Bạch Tề sô pha, liên tục đổi thế vì bất an, nâng lên cái chén sứ hình trái tim : “Cái chén thật .”
“Kỳ thật khi ngươi căng thẳng ngươi sẽ sang chuyện khác, hơn nữa còn gượng gạo.”
“Aha ha, .” Bạch Tề gượng hai tiếng, đó uể oải thổi nguội hồng còn đang nóng hổi trong chén.
Trầm Duệ Tu cũng vội, lẳng lặng y một ngụm một ngụm uống hồng , cho đến khi còn lấy một ngụm.
“Vết thương của ngươi việc gì .” Bạch Tề hoa văn tinh xảo đáy chén, trong lòng rõ thực sự kéo dài thêm nữa, đành bắt đầu tìm chủ đề.
“Chỉ trầy da một chút, băng bó xong sẽ vô sự, nếu ngươi lo lắng thể cởi cho ngươi kiểm tra kiểm tra.” Câu trêu chọc mang theo ý của Trầm Duệ Tu làm cho Bạch Tề lập tức đỏ mặt.
“Đùa giỡn Tiểu Tề?! Quá kém!” Trong lồng sắt bên cạnh Tiểu Ba vỗ cánh kêu lên, “Tiểu Tề gã đàn ông tuyệt đối thứ a, đừng để ý đến , đừng để ý đến ! Ba ngày nay cũng cho ăn đậu phộng, keo kiệt c.h.ế.t! Vừa gọt táo còn cầm con d.a.o khua đến khua mặt , làm cho tâm hồn nhỏ bé của vô cùng hoảng sợ, quả thực quá kém!” (Anh ý trả thù Tiểu Ba vụ dám ảnh với em =)) =)))
Bạch Tề hai tiểu t.ử trong lồng sắt cái vẻ lão thần vẫn ở của Trầm Duệ Tu, sâu sắc cảm nhận y cần cẩn thận đàn ông .
“Chúng nó đang gì?” Trầm Duệ Tu hỏi.
“Chúng ngươi ba ngày cho đậu phộng, còn lấy d.a.o uy h.i.ế.p chúng, kém cỏi.” Bạch Tề phiên dịch.
“Nga , Tiểu Tề ngươi thể cho !” Tiểu ba thống khổ ôm đầu cọ lên Tiểu Phỉ, “Lão bà, đàn ông quả nhiên đều trọng sắc khinh bạn.”
“Ngươi hình như cũng là đực a.” Tiểu Phỉ lạnh lùng phỉ nhổ.
“Ách……….”
“Ngươi từ từ.” Trầm Duệ Tu đột nhiên dứng dậy,cầm lồng chim mang hai tiểu t.ử nhốt phòng tắm, đó , “ Bây giờ thể tiếp tục.”
Bạch Tề cánh cửa phòng tắm đóng chặt , bên trong còn truyền tiếng c.h.ử.i bậy của Tiểu Ba, sâu sắc cảm nhận loài chim cũng cần tăng thêm sự hài hòa trong tiếng .
“Bắt đầu từ ?”
“Từ lúc t.a.i n.ạ.n xa cộ .” Trầm Duệ Tu khẽ .
Kỳ thật ban đầu cũng từng hoài nghi Bạch Tề liên quan tới vụ t.a.i n.ạ.n , nhưng kết quả điều tra càng làm cho tò mò : xuất trong sạch, gia đình đơn (thiếu cha hoặc ), từ nhỏ ở trong tiệm chim cảnh lớn lên, cùng loài chim chút hữu duyên, nhưng cũng chỉ thế mà thôi. Trầm Duệ Tu tự nhiên tin Bạch Tề thể bói toán, nhưng nếu t.a.i n.ạ.n liên quan tới y, y cần gì nhắc cẩn thận? Hắn cảm thấy thứ trở nên lẫn lộn, cũng càng thêm tò mò.
Mà khi hai càng hiểu về , càng ngày càng một loại dự cảm hoang đường, mà cái dự cảm cuối cùng cũng chứng thực: Bạch Tề hiểu tiếng chim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chuyen-gia-ve-chim/chuong-14-ngoai-y-muon-14-2.html.]
Mọi chuyện dường như ngay lập tức sáng tỏ, lời của Bạch Tề mà ngẫu nhiên khi ngoài tiệm chim cảnh, cũng y đang gọi điện thoại cho ai, mà là………đang chuyện với loài chim.
Hắn rốt cuộc hiểu vì Bạch Tề lầm bầm lầu bầu với chúng, khi thì gật hoảng hốt, khi thì tươi vui vẻ.
Bởi vì y hiểu ngôn ngữ của một loài sinh vật khác.
Bạch Tề vuốt ve hoa văn chiếc chén sứ mở miệng : “Kỳ thật chuyện ngươi t.a.i n.ạ.n là do một con quạ đen cho , nó thể dự đoán những chuyện may sẽ xảy với khác. Vừa khéo chúng quen , nó tới chỗ xin ăn xin uống tiện thể cho một ít chuyện sắp xảy – tất cả đều là may.”
Nói tới đây Bạch Tề nhớ tới tình cảnh oai hùng của con quạ đen ho chim sẻ đuổi đ.á.n.h , khỏi nở nụ .
Nhìn thấy nụ mặt y, Trầm Duệ Tu hơn buống xuống mí mắt, hàng lông mi dài cho con mắt của . Bạch Tề, y đúng là vẫn thiết với loài chim hơn a.
“Ngươi là trời sinh hiểu tiếng chim ?”
“Ân, đây nghĩ đều hiểu, nhưng tới khi nhà trẻ mới dần dần phát hiện thì chỉ thể chuyện với loài chim. Trong con mắt khác chính là quái nhân, luôn lẩm bẩm cùng bầy chim. Khi đó thầy giáo còn hoài nghi bệnh hoang tưởng, đề nghị cha đưa tới bác sĩ tâm lý.” Bạch Tề cong cong khóe miệng, thể , “Khi đó mới hiểu vì cha cho chuyện với khác, bởi vì chuyện ít thể lý giải. Người trong nhà đều là như , sinh hiểu tiếng chim. Mẹ là theo chủ nghĩa duy vật, cái loại năng lực quái dị tin tưởng, cha vẫn dấu diếm, . Khi đó còn nhỏ, vẫn cùng chuyện , cuối cùng cha ngả bài với , cảm thấy hai chúng đều điên .”
Bạch Tề bưng cái chén lên uống thêm một ngụm, bên trong cũng trống , đành đặt xuống. Kết quả Trầm Duệ Tu đem ly hồng của đưa cho y, còn nháy nháy mắt với y.
Hai gần, cũng bởi vì gần, Bạch Tề mới chú ý tới ánh mắt Trầm Duệ Tu . Mắt đào hoa, lông mi dài, khi cúi đầu xuống thể che hết cả ánh mắt, khi nháy mắt với y mang theo sự ôn nhã quen thuộc thêm vài phần trêu tức.
Bạch Tề lẩm bẩm một tiếng cám ơn, cầm lấy cái chén của .
“Sau đó càng ngày càng chịu cha và , liền rời . Ta nghĩ lẽ bình thường thật sự khó chấp nhận , dị dạng như ……..”Bạch Tề cúi đầu, giọng càng ngày càng nhỏ.
Y dám với ai, bởi vì ai chịu tin tưởng, vì thế chỉ thể yên lặng trông coi đám tiểu sinh linh . Đôi khi y cũng cảm thấy sợ hãi, lẽ tất cả đều là suy nghĩ của chính y. Có lẽ y thật sự bệnh, một khi khỏe , y sẽ phát hiện y vẫn trong thế giới của con , hiểu lũ chim chóc kêu la là điều gì.
Cái loại cảm giác sợ hãi mờ mịt và cô độc thể , y bao giờ giãi bày cùng ai cả. Cho dù là cha của y cũng dám nhắc tới.
Trầm duệ Tu bỗng nhiên lên ôm lấy y.
Có lẽ độ ấm từ một cơ thể khác truyền đến làm cho y cảm thấy bao bọc, thông cảm, y vươn tay ôm Trầm Duệ Tu, thấp giọng : “Cám ơn ngươi.”
“Chỉ cám ơn thôi ?”
Bạch Tề đẩy hung hăng lườm một cái, đó hít sâu một , âm trầm : “Hảo, mặc kệ ngươi là hắc đạo tẩy trắng, cũng để ý ngươi thích đàn ông thích phụ nữ, tóm ngươi tắm rửa sạch sẽ, chờ cưới ngươi!”
Trầm Duệ Tu ngẩn ngươi hỏi: “Ngươi định ?”
Bạch Tề đem cái chén và đĩa đặt lên mặt bàn, lên nghiêm mặt : “Đi WC!”
Y chỉ uống nhiều thôi, thật sự!