Chu Trữ đành im miệng, cắm đầu bài tập.
Ngày hôm , Chu Trữ đến lớp thấy Vương Tiểu Kim đang chuyện rôm rả với mấy bạn nữ. Vương Tiểu Kim dáng thấp bé, ở phía . Trong vòng năm phút, cô đầu Chu Trữ và mấy bạn nữ nhiều . Hai phút , cô dậy đến chỗ Chu Trữ, : "Chu Trữ, tớ vẫn ăn sáng. Cậu mua với tớ nhé."
Chu Trữ thậm chí còn ngẩng mắt lên, chẳng thèm kiếm cớ mà thẳng: "Hôm nay đổi chỗ."
Vương Tiểu Kim ngẩn . Xung quanh còn những bạn học khác, đều thấy hết, khiến cô vô cùng mất mặt. Mặt cô tái mét, dậm chân hừ một tiếng bỏ .
Chu Trữ theo bóng lưng cô , mặt cũng xụ xuống. Mấy bạn nữ đang chuyện phiếm với thấy thì hỏi làm bẽ mặt Vương Tiểu Kim như thế.
Chu Trữ bóng gió: "Có cứ tưởng là tiên nữ, ai cũng đến cung phụng. Tôi rảnh hầu hạ !"
Mấy bạn nữ thì hiểu , che miệng khúc khích.
Đến giờ ăn trưa, Chu Trữ kể chuyện của Vương Tiểu Kim cho Tôn Ngạn Hằng . Tôn Ngạn Hằng xong, chẳng lộ biểu cảm gì. Một lúc khinh bỉ : "Cậu với Vương T.ử Dư đúng là rửng mỡ. Mấy hôm nó còn gọi điện cho tớ, bảo là nó đang để ý một em Nhật ở lớp nó!"
Chu Trữ tức giận: "Mẹ kiếp, xem nó đ.â.m lưng , giờ còn cho Vương Tiểu Kim ý với tao. Thật vô sỉ!"
Tôn Ngạn Hằng , gì.
Sau đó Chu Trữ cũng .
Vương T.ử Dư làm việc gì, nhưng là bạn bè, Chu Trữ nhất định về phía Vương T.ử Dư. Dù Vương T.ử Dư ngoại tình thì chỉ cần còn chính thức chia tay với Vương Tiểu Kim, thì Vương Tiểu Kim vẫn là bạn gái của . Trong tình huống , là bạn bè chỉ tham gia mà còn giữ bí mật cho nữa. Tình bạn là như , đề cập đến đúng sai, chỉ cần trung thành bảo vệ là đủ.
Vừa ăn cơm xong, Chu Trữ nhận điện thoại của trai. Lòng thót tim, màn hình điện thoại do dự nên máy .
Tôn Ngạn Hằng thấy sắc mặt đúng thì hỏi: "Sao ? Điện thoại của đấy, ! Coi chừng về ổng tìm tính sổ!"
Vương T.ử Dư và Tôn Ngạn Hằng đều Chu Trữ sợ trai , cũng thường xuyên lấy chuyện để chế giễu .
Chu Trữ làm vẻ mặt c.h.ế.t mới bắt máy, nịnh nọt : "Anh, ăn cơm ạ?"
Chu Thuần gì đó, Chu Trữ lập tức lộ cái bộ mặt khổ sở. Cậu hiệu cho Tôn Ngạn Hằng dậy ngoài.
…
Ở một góc khuất , Chu Trữ mới : "Anh, thật sự là hiểu lầm mà. Em yêu đương. Đó là bạn gái của Vương T.ử Dư, cô cứ là thích em. Em làm gì !… Bây giờ em dồn hết tâm trí việc học , thật sự rảnh !… Em đảm bảo!… Anh tháng 5 mới về mà!… Anh, em thật sự lời, đừng về! Vất vả lắm mới nghỉ, chơi mấy ngày cho thoải mái . Ở nhà chuyện đều cả, cần lo . Bố đều khỏe, chơi với bạn gái ! Nha!"
Cuối cùng, Chu Trữ với vẻ mặt ủ rũ cất điện thoại túi, tìm một chỗ râm mát xuống. Chẳng mấy chốc, Tôn Ngạn Hằng từ nhà ăn , đến gần xổm xuống hỏi: "Sao ? Mặt mày ủ dột thế !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-gia-huynh-de/09.html.]
Chu Trữ ngẩng mặt lên bầu trời với góc 45 độ, buồn bã : "Anh tớ…"
Tôn Ngạn Hằng: "…"
Chu Trữ xụ mặt xuống, thu hồi ánh mắt u sầu tiếp: “Muốn về đ.á.n.h tớ!"
Tôn Ngạn Hằng: "…"
Rất nhanh đến kỳ nghỉ lễ 1/5, khối 12 cũng nghỉ ba ngày. Chu Thuần về đêm đó. Lần vội, nên máy bay của quân đội mà máy bay dân dụng.
Đêm đó, Chu Trữ đợi Ngô Nhân rời liền lập tức cởi quần áo chui tọt chăn. Sớm thế cũng ngủ nên tắt đèn trốn trong chăn chơi game.
Chu Thuần bước phòng, thấy Chu Trữ thì hỏi: "Trữ Trữ ạ?"
Mẹ Chu đang định tự xuống bếp làm đồ ăn khuya cho Chu Thuần, cũng đầu mà : "Ngủ !"
Chu Thuần gật đầu, xách hành lý lên : "Con lên xem ."
Bố Chu về phía bếp : "Nhớ lát nữa xuống ăn đồ ăn khuya con làm cho đấy."
"Vâng ạ."
Duật Vân
Trên lầu, Chu Trữ thính tai thấy tiếng mở cửa. Cậu nhanh chóng xuống, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Chu Thuần vặn cửa bước , bật đèn tường cạnh cửa lên. Sau đó tiến đến gần giường, thấy Chu Trữ ngủ thì gì nữa.
Chu Trữ nhắm mắt, nhạy cảm cảm nhận ánh mắt Chu Thuần đang quét mặt . Vài giây , thấy tiếng bước chân Chu Thuần rời , tắt đèn.
Chu Trữ đợi Chu Thuần thì bật đèn ngủ lên, bắt đầu tiếp tục chơi game.
Chu Thuần xuống lầu, Chu hỏi : "Trữ Trữ ngủ ?"
Chu Thuần xuống bàn ăn : "Vâng ạ. Nghe Ngô Nhân dạo em học hành cũng chăm chỉ."
Mẹ Chu gật đầu: "Ừ, Vương T.ử Dư là nó ngoan ngay. Học theo Vương T.ử Dư thì chẳng gì cả, nhưng thằng bé nhà họ Tôn thì tệ."
Ăn xong, Chu Thuần trở về phòng.