Chu Trữ giả c.h.ế.t hừ hừ hai tiếng, ôm bụng, kêu to: "A… Đau quá…"
Vừa nãy cả đường , đúng lúc đau, dù là thật nữa, trong mắt Chu Thuần cũng giống giả. Anh nắm lấy cánh tay Chu Trữ, tay siết chặt, mũi phát tiếng hừ lạnh.
Chu Thuần đến phòng khám gần nhất, bác sĩ hỏi Chu Trữ vài câu đưa kết luận: "Ngộ độc thực phẩm, truyền dịch uống thuốc?"
Chu Trữ định uống t.h.u.ố.c là , thì trai mở miệng : "Truyền dịch."
Thế là, năm phút , Chu Trữ lên chiếc giường bẩn thỉu trong phòng khám.
Mười lăm phút , bụng Chu Trữ đột nhiên quặn đau, cuối cùng nhịn , với trai: "Anh, tiêu , em nặng."
Chu Thuần treo bình truyền dịch lên giá di động, trừng mắt Chu Trữ đang giường, : "Mau !"
Chu Trữ gắng sức nhấc mông, nhà vệ sinh là một tràng pháo nổ, vài phút , bủn rủn . Lên giường, chẳng bao lâu : "Anh ơi, em đói…"
Chu Thuần đang xem tờ báo cũ rích, thèm ngẩng đầu lên, : "Cứ đói , để bụng tỉnh táo ăn, ăn xong nặng!"
"…" Chu Trữ nhận mệnh nhắm mắt .
Chu Trữ ở phòng khám truyền dịch hơn hai tiếng, chạy một chuyến nhà vệ sinh, đợi đến khi truyền xong, cần gì hết, khỏi cửa liền mua ngay một cây xúc xích ăn liền ở siêu thị bên cạnh.
Trên đường trở về, Chu Thuần mua cháo và rau luộc làm bữa tối.
Về đến nhà, Chu Thuần chỉ cho Chu Trữ ăn một chút xíu. Đau bụng ngoài thì nên ăn ít thôi, chứ càng ăn càng .
Chu Trữ mệt rã rời, chẳng còn sức mà cãi , trai bảo gì làm nấy, đến đ.á.n.h rắm cũng dám.
Chu Thuần hai đêm liền ngủ ngon giấc, vất vả lắm mới về đến nhà cùng Chu Trữ vật vã đến tận khuya. Dù làm bằng sắt cũng chịu nổi, ăn cơm xong, bảo Chu Trữ: "Tối nay liệu mà giữ trật tự, đừng mà làm mất ngủ. Còn nữa, đừng tưởng mày tiêu chảy là xong chuyện nhé, còn vụ cái xe nữa, cho mày , xong !"
Chu Trữ rụt cổ , im thin thít: "…"
Duật Vân
"Thôi , đừng mà chọc bực nữa!"
"…" Chu Trữ vịn tường lủi thủi về phòng.
Chu Thuần ngáp dài, cởi quần áo lững thững phòng tắm. Tắm xong, đến phòng Chu Trữ ngó nghiêng một lượt mới về phòng ngủ.
Đêm nay, Chu Trữ chỉ dám mò nhà vệ sinh đúng hai . Mông như ai chà xát, rát buốt.
Sáng hôm , trời còn sáng hẳn, Chu Trữ trai dựng dậy, bảo truyền nước.
Chu Trữ ngáp dài một cái, chậm rì rì xuống giường, cố ý tìm một chiếc áo len dày cộp mặc bên trong, mặt cũng chẳng buồn rửa, khoác áo ngoài cùng trai khỏi nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-gia-huynh-de/48.html.]
Vừa khỏi cửa thấy trời âm u. Mùa đông mà trời nhiều mây thì chán nhất, vốn dĩ lạnh, trời xám xịt thì cái lạnh nó cứ âm ỉ, thấu xương, tâm trạng cũng ảnh hưởng theo.
Chu Thuần bật radio, tin buổi sáng, hỏi Chu Trữ tối qua nặng mấy .
Lúc nhiệt độ trong xe còn tăng lên, Chu Trữ lạnh rụt cả cổ, ỉu xìu đáp: "Hai ạ."
Chu Thuần xong chẳng gì, lái xe thẳng đến một quán ăn sáng. Ăn xong mới đến bệnh viện.
Chu Trữ thấy đỡ hơn nhiều , nhưng vẫn giả vờ ốm yếu, sợ trai lôi chuyện cũ tính sổ.
Truyền nước xong, mua cơm trưa về nhà.
Vừa về đến nhà, Chu Trữ vội vàng lấy dép lê cho trai, pha rót nước, cúi đầu cụp mắt, dáng một tên nô bộc.
Chu Thuần phịch xuống sofa, hai tay ôm ly nước cho ấm, với Chu Trữ: "Anh thấy mày cũng đỡ nhiều đấy, là chuyện tí nhỉ?"
Chu Trữ mặt mày đưa đám, giữa phòng khách và bếp, chịu tiến gần, : "Anh, em vẫn khỏe hẳn mà, là cho em hai ngày nữa hồi phục hẵng…"
Mặt Chu Thuần lập tức sầm xuống, đặt mạnh ly nước lên bàn , quát: "Đừng đằng chân lân đằng đầu! Thứ hai, nể mặt mày là nể và bố, chứ để mày đem cái thể diện mà bôi bác!"
Chu Trữ run như cầy sấy, rụt cổ, đầu cúi càng thấp, chẳng dám cãi câu nào: "…"
"Lại đây!"
Chu Trữ thì lê dép lẹt quẹt sàn nhà, chậm rãi đến, dừng cách trai ba bước: "Anh, em còn yếu lắm, đừng đ.á.n.h em…"
Nói đến đây, thấy trai trừng , vội thêm : "Em sai … Sẽ …"
Chu Thuần đập mạnh tay xuống thành sofa, ngắt lời: "Đừng hứa hẹn với !"
"…" Chu Trữ im bặt.
Chu Thuần vốn định về nhà sẽ cho Chu Trữ một trận, nhưng đúng lúc Chu Trữ ngộ độc thực phẩm, mặt mũi vàng như nghệ, ngoài đến kiệt sức. Trong tình huống , làm thể tay ! Nếu chỉ là chuyện nhỏ hì cũng chỉ giáo huấn vài câu cho qua, nhưng nhất định cho Chu Trữ một trận nhớ đời. Chu Trữ là cái đồ cố gắng, chỉ dùng lời thì ăn thua, cho ăn đòn mới nhớ lâu .
"Lại đây, xổm xuống."
Chu Trữ chậm rì rì, vẻ mặt phòng xổm xuống mặt Chu Thuần.
Chu Thuần cúi , tay đặt lên đầu Chu Trữ xoa xoa hai cái, dùng một giọng điệu dịu dàng quỷ dị "giải thích": "Anh mày còn khỏe hẳn, nhưng mà, làm cho mày nhớ lâu. Nếu cho mày chịu chút đau da thịt thì mày sẽ bao giờ nhớ đầu ." Nói ngón trỏ chỉ n.g.ự.c Chu Trữ.
Chu Trữ theo bản năng rụt , vẻ mặt hoảng sợ trai, định mở miệng trai ngắt lời.