CHÚ RỂ NGOẠI TÌNH VỚI PHÙ DÂU, TÔI ĐỂ CÔ TA LÀM CÔ DÂU CHÍNH THỨC - 7

Cập nhật lúc: 2025-03-31 16:14:14
Lượt xem: 944

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc trước hai người gây náo loạn tưng bừng, giờ Trương Vũ muốn ly hôn, nhưng Hứa Tiểu Bội nhất quyết không buông.

 

Cô ta tính toán không để Trương Vũ sống yên ổn, nếu phải ly hôn, cũng phải lột được của anh ta một lớp da, ít nhất là giành được căn nhà này.

 

Trương Vũ dĩ nhiên không hề biết tính toán trong đầu Hứa Tiểu Bội.

 

Anh ta một lòng muốn ly hôn, nhưng không hiểu vì sao cô ta cứ cố chấp không đồng ý.

 

Không ngờ, người mà tôi từng nghĩ sẽ vướng mắc cả đời, giờ đây lại trở thành đề tài bàn tán lúc trà dư tửu hậu của thiên hạ.

 

Dự án tiến hành rất suôn sẻ. Sau khi khảo sát thực tế kết thúc là đến tiệc khai công.

 

Đồng nghiệp ai cũng phấn khởi, không khí rất vui vẻ.

 

Nhưng trên đường trở về khách sạn sau bữa tiệc, tôi cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình chằm chằm.

 

Giác quan thứ sáu của phụ nữ vốn luôn nhạy bén.

 

Nhưng khi tôi quay đầu nhìn, phía sau lại chẳng có ai.

 

Cho đến khi chúng tôi bước vào sảnh khách sạn, một bóng người cuối cùng cũng xuất hiện.

 

Là Trương Vũ.

 

Sự xuất hiện của anh ta khiến tôi rất bất ngờ.

 

“Gia Gia, anh có thể nói chuyện với em một chút không?”

 

Chị Lý đứng bên cạnh mỉa mai:

 

“Còn gì để nói nữa, tan rồi thì tan thôi.”

 

“Gia Gia, anh thật sự có chuyện muốn nói với em.”

 

Trương Vũ khẩn khoản năn nỉ.

 

Tôi biết nếu mình không đồng ý, đêm nay anh ta có thể quấy rầy tôi không ngừng.

 

“Vậy thì nói luôn ở sảnh khách sạn đi, có gì thì nói nhanh lên.”

 

Tôi ra hiệu cho đồng nghiệp lên phòng trước, nhưng họ lại ngồi xuống chiếc ghế gần đó, rõ ràng là muốn ở lại để yểm trợ.

 

Tôi thấy ấm lòng.

 

Đã hơn một tháng không gặp Trương Vũ, trông anh ta thật sự tàn tạ.

 

Áo sơ mi nhăn nheo, trên người còn dính những vết bẩn chưa lau sạch.

 

Tóc cũng đã dài ra, cả người tiều tụy không còn dáng vẻ tinh anh như xưa.

 

“Nói đi.”

 

Trương Vũ mấp máy môi, như muốn nói điều gì đó nhưng lại không thốt nên lời.

 

Mãi đến nửa phút sau, mới từ cổ họng thốt ra được một câu:

 

“Em có thể tha thứ cho anh không?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-re-ngoai-tinh-voi-phu-dau-toi-de-co-ta-lam-co-dau-chinh-thuc/7.html.]

Câu nói đó như một con ruồi chui thẳng vào cổ họng tôi, khiến tôi buồn nôn.

 

“Trương Vũ, anh lấy đâu ra tự tin cho rằng tôi sẽ tha thứ cho anh?”

 

Đôi mắt anh ta ánh lên vẻ mờ mịt, ầng ậng nước, nghẹn ngào nói:

 

“Gần đây anh suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng cũng nhận ra, trên đời này chỉ có em là yêu anh nhất.

 

“Em có thể chấp nhận sự không hoàn hảo của anh, bao dung cho những thiếu sót của anh. Em khích lệ anh, giúp anh thành công. Chúng ta mới là cặp đôi phù hợp nhất trên thế giới này.

 

“Là anh không biết điều, là anh không biết trân trọng. Gia Gia, anh xin em, em yêu anh nhiều như vậy, chắc chắn sẽ tha thứ cho anh đúng không?”

 

Tôi nhìn anh ta, bỗng cảm thấy cuộc đời này thật sự quá nực cười.

 

Dưới lớp vỏ bọc lãng mạn của tình yêu, biết bao người bị hormone đánh lừa.

 

Tôi từng mơ mộng chúng tôi sẽ có một tương lai tốt đẹp.

 

Tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ có một mái nhà.

 

Nhưng khi hormone qua đi, tất cả hóa thành bong bóng xà phòng, mới nhận ra tất cả chỉ là… một trò hề.

 

“Trương Vũ, anh hãy nhìn rõ thực tại đi, tôi sẽ không tha thứ cho anh.”

 

“Chúng ta đã hoàn toàn không còn liên quan gì đến nhau nữa, đây chính là thái độ của tôi.”

 

“Tôi muốn quay về phòng rồi, cũng mong từ nay về sau anh đừng bao giờ làm phiền cuộc sống của tôi nữa.”

 

—--

 

Một giờ sáng, bất ngờ có người gõ cửa phòng tôi.

 

Tôi lập tức gọi xuống lễ tân, thì nghe thấy giọng chị Lý vang lên ngoài cửa:

 

“Gia Gia, là chị đây.”

 

Tôi buông điện thoại, bước đến cửa nghe ngóng, lại nghe tiếng gõ cửa và tiếng chị Lý gọi lần nữa:

 

“Gia Gia, là chị.”

 

Tôi hạ thấp sự cảnh giác, mở cửa ra — nhưng bên ngoài hoàn toàn vắng lặng.

 

Vừa định gọi lại cho chị Lý để hỏi rõ tình hình thì một bóng đen lao thẳng vào phòng, hất văng điện thoại khỏi tay tôi.

 

Một tay bịt chặt miệng tôi, tay còn lại đóng sập cửa phòng.

 

Tất cả diễn ra quá nhanh, khiến tôi hoảng loạn, không kịp phản ứng.

 

Nhìn rõ kẻ xông vào, trong lòng tôi dâng trào cơn phẫn nộ.

 

Trương Vũ vẫn bịt chặt miệng tôi, tôi cố ý giãy giụa, làm đổ đủ thứ trong phòng — nhưng thảm dày dưới sàn đã triệt tiêu gần hết âm thanh.

 

Hắn khống chế tôi trên giường, nghiến răng nói:

 

“Không có gì là một cuộc mây mưa không giải quyết được.

 

“Chẳng lẽ nếu tôi khiến em thỏa mãn, em sẽ tha thứ cho tôi?”

 

Loading...