Vào đến nơi thì thấy liên quan hết, mà Tào Dục cũng đến . Anh gật đầu tượng trưng.
Tào Dục là một bản lĩnh. Trong tình huống bất kỳ gia thế nào, y nắm bắt một cơ hội để leo lên đến vị trí hiện tại. Diệp Chi Thạc tin tưởng y, tất cả sổ sách, báo cáo đều do y làm. Từ đến nay, công ty Hải Tập mà mấy thành lập từng gặp bất kỳ rắc rối nào, lẽ cũng là do may mắn nữa. Nói tóm , công lao của Tào Dục là nhỏ.
Chu Thuần cứ chằm chằm Tào Dục khiến Tào Dục cảnh giác. Y đón nhận ánh mắt của Chu Thuần, hai hai giây. Chu Thuần bưng ly rượu lên, hiệu từ xa uống cạn một .
Tào Dục chỉ uống một ngụm tượng trưng móc từ trong cặp hai chiếc USB, : "Đây là sổ sách của quý."
Hai chiếc USB, một chiếc chứa sổ sách thật, một chiếc là sổ sách hảo.
Hai chiếc USB Diệp Chi Thạc cất . Tào Dục : "Một phần chuyển tài khoản của các vị. Cứ đà thì cần thiết mở rộng sự phát triển của Hải Tập mới thể đáp ứng yêu cầu trong tương lai. Một đám mây thể chứa nước là giới hạn, mà đám mây của chúng hiện tại chứa một dòng sông…"
Những đang đều ai gì. Buôn lậu tuy là miếng bánh ngon, nhưng lợi nhuận kếch xù khó thể hợp pháp hóa, vì cần thiết một con đường thỏa. Có nhiều cách rửa tiền, nhưng nhanh nhất là lập công ty hữu danh vô thực.
Một lát , Diệp Chi Thạc : "Không cần ở trong nước. Thời Kham, đến Châu Phi, Châu Mỹ…" Anh đến đây thì dừng . Những đang đều hiểu.
Trong những chỉ Thời Kham là thích hợp. Gia thế cùng bản đều vô cùng thích hợp.
Bạch Bội : "Chúng thể góp vốn với khác, đến Hải Nam xây một khách sạn. Đến lúc đó kê khai thuế nhiều một chút, chậm nhưng mà chắc."
Diệp Chi Thạc gật đầu, đồng hồ : "Ừm, nếu ai ý kiến gì thì cứ quyết định như ." Nói xong, hỏi Chu Thuần: "Khi nào thì đến báo cáo?"
Chu Thuần: "Hai ngày nữa."
Diệp Chi Thạc gật đầu. Anh cũng mới triệu hồi về lâu. Áp lực của còn lớn hơn Chu Thuần nhiều, dù cũng nhiều đang nhòm ngó nhà họ Diệp.
Chu Trữ khập khiễng về đến nhà. Người nhà đều ngủ, cũng dám gây tiếng động. Trong phòng chỉ bật đèn ngủ, nhờ ánh sáng đó để lên lầu, phòng vội vã cởi quần xem xét vết thương. Trong quá trình đó vải quần vô tình cọ xát miệng vết thương khiến đau điếng . Run rẩy mãi mới cởi xong quần , cúi đầu thì thấy miệng vết thương lật thịt, đóng vảy máu. Cái dáng vẻ t.h.ả.m nỡ đó khiến mất hết lý trí, theo bản năng c.h.ử.i một câu: "Chu Thuần, tao đệt mày!". Chửi xong mới nhớ hai là con của cùng một nên đổi giọng, chửi: "Tao đệt mày!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-gia-huynh-de/24.html.]
Đã hơn nửa đêm , cũng chẳng chỗ nào để tìm thuốc. Cậu cũng tắm rửa mà chỉ rửa mặt ngủ.
Chu Thuần giải quyết xong việc, lúc về đến nhà trời gần sáng. Anh về thẳng phòng mà phòng ngủ của Chu Trữ.
Chu Trữ đang ngủ say, để tránh vải cọ xát , cố ý để cái chân thương ngoài chăn.
Chu Thuần bước thấy, trong lòng khỏi chút hối hận vì xuống tay nặng. Anh xuống lầu lục lọi tìm hộp t.h.u.ố.c phòng Chu Trữ. Anh để ý Chu Trữ còn đang ngủ mà lấy cồn và bông gòn sát trùng vết thương cho .
"A…" Chu Trữ trong lúc ngủ mơ khẽ rên một tiếng. Người còn tỉnh hẳn nhưng chân theo bản năng rụt .
Chu Thuần ngẩng đầu liếc một cái, một tay giữ chặt cổ chân Chu Trữ, tay ngừng thao tác. Thế là Chu Trữ dù ngủ say đến mấy cũng đ.á.n.h thức.
Duật Vân
Cậu rên hừ hừ cố gắng rụt chân về, chỉ vài giây tỉnh hẳn. Vừa thấy là Chu Thuần thì suýt , cố nén đau oán hận : "Anh hai, tha cho em …"
Chu Thuần liếc xéo một cái, khẽ quát: "Im miệng, bố còn đang ngủ đấy."
Chu Trữ thật sự thể ngậm miệng . Cồn ngấm miệng vết thương, cái loại đau đó một lúc là thể biến mất: "Ư… Đau, hai!"
Chu Thuần là một thằng đàn ông, tất nhiên thể cái kiểu nhẹ nhàng mềm mỏng như phụ nữ . Tay thì nhanh nhẹn, loáng vài cái xong. Xong việc, đặt hộp t.h.u.ố.c lên bàn dậy, dặn dò Chu Trữ đang cố tự xem miệng vết thương: "Đừng để dính nước." bỏ .
Chu Trữ đợi Chu Thuần liền lập tức úp mặt xuống gối, ngơ ngác trần nhà. Trong lòng oán hận, kiếp rốt cuộc gây cái nghiệp gì mà kiếp làm em trai Chu Thuần chứ. Cái cảnh đến bao giờ mới kết thúc đây…
Không lâu , cơn đau ở miệng vết thương dần dịu , ngủ . Cậu ngủ thẳng đến trưa mới tỉnh vì đói. Cậu cũng rửa mặt đ.á.n.h răng, mặc độc một chiếc quần đùi thể thao xuống lầu.
Bố Chu đang ở phòng khách báo, Chu đang nấu cơm trong bếp. Thấy Chu Trữ xuống, Chu vọng : "Dậy ? Xong ngay đây, đợi một chút nhé con."
Chu Trữ một tiếng, thẳng phòng khách, chẳng thèm chào hỏi bố Chu một câu, vật sofa.