Chu Gia Huynh Đệ - 21

Cập nhật lúc: 2026-04-15 03:24:58
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Trữ ỉu xìu bỏ . Đi ngang qua cửa sổ thấy bên ngoài trời nắng như đổ lửa, nhịn lẩm bẩm: "Mẹ kiếp, trời nóng thế dạo cái con khỉ gì!"

Hơn một tiếng , Chu Thuần từ trong văn phòng bước thì thấy Chu Trữ và Tiểu Triệu đang c.ắ.n hạt dưa uống nước ngọt, buôn dưa lê hăng say!

Tiểu Triệu thấy thì suýt sặc nước, khỏi ho sù sụ vội vàng lên chào: "Liên trưởng."

Chu Thuần nheo mắt trừng , vài giây mới ừ một tiếng.

Thấy , Tiểu Triệu mới dám buông tay đang chào xuống.

Chu Trữ rũ mắt xuống ai, miệng vẫn nhai chóp chép.

Chu Thuần liếc một cái gì, bỏ .

Đợi xa, Tiểu Triệu mới thở phào nhẹ nhõm, xuống run giọng : "Tôi cứ tưởng sắp mắng đến nơi chứ!"

Chu Trữ đồng cảm với Tiểu Triệu, ánh mắt của trai trừng cho thì chỉ nước hồn vía lên mây mà thôi…

Sau đó, Tiểu Triệu dám thoải mái ăn uống nữa, cũng chẳng còn tâm trí mà trò chuyện với Chu Trữ.

Chu Trữ thấy như thì cũng thấy chán, chơi điện thoại một , thỉnh thoảng mới với Tiểu Triệu một hai câu.

Chu Thuần trở về, đưa đồ trong tay cho Tiểu Triệu, : "Mang đến cho đoàn trưởng Ôn ."

Tiểu Triệu nhận lấy, một tiếng .

Chu Thuần lướt qua Chu Trữ về phía văn phòng , : "Đi đây."

Chu Trữ tay còn đang cầm hạt dưa lon ton theo, Chu Thuần lệnh đóng cửa .

"Có chuyện gì ?"

Chu Thuần xuống ghế làm việc, gõ gõ hai ngón tay lên mép bàn, : "Ngồi ."

Chu Trữ xuống, theo phản xạ thẳng lưng lên: "…"

Chu Thuần: "Bớt chuyện nhảm nhí với Tiểu Triệu , đang làm việc, đây là bộ đội, tuân thủ kỷ luật. Mày xem hai đứa mày ăn uống, còn cái thể thống gì, nếu ăn thì cũng ăn ở bên ngoài, cút trong phòng mà ăn, đừng để cho!"

Chu Trữ cãi lí: "Không chê em vướng mắt, đuổi em ngoài còn gì…" Bị Chu Thuần trừng mắt cho thì giọng nhỏ dần.

Chu Thuần: "Ngày mai huấn luyện dã ngoại, mày cùng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-gia-huynh-de/21.html.]

Chu Trữ lắc đầu lia lịa như trống bỏi…

Chu Thuần hừ lạnh một tiếng, gì thêm.

Chu Trữ ngoài mang hết đồ ăn thức uống , co ro chiếc sô pha đơn sơ trong góc phòng, chơi điện thoại.

Thỉnh thoảng Chu Thuần liếc mắt qua, tiếng c.ắ.n hạt dưa của Chu Trữ nhỏ một chút…

Duật Vân

Đến ngày thứ tư, Chu Trữ chịu nổi nữa, bèn gọi điện cho lóc đòi về nhà.

Mẹ Chu cùng bố Chu đến một nơi khác, hai ông bà già vất vả lắm mới thời gian cùng du lịch, dĩ nhiên sẽ chỉ vài câu của Chu Trữ mà bỏ về. Mẹ Chu : "Nói với trai con , với bố con hai tuần nữa mới về. Thôi nhé, bố con đang giục đây ."

"Bố con giục thì liên quan gì đến chứ?" Chu Trữ dứt lời thấy đầu dây bên cúp máy. Cậu lẩm bẩm một câu tục tĩu ném điện thoại sang một bên, cân nhắc xem tối nay làm công tác tư tưởng với trai thế nào.

Buổi tối hai vẫn ăn riêng ở nhà ăn. Ăn xong, Chu Thuần lái xe đưa Chu Trữ đến nhà khách.

Chu Trữ nhúc nhích mà liếc ngoài cửa sổ sang phía Chu Thuần, đưa tay gãi gãi tai : "Anh hai, lên chơi ?"

Chu Thuần , nhướng mày, vòng vo mà hỏi thẳng: "Sao? Có chuyện gì ?"

"… Không gì… À thì chút chuyện…" Chu Trữ ậm ừ .

Chu Thuần vốn dĩ dễ mất kiên nhẫn với thằng em , mặc kệ thì trong lòng yên, thỉnh thoảng nhớ nhung, nhưng cứ để bên cạnh thì đủ thứ chuyện xảy , chỉ cảm xúc dễ mất kiểm soát mà sinh lý cũng theo đó mà vấn đề. Anh sắp phát điên vì cái thứ phiền phức Chu Trữ , giọng lập tức cao lên: "Có gì thì nhanh lên, ấp a ấp úng, mày dáng đàn ông hả!"

Lần Chu Trữ càng dám , thấy trai sắp nổi trận lôi đình đến nơi còn dám nhắc đến chuyện về nhà nữa . Vì liên tục lắc đầu, nhanh chóng mở cửa xe, buông một câu "Không gì hết" bỏ chạy.

Chu Thuần trong xe thở dài, do dự vài giây vẫn xuống xe, theo Chu Trữ nhà khách.

Chu Trữ thấy trai theo , trong lòng thầm kêu khổ, vội vàng lấy lòng lấy từ trong tủ lạnh một chai nước đưa cho Chu Thuần, kiếm cớ chuyện: "Hôm nay em gọi điện cho , bảo hai còn ở ngoài đó chơi thêm hai tuần nữa…"

Chu Thuần cũng thèm động đến chai nước , Chu Trữ chuyện thì dời mắt sang, thấy đang cẩn thận dè dặt như thì tâm trạng đột nhiên lên, cũng hứng thú chuyện, tiếp lời: "Ừ, mày ở một buồn ?"

Chu Trữ nghịch ngợm cái điều khiển TV, liếc trộm trai giả bộ : "Cũng tàm tạm, chỉ là nhớ nhà thôi."

Chu Thuần : "Cuối tuần dẫn mày chơi ở thành phố, còn chuyện về nhà thì đợi trường mày kết quả tính !"

Chu Trữ , khỏi oán thầm: "Biết đến bao giờ mới kết quả…"

Chu Thuần tiếp lời, ngón tay gõ gõ lên tay vịn bằng gỗ của chiếc sô pha : "Nếu mày chán quá thì xin cho mày cửa , tham gia khóa huấn luyện quân sự hè thì ?"

Chu Trữ mím môi, nhỏ giọng : "Chán òm…"

 

Loading...