Khi Bạch Tề tỉnh trời sáng, chăn gối mềm mại như đang hấp dẫn y ngủ nhiều một chút, y quả thật cũng trở ý đồ dùng mí mắt ngăn cách ánh mặt trời để tiếp tục ngao du trong mộng.
Điều duy nhất làm cho y cảm thấy nghi hoặc chính là tấm ván giường cứng ngắc của y khi nào thì đổi thành đệm êm thế . Chẳng qua đối với một còn đang say, đại não cũng thanh tỉnh mà , cũng chuyện gì nghiêm trọng.
“Tỉnh?”
“Ân……..Để ngủ thêm một lúc.” Bạch Tề chui chui trong chăn tiếp tục ngủ.
Ba giây , Bạch Tề giật trợn mắt lên, bật dậy nhảy khỏi chăn.
“Ngươi ngươi ngươi ngươi……….” Bạch Tề nghẹn , trừng mắt Trầm Duệ Tu đang tựa đầu giường báo.
“Buổi sáng lành.” Trầm Duệ Tu còn mặc đồ ngủ sang y nở một nụ ôn nhu.
Bạch Tề yên lặng cúi đầu bộ đồ ngủ của y đang mặc , vẻ mặt giống như một kẻ tỉnh khi rượu say xxoo bậy.
Có lẽ là cái biểu tình khẩn trương của y làm lòng Trầm Duệ TU, hỏi ngược : “Ta giống loại cầm thú như ?”
Đại não của Bạch Tề còn khởi động xong, y cứng ngắc : “Nghe trong xa hội đen khi quân t.ử so với quân t.ử còn quân tử, khi tiểu nhân so với tiểu nhân còn còn tiểu nhân.”
Trầm Duệ Tu to, đột nhiên cúi hôn lên môi Bạch Tề. Bạch Tề ngây dại, ngơ ngác mặc cho hôn, cuối cùng còn thấy dùng thanh âm trêu tức hỏi: “Là như thế ?”
Đại não của Bạch Tề kịp khỏi động , cuối cùng nhăn mặt lộ bộ dáng thống khổ nghẹn hai chữ: “………..Lưu manh!”
Đầu của nam nhân gác lên gần cổ y, đến cả đều run rẩy.
“Này, cái gì mà buồn !” Bạch Tề tức giận, duỗi đầu gối đạp , “Ngươi dậy, nặng quá!”
Bầu khí vốn ái phá hủy còn một mảnh, Trầm Duệ Tu chút bất đắc dĩ dậy, với kẻ còn đang trợn mắt : “Ta tắm rửa một chút, ngươi nếu đói bụng thì bên chút hoa quả, ăn lót , đợi lát nữa làm bữa sáng cho ngươi ăn.”
“Ngươi nấu cơm?!” Bạch Tề trừng lớn mắt hỏi, giống như thấy chuyện gì thể tưởng tượng nổi.
“Vậy ngươi làm cho ăn cũng .” Trầm Duệ Tu thoải mái .
Bạch Tề lập tức ngay đơ nhắm chặt hai mắt : “Ta c.h.ế.t , đến ngày lễ tết nhớ cúng chút gì cho , nấu cơm gì gì để kiếp .”
“Kiếp làm cho ăn? Thế cũng a.” Trầm Duệ Tu lập tức .
“Này………….” Bạch Tề vô lực kháng nghị, Trầm Duệ Tu cũng xuống giường lấy quần áo phòng tắm.
Bạch Tề sờ sờ đôi môi hôn, hiểu chút……vui sướng cùng bất an.
Cửa phòng tắm mở , Bạch Tề đầu , Trầm Duệ Tu mang theo cái lồng nhốt hai con vẹt treo lên cạnh phòng tắm, : “Hai tiểu t.ử từ tối hôm qua liền làm náo loạn ngớt, lẽ là thấy ngươi nên hưng phấn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chuyen-gia-ve-chim/chuong-10-tien-toi-10-1.html.]
“Bạch Tề ngươi đừng để ý đến a, mơ ước ngươi mơ ước ngươi a, tối hôm qua tận mắt thấy thừa lúc ngươi say lăn ngủ hôn ngươi! Lão bà ngươi làm chứng cho !”Tiểu Ba lập tức xé giọng rống lên, còn nôn nóng vỗ cánh phành phạch.
Trầm Duệ Tu sủng vật của ở tình huống liền cứ thế bán , còn vươn ngón tay trong lồng sắt đùa đùa Tiểu Ba, mổ một cái.
“Ta tắm rửa một chút.” Trầm Duệ Tu rút ngón tay mổ đau về, đóng cửa phòng tắm.
Khóe miệng Bạch Tề nhịn run rẩy, vẻ trấn tĩnh rời giường tới bàn cầm quả táo ở đó bắt đầu gọt – vỏ táo rớt lung tung, đó cắt từng miếng nhỏ đưa cho hai tiểu t.ử đang huyên náo ngớt .
“Còn còn !”
Tiểu Ba vỗ cánh đòi táo, nó vốn phàm ăn, táo đậu phộng hạt dẻ tất cả nó đều thích.
“Tiểu Tề a, ngươi rốt cục nghĩ như thế nào?” Tiểu Phỉ nghiêng đầu hỏi.
“Ta cũng ……………” Bạch Tề nhỏ giọng .
Y thừa nhận, y đối với Trầm Duệ Tu quả thật thiện cảm, chính là, cái cảm giác ẩn ẩn bất an trong lòng làm cho y vẫn luôn trốn tránh. Càng tới gần càng sợ hãi. Đối với chuyện tình cảm, y cũng là một mạnh dạn, cũng thể nào xác định Trầm Duệ Tu đối với y, rốt cuộc là loại tâm tình gì.
“Yêu, xem là vương bát đối lục đậu (kết quả như mong ), ý .” Tiểu Ba khó hiểu , “ Vậy thì mau thổ lộ a, thổ lộ a, thổ lộ a, để xem cha ngươi đ.á.n.h gãy chân ngươi .”
“Ấy , lão công, ngươi đừng như a, thể kỳ thị đồng tính luyến ái.” Tiểu Phỉ nâng lên chân nhỏ đá Tiểu Ba một cước, “Tiểu Tề đừng để ý đến nó, thích thì thổ lộ , thấy cũng thích ngươi a.”
Tiểu Ba vui vẻ vỗ vỗ cánh kêu lên: “Thổ lộ ~ thổ lộ ~ thổ lộ ~ thổ lộ ~ thổ lộ~”
Bạch Tề trong lòng buồn bực, lấy con d.a.o hoa quả trong tay chỉ nó tức giận : “Còn lải nhải thì d.a.o trắng sẽ thành d.a.o đỏ !”
Tiểu Ba cúi đầu thẹn thùng : “Yêu g.i.ế.c ?”
Tay Bạch Tề run lên, hận thể lấy con d.a.o trong tay đ.â.m cho nó một nhát!
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng, cửa mở , Trầm Duệ Tu mặc d.ụ.c bào thấy Bạch Tề vẻ mặt dữ tợn cầm con d.a.o cửa, ngẩn hỏi: “Ngươi đây là làm gì?”
Bạch Tề chớp chớp mắt, bỗng nhiên nhớ tay chính còn cầm một cái lõi táo và một con dao.
Bạch Tề vẹt tẩy não quá sâu, miệng hé ngậm , từ trong phun một từ khiến y hận thể c.h.ế.t luôn: “Thổ….thổ lộ.”
“…………….” Trầm Duệ Tu bình tĩnh trả lời, “Ân, nhưng mà ngươi yên tâm, cho dù ngươi cầm d.a.o cũng sẽ cự tuyệt .”
Bạch Tề yên lặng đầu, bình tĩnh đem lõi táo ném thùng rác, đó rút tờ giấy lau d.a.o hoa quả, thu dọn xong với Trầm Duệ Tu: “Ngươi nhầm.”
Nhìn , Trầm Duệ Tu đang cố gắng nhịn , chính là cuối cùng vẫn thể chế mà phá lên.
Bạch Tề vẻ bình tĩnh kỳ thật đang vô cùng hổ : “Ta làm điểm tâm.”
Vì thế đầu tiên Trầm Duệ Tu thưởng thức tay nghề của Bạch Tề – một chén cháo trắng lớn cho gấp ba muối, đồ ăn kèm.