Chỉ trong khoảnh khắc đó, một làn hương sữa tắm bay mũi Chu Thuần. Nếu là ngày thường thì , nhưng lúc "cái " của đang nửa cứng nửa mềm. Làn hương như đổ thêm dầu lửa, khiến nóng bừng. Trong trạng thái "nửa nạc nửa mỡ" , căn bản tiểu . Vì uống rượu nên dù "tự xử" vài cái cũng thấy khoái cảm gì. Cái cảm giác dở dở ương ương giống hệt như Chu Trữ , khiến phát điên…
Cuối cùng, khi tắm nước lạnh, cơn bốc hỏa mới dịu .
…
Sau chuyện , Chu Thuần việc gì chằm chằm Chu Trữ mà thất thần, khiến Chu Trữ lúc nào cũng hoảng hốt, sợ trai đến gây phiền phức cho .
Cuối năm, đều nghỉ, hai em cũng về nhà bố . Nửa năm nay trong nhà chỉ còn hai ông bà già, tuy yên tĩnh nhưng cũng quá mức yên tĩnh. Mẹ Chu mất một thời gian dài mới quen , nên bà giục giã mãi, Chu Thuần mới đưa Chu Trữ về.
về nhà hai ngày, Chu Trữ chọc Chu nổi giận, khiến khí trong nhà dịp Tết nhất trở nên căng thẳng.
Thật cũng chẳng chuyện gì to tát, chỉ là lúc Chu mắng Chu Trữ, nhịn cãi vài câu. Mẹ Chu nổi giận, bố Chu ném đồ. Chu Trữ tránh nhanh, cái chén sượt qua mặt , rạch một đường nhỏ. Cậu sờ thấy máu, lập tức nổi điên, tiện tay túm lấy một cái bình hoa cổ kệ, nhưng cũng bất hiếu nện đầu bố . Mà là "choang…" một tiếng, ném xuống ngay chân, mảnh sứ vỡ vụn b.ắ.n tung tóe.
Mặt bố Chu tối sầm , một lời, trong phòng, mắt láo liên xung quanh, cuối cùng dừng ở cái chổi lông gà.
Chu Trữ nhấc chân định chạy ngoài.
Chu Thuần dậy chặn đường , : "Tết nhất, đừng để tìm mày lúc nửa đêm."
Chu Trữ đầu , bố đuổi tới nơi. Thấy thoát , chỉ còn cách chạy vòng quanh sofa.
Nhà họ Chu lập tức loạn như cái chợ vỡ…
Cuối cùng Chu Thuần mặt, can hai đang ầm ĩ , : "Bố, đừng nóng giận! Bao giờ con tìm mua cái khác đền cho bố."
Duật Vân
Bố Chu tuổi cao, làm công việc văn phòng, sức lực bì kịp với Chu Trữ đang tuổi lớn. Ông thở hổn hển, Chu dỗ dành xuống sofa, nhưng vẫn còn giận, ông dùng chổi lông gà chỉ Chu Trữ đang ở đằng xa, : "Cái thằng phá của , mày mày ném cái gì hả? Hả?"
Chu Trữ thật sự chứ. Một cái bình gốm men xanh trắng thời mạt Thanh, thật cũng chẳng đáng giá bao nhiêu, chỉ vài ngàn tệ. Lúc ném cố tình chọn cái rẻ nhất kệ . Thật bộ đồ cổ kệ cũng chẳng cái nào đáng giá đến hơn vạn tệ. Những thứ đó tuyệt đối đồ quý giá của bố , nên chẳng gì sợ.
Chu Thuần đau cả đầu, quát Chu Trữ: "Cút phòng ."
Chu Trữ lên lầu giữ chặt cửa khóa, sợ bố khuyên can, chạy lên đuổi đ.á.n.h .
Chu Thuần trấn an bố xong, mặt mày cau lên lầu. Anh vặn thử cửa phòng Chu Trữ, thấy khóa trái thì gõ cửa ầm ầm.
Chu Trữ soi gương xem vết thương, thấy tiếng gõ cửa thì rón rén đến gần, dè chừng hỏi: "Ai đấy?"
"Anh mày."
Chu Trữ là giọng trai, nhưng cũng dám mở cửa. Cậu đoán lên đây là để "tẩn" một trận, bèn : "Có chuyện gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-gia-huynh-de/29.html.]
Chu Thuần cũng vòng vo, thẳng: "Anh đếm đến ba, mày mà mở cửa, phá cửa đấy!"
"…"
"Một…"
"Anh hai, em mở cửa là chứ gì, nhưng đừng động tay động chân…"
"Hai…"
"Em mở, em mở liền…"
"Ba…" Ngay khi Chu Thuần đếm đến ba, tiếng khóa cửa "tạch" một tiếng vang lên, cửa mở.
Chu Trữ mở cửa xong là lập tức lùi xa, cách giường và Chu Thuần đang ở cửa một .
Chu Thuần bước phòng, ánh mắt dừng mặt Chu Trữ. Anh quan sát một lúc : "Nhớ mua t.h.u.ố.c bôi , coi chừng để sẹo."
Chu Trữ lẩm bẩm: "Chắc chắn là để !"
Chu Thuần nhíu mày, chuyển chủ đề, dạy dỗ: "Tết nhất đến nơi , mày thể nhịn xuống , cứ làm gà ch.ó yên mới chịu hả?"
Chu Trữ vẫn còn đang bực, nghểnh cổ lên, vẻ nhận sai, nhưng dám cãi trai, lẩm bẩm: "Bà cứ lải nhải mãi, phiền c.h.ế.t . Người già mà còn phân biệt đúng sai, cứ thế là động tay động chân…"
Chu Thuần đút tay túi, Chu Trữ, mất kiên nhẫn ngắt lời: "Được , xuống xin . Bố già , đừng để họ ăn Tết mà trong lòng thoải mái."
Chu Trữ mặt , nhúc nhích: "…"
Chu Thuần nheo mắt : "Đừng để mày qua đó đá cho một phát!"
"…" Chu Trữ miễn cưỡng lướt qua Chu Thuần khỏi phòng ngủ.
Ngoài hành lang, Chu Thuần theo Chu Trữ, nhấc chân đá m.ô.n.g một cái, thúc giục: "Lề mề cái gì!"
Cái đá trúng chỗ thịt nhiều, Chu Trữ cũng thấy đau lắm, nhưng vẫn làm bộ làm tịch rên hừ hừ, xoa xoa mông, chân nhanh hơn.
Dưới nhà, bố Chu dỗ dành nguôi giận phần nào, thấy Chu Trữ thì cơn giận bùng lên, mắng: "Đồ nghiệt tử!"
Chu Trữ thầm trợn mắt, hừ một tiếng miễn cưỡng : "Bó, , con sai !"
Bố Chu mặt , rõ ràng chấp nhận lời xin .