Chu Thuần dối, chỉ liếc mắt một cái hỏi thêm.
Bữa cơm hai ăn ở khu riêng. Ăn xong, Chu Thuần đồng hồ : "Mày theo lên đơn vị là về khách sạn?"
Duật Vân
Chu Trữ nghĩ một chút, cảm thấy về khách sạn một cũng chán, liền : "Hay là em lên đơn vị xem !"
Chu Thuần gật đầu lái xe chở Chu Trữ thẳng đến đơn vị của .
Chu Thuần nghiệp trường quân đội xong, đến đơn vị bổ nhiệm làm chính liên trưởng, quân hàm thì đúng quy trình mà lên thôi, nghiệp cao đẳng trở lên thì phong trung úy. Hiện tại cũng sắp hai năm , đến tháng 8 sẽ thăng lên thượng úy, đó điều thẳng về đại quân khu ở thành phố A, đến trướng của Diệp Chi Thạc làm việc.
Chu Thuần hiện đang quản hơn 100 , nhiều lắm nhưng việc vặt cũng ít. Mấy hôm hai tên lính phạm kỷ luật, ngoài "bay" tố giác. Đây là vi phạm kỷ luật, khi xem xét thì quyết định cảnh cáo và giam giữ. Chỉ vì cái chuyện vớ vẩn mà còn mở đại hội liên, Chu Thuần chán ghét nhất là mấy chuyện , nhưng cũng còn cách nào khác, kỷ luật của liên đội cũng do quản mà.
Hai văn phòng, Chu Thuần lôi trong đống giấy tờ bàn một quyển sổ ghi chép, với Chu Trữ đang bên cạnh: "Mày cứ ở đây chơi , đừng chạy lung tung, họp."
Chu Trữ liếc mắt quanh phòng, hỏi dò Chu Thuần: "Em chơi máy tính của ?"
Chu Thuần dừng bước ở cửa, : "Không ." Nói xong nghĩ một chút thêm: "Để bảo mang notebook đến cho mày."
"Vâng ạ." Chu Trữ vội vàng đáp.
Chu Thuần nhấc chân bước thì dừng , cảnh cáo: “Anh sẽ về sớm thôi, lúc về thì hết, động bất cứ thứ gì bàn của , chuyện gì thì tìm Tiểu Triệu."
Tiểu Triệu là lính liên lạc của Chu Thuần, ở văn phòng bên ngoài. Lúc nãy hai , Chu Thuần chuyện với , Chu Trữ bên cạnh nên cũng thấy.
"Vâng ạ, hai, mau , em , em động đồ của , là cơ mật mà!"
Chu Thuần thêm một cái gì nữa, khi khỏi phòng còn dặn dò Tiểu Triệu vài câu họp.
Chu Trữ đợi trai khỏi liền đóng cửa cẩn thận, đó hết sờ mó cái đến ngó nghiêng cái . Trong văn phòng một cái giá sách lớn, bên trong bày mấy cái cúp, giấy chứng nhận và hồ sơ tài liệu, chật kín cả. Cậu cửa kính của giá sách ngắm nghía chữ cúp và giấy chứng nhận, đó khắc cả thời gian, sớm nhất là từ năm 1987, giải thưởng thì càng buồn hơn, là giải nhì cuộc thi kéo co của sư đoàn…
Lúc tiếng gõ cửa, Chu Trữ : "Vào ."
Người bên ngoài bèn mở cửa bước , lịch sự chào đặt chiếc máy tính lên bàn.
Chu Trữ khó gần, so với Vương T.ử Dư và Tôn Ngạn Hằng, tuy đủ thông minh nhưng dễ khác quý mến hơn. Cậu khiến cảm giác xa lánh hoặc tránh còn kịp. Tiểu Triệu đặt máy tính xuống bằng giọng phổ thông lơ lớ: "Tôi là Tiểu Triệu, lính liên lạc của liên trưởng Chu, chuyện gì cứ gọi , ở bên ngoài."
Chu Trữ thấy Tiểu Triệu trạc tuổi thì nổi hứng buôn chuyện, chỉ mấy cái cúp cũ kỹ , cảm thán: "Mấy cái đều hơn hai mươi năm đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-gia-huynh-de/20.html.]
Tiểu Triệu ban đầu cũng giống như Chu Trữ, nhưng thường xuyên quét dọn văn phòng cho Chu Thuần, lau bụi đó nên cũng còn thấy lạ nữa, : "Vâng, đây là truyền thống, năm nào cũng cuộc thi kéo co. Năm ngoái cũng thắng, nhưng chỉ cái giấy khen thôi." Cậu chỉ một cuộn giấy ở góc giá sách: "Là cái ."
"…" Chu Trữ cạn lời, trường cũng tổ chức mấy cái trò , nhưng nào cũng trốn. Một đám liều mạng kéo một sợi dây thừng, trong mắt thật nực .
Lúc điện thoại reo, Tiểu Triệu qua nhấc máy. Cậu vài câu cúp máy.
Chu Trữ còn hứng thú ngắm nghía mấy cái giải thưởng linh tinh nữa, hỏi Tiểu Triệu: "Ở đây chỗ nào chơi ?"
Tiểu Triệu nghĩ ngợi một lát : "Tôi cái công viên cấp quốc gia gì đó, nhưng bao giờ."
Chu Trữ gật đầu, hỏi: "Ở đây mạng ?"
Tiểu Triệu: "Có, nhưng chỉ mạng nội bộ thôi."
Chu Trữ nhăn mặt, nhịn c.h.ử.i một câu: "Đệt."
…
Chu Thuần họp xong trở về thì thấy Chu Trữ đang ngơ ngác chơi game…
Chu Trữ chơi xong ván cuối cùng : "Anh ơi, mấy giờ tan làm?"
Chu Thuần rót cho một cốc , đáp: "Hôm nay trực."
Chu Trữ tắt phụt máy tính, lên duỗi phịch xuống, vẻ mặt ỉu xìu trai: "Anh ơi, em về nhà…"
Chu Thuần uống nước xong, đặt cốc xuống đá cái ghế mà Chu Trữ đang bám víu: "Tránh ."
Chu Trữ sang phía đối diện bàn.
Chu Thuần ngước mắt liếc : "Chán ?"
Chu Trữ gật đầu lia lịa: "…"
Chu Thuần gạt mấy thứ linh tinh bàn sang một bên: "Đợi đến chủ nhật dẫn mày chơi một chuyến. Giờ thì mày ngoài với Tiểu Triệu dạo ." Nói xong liền cầm điện thoại lên gọi, gọi xong thấy Chu Trữ vẫn nhúc nhích thì lập tức trừng mắt, tranh thủ lúc điện thoại còn kết nối thêm một câu: "Đừng cản trở mày làm việc!"