầu nhìn vào mắt cậu ấy.
"Em nhắm mắt lại trước đã."
Tôi ngoan ngoãn nhắm mắt lại, cảm thấy cổ mát lạnh, tôi ngẩn người.
"Được rồi."
Cậu ấy đứng thẳng dậy, nhìn tôi như đang ngắm nhìn tác phẩm của mình.
Tôi cúi đầu, thấy trên cổ mình được đeo một sợi dây chuyền bạc, mặt dây chuyền là một viên kim cương hình ngôi sao.
Trình Cảnh Nguyên chỉ vào huy chương trên cổ mình, vẻ mặt nghiêm túc.
"Huy chương của anh, tặng cho em. Em đã cùng anh giành nhiều chức vô địch như vậy, bây giờ em là quán quân của anh rồi."
Tôi sững người, sau đó cảm động, muốn ôm cậu ấy.
[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]
"Hai người làm gì vậy, lại đây chụp ảnh chung nào."
Bạn học của Trình Cảnh Nguyên đến kéo cậu ấy chụp ảnh chung, cậu ấy nhảy xuống bục nhận giải, đứng bên cạnh tôi, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó.
"Máy ảnh của em đâu, em có mang theo không?"
Tôi gật đầu, đưa máy ảnh cho cậu ấy.
Cậu ấy cầm máy ảnh đưa cho người bạn học kia, nói chuyện với cậu ta một lúc.
"Nói gì vậy?"
"Anh nói, lúc nào em cũng chụp ảnh cho anh, lâu rồi chúng ta không chụp ảnh chung."
Cậu ấy không cho tôi cơ hội phản ứng, vòng tay ôm lấy vai tôi, chỉ vào hướng máy ảnh.
"Nào, ba, hai, một, cười."
Tách.
Bức ảnh lưu giữ khoảnh khắc này. Tôi nhìn bức ảnh được Trình Cảnh Nguyên đặt trong phòng khách, nâng mặt cậu ấy lên hôn một cái.
19
Sinh nhật mười tám tuổi của Trình Cảnh Nguyên là vào kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học.
Nhưng một tuần trước, cậu ấy vừa mới lên đường đi thi đấu ở tỉnh khác, vẫn chưa về.
Cậu ấy gọi điện thoại, nói với tôi là không về kịp, bảo tôi đừng đợi cậu ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/chuyen-tinh-tu-mau-giao-den-truong-thanh/p6.html.]
Tôi ném điện thoại lên ghế sofa, vùi mặt vào gối ôm hét lên.
"La hét cái gì, lớn rồi còn nằm lăn lộn trên ghế sofa như con nít."
"Mẹ, Trình Cảnh Nguyên nói tối nay cậu ấy không về được."
Tôi lật người, nằm trên ghế sofa.
"Người ta phải đi thi đấu mà, con nhìn Trình Cảnh Nguyên xem, đâu có như con suốt ngày nhàn rỗi, hết ăn rồi nằm."
Tôi bĩu môi, không chấp nhận.
"Hừ, con cũng có việc gì để làm đâu. Hơn nữa, giỏi giang thì đã sao, giỏi hay không cũng là của con thôi."
"Con nói cái gì?"
"Không có gì, không có gì, mẹ, con sực nhớ đồ của con để quên ở nhà bên cạnh, con sang đó một chút."
Tôi bò dậy đi giày, mở cửa nhà bên cạnh.
Vừa bật đèn, tôi nằm nhoài lên ghế sofa vài giây, lúc đưa tay tìm điều khiển thì sờ thấy một khung ảnh.
Dưới ánh đèn, tôi nhìn rõ bức ảnh bên trong.
Là bức ảnh chụp chung tại giải bóng rổ ngày hôm đó, cậu ấy ôm tôi.
Nhìn một lúc, trong đầu tôi nhớ lại từng chút từng chút một từ nhỏ đến lớn, sinh nhật mười tám tuổi của cậu ấy dù thế nào tôi cũng phải ở bên cạnh cậu ấy.
Trong lúc nóng đầu, tôi đặt vé xe đến thành phố S, thay một bộ quần áo đẹp, tùy tiện thu dọn đồ đạc, rồi xách túi gọi xe đến ga tàu.
Phong cảnh bên ngoài xe lướt qua trước mắt tôi, nơi chúng tôi ở cách thành phố S không xa, khoảng hai tiếng đi xe. Tôi đến nơi thì trời đã tối đen, nhảy xuống xe ra khỏi nhà ga, đứng ở cổng ga tàu tôi mới nhận ra.
Tôi căn bản không biết Trình Cảnh Nguyên ở đâu.
Cậu ấy đi theo đoàn đến thi đấu, tôi chỉ biết địa điểm thi đấu là Đại học S, còn bọn họ ở khách sạn nào thì hoàn toàn không biết.
Không còn cách nào khác, tôi đành phải gọi điện thoại cho cậu ấy, ban đầu còn định tạo bất ngờ cho cậu ấy nữa chứ.
"Alo, bất ngờ chưa Trình Cảnh Nguyên, đoán xem bây giờ em đang ở đâu."
"... Ý em là sao?"
Gió đêm nhẹ nhàng thổi bay tà váy của tôi, tôi tìm một chỗ ít gió, hắng giọng định nói.
"Đoán xem nào."
"... Hứa Giai Dao, nếu để anh biết bây giờ em đang ở ga tàu, thì em c.h.ế.t với anh."
"Ấy chà, hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của anh, c.h.ế.t chóc cái gì chứ, em cũng là vì muốn chúc mừng sinh nhật anh mà."
Cậu ấy nắm bắt được ý chính.
"Em đang ở ga tàu thật sao?"
"Ở hay không không quan trọng..."
"Hứa Giai Dao! Bây giờ anh đứng yên tại chỗ không được nhúc nhích, không được đi đâu hết, em có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?!"
Tôi lặng lẽ đưa điện thoại ra xa một chút, nghe giọng cậu ấy rất tức giận, tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cậu ấy đang nhảy dựng lên, vội vàng đồng ý.
Lúc Trình Cảnh Nguyên đến, tôi đang ngồi xổm bên cạnh bồn hoa, quay lưng về phía cậu ấy, không biết đang làm gì.
"Em đừng tùy hứng như vậy được không, việc này rất nguy hiểm, em có biết..."
Nghe thấy giọng cậu ấy, tôi giơ chiếc bánh kem lên, xoay người lại.
"Chúc mừng sinh nhật Trình Cảnh Nguyên."
Lời nói của Trình Cảnh Nguyên nghẹn lại trong cổ họng, tôi đã thắp nến lên rồi, nhà ga buổi tối chỉ có vài ánh đèn lay lắt, còn không sáng bằng ngọn nến trên tay tôi.