Chu Gia Huynh Đệ - 33

Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:08:38
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc hai em về đến nhà rạng sáng hai giờ. Chu Thuần ném thẳng tên say xỉn xuống sàn nhà, đó để giải tỏa cơn giận, đá m.ô.n.g Chu Trữ hai phát.

Chu Trữ đá cho đau điếng, miệng lẩm bẩm, chắc là lẫn lộn giữa thực tế và giấc mơ, ú ớ lóc: "Anh… em sai … Đừng đánh…"

Chu Thuần ngớ một lúc mới hiểu , bực nhưng cũng dịu giọng hơn, bế xốc từ đất lên, ném bồn tắm, nhanh tay cởi phăng quần áo.

Chu Trữ béo, nhưng cởi da thịt, hơn nữa da trắng, trông cứ mũm mĩm, chỗ nào cũng mềm mại, nhất là cái m.ô.n.g . Lúc Chu Thuần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ đen tối với Chu Trữ cũng là vì cái m.ô.n.g trắng nõn . Từ đó, như trúng tà, mỗi thấy Chu Trữ hở m.ô.n.g là bốc hỏa…

Chu Thuần tắm cho Chu Trữ, tay ngừng vuốt ve m.ô.n.g và eo , đáng lẽ mười phút là xong, ai dè đến khi da Chu Trữ sắp nhũn mới lôi khỏi bồn tắm.

Chu Thuần đặt Chu Trữ lên giường, còn thì phòng tắm ngâm lâu hơn nữa. Xả xong, cả rã rời, vật giường ngủ ngay.

Hôm là cuối tuần, Chu Thuần ngủ đến hơn 10 giờ mới dậy, phòng khách bật nhạc ầm ĩ, vặn âm lượng hết cỡ, nhạc heavy metal gần như thổi bay nóc nhà, kính cũng rung lên bần bật, huống chi Chu Trữ chỉ cách một bức tường.

Chu Trữ tưởng động đất, bật dậy lăn xuống đất, chạy đến cửa phòng ngủ mới hồn.

Chu Thuần ngoài ban công tập thể dục, trong phòng còn tiếng nhạc mới mở cửa .

Chu Trữ trai, giận mà dám gì, cố nén bực tức, xoa xoa thái dương đau nhức, hít sâu một : "Anh… Nhạc to quá đấy…"

Chu Thuần liếc xéo , về phía bếp : "To , làm mày tỉnh ?"

"…" Chu Trữ đợi trai bếp vật sofa.

Trong bếp vọng tiếng rót nước, lát , Chu Thuần bưng cốc nước , xuống sofa đối diện Chu Trữ, uống một ngụm, đột ngột : "Nói chuyện !"

Chu Trữ say xỉn nên đầu đau như búa bổ, thì nghiêng đầu trai, vẻ mặt ngơ ngác: "… Nói gì cơ?"

Chu Thuần ném cốc nước xuống bàn, "ầm" một tiếng, nước trong cốc sóng sánh, suýt chút nữa thì tràn .

Lúc , tim Chu Trữ cũng rung theo như nước trong cốc. Cậu cảm thấy tim sớm muộn gì cũng trai dọa cho già mất, lắp bắp: "Đầu em đau quá, load kịp, để em nghĩ …"

Chu Thuần vắt chéo chân, chống cằm, vẻ kiên nhẫn lắm, chờ .

Chu Trữ cảm thấy áp lực tăng gấp bội, theo bản năng thẳng lưng, suy nghĩ hơn một phút, cuối cùng cũng nhớ chút manh mối, nhớ chuyện khi say, nhớ cả Tào Di, kìm tức giận nghiến răng, xoa xoa thái dương, Chu Thuần, chột : "Hôm qua em uống quá…" Nói xong bực bội: "Em về nhà kiểu gì nhỉ?"

Chu Thuần liếc xéo : "Nhớ đến thì đến đấy? Kể từ đầu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-gia-huynh-de/33.html.]

Chu Trữ lộ vẻ khó xử, : "Anh, em thật sự nhớ gì hết, chỉ là uống rượu với bạn, uống nhiều quá nên ngủ quên ngoài sofa, xong tỉnh dậy thì ở nhà…" Thật còn mơ thấy Chu Thuần đ.á.n.h , nhưng nghẹn trong bụng dám .

Chu Thuần vẫn luôn chằm chằm Chu Trữ, xong thì im lặng một lúc : "Uống rượu đến mất trí nhớ, giỏi! Chu Trữ, mày tiền đồ đấy!"

Chu Trữ im thin thít: "…"

Chu Thuần chộp lấy cái bật lửa bàn ném Chu Trữ, : "Nhìn ."

"Á!" Chu Trữ giật kêu lên một tiếng, thật cũng đau lắm. Cậu nhặt cái bật lửa lên, để chỗ cũ mới Chu Thuần. Vừa chạm mắt, vội dời ánh mắt, đó cũng luôn lơ đãng.

Chu Thuần thì rời mắt khỏi , nghiến răng nghiến lợi : "Nếu còn để thấy mày uống đến mức nữa, sẽ cho rửa ruột ngay lập tức! Nghe rõ ?"

Chu Trữ gật đầu lia lịa, thái độ nhận vô cùng thành khẩn: "Vâng, em lời, bao giờ uống nhiều thế nữa." Không chỉ vì lời của Chu Thuần, mà cũng sửa, cảm giác say xỉn quá kinh khủng, đầu đau như búa bổ, dày cũng khó chịu, cả bứt rứt yên, nhức mỏi rã rời.

Cậu rằng, cái sự nhức mỏi rã rời là do Chu Thuần đ.ấ.m đá quăng quật mà

Rất lâu , thực tế chứng minh rằng cả hai đều thực hiện lời của . Chu Thuần triệt để lợi dụng cái đặc tính kỳ diệu "say xỉn mất trí nhớ" của Chu Trữ…

Sự việc coi như êm xuôi vài câu giao thiệp.

Thứ hai, Chu Trữ mới , đêm đó trừ và Tào Di, những còn đều tóm gọn về đồn công an, tạm giam, bảo lãnh, xử phạt, phụ lôi về, dĩ nhiên là xong. Đám tụ tập , kể lể t.h.ả.m trạng của , so đo xem ai thê t.h.ả.m hơn. Trong cái giá trị quan méo mó , ai càng bi t.h.ả.m thì đó càng vinh quang…

Lúc Chu Trữ xong chỉ thấy may mắn, may mắn vì chuồn sớm. Nếu để Chu Thuần nộp tiền bảo lãnh, chỉ nghĩ đến thôi thấy kinh hoàng!

Cảm thấy may mắn xong, về đến nhà, bỗng nghĩ đến một khả năng…

Trong lòng khỏi thầm mắng một tiếng: "Chẳng lẽ là Chu Thuần báo công an?"

Ý nghĩ , chỉ dám cân nhắc trong lòng chứ dám hỏi thẳng Chu Thuần.

Sau chuyện , Chu Trữ "ngoan ngoãn" một thời gian. Cái gọi là ngoan ngoãn nghĩa là chơi, lêu lổng, mà là nắm bắt một cái "độ", cái độ mà chạm điểm mấu chốt của Chu Thuần…

Duật Vân

 

 

Loading...