Chu Thuần là đầu tiên thấy bố , dậy chào: "Bố về ạ? Đã ăn cơm ?"
Vừa thấy tiếng , Chu Trữ lập tức vứt bút, nhào tới méc , lóc kể lể: "Mẹ ơi, hai đ.á.n.h con! Bố mà về chậm một chút nữa là thấy con nữa !"
Mẹ Chu xong lời tố cáo thì sang Chu Thuần, bênh vực Chu Trữ, mà bình tĩnh hỏi: "Có chuyện gì ?"
Chu Thuần còn kịp mở miệng, Chu Trữ giành lời, thêm mắm dặm muối kể tội ác của Chu Thuần. Nước mắt tuôn như mưa, tay ôm những chỗ đau , cố gắng diễn tả vẻ t.h.ả.m thương.
Mẹ Chu gì, bố Chu liếc đứa con trai út vẫn còn lành lặn, bực : "Người làm ! Nếu con lời hai thì gì . Đàn ông con trai, cái gì mà ?"
Chu Trữ thì càng to hơn, sang giận cả bố Chu, ấm ức : "Bố bênh hai, con đ.á.n.h mà bố còn bênh hai…"
Mẹ Chu kéo tay bố Chu, khuyên giải: "Thôi thôi, đừng cãi nữa. Anh con khó khăn lắm mới về nhà, chỉ bảo con làm bài tập thôi mà, con cứ lời . Bố lên đây, các con cũng đừng thức khuya quá, bài tập một ngày là xong !" Nói bà kéo bố Chu , mặc kệ tiếng ai oán của con trai út.
Ngay khi bố , Chu Thuần đóng sầm cửa thư phòng , Chu Trữ. Anh gì, nhưng ánh mắt hiệu cho Chu Trữ xuống tiếp.
Duật Vân
Vẻ mặt ai oán của Chu Trữ y hệt như một cô vợ nhỏ tủi trong thôn, lê bước chậm chạp về chỗ cũ.
Chu Thuần vẫn chăm chỉ học hành, quen với cách học tập , mãi đến 12 giờ mới cho Chu Trữ ngủ.
Chu Trữ giải thoát liền lăn ngủ, đến tắm cũng thèm tắm. Cậu quen ngủ nướng, sáng hôm , đang lúc ngủ say sưa thì cửa đá văng từ bên ngoài. Chu Trữ giật tỉnh giấc. Mơ màng thấy trai mặc đồ thể thao nhanh tới giường, lật tung chăn lên. Mùa đông ở phương Bắc rét căm căm, dù lò sưởi nhưng phơi trần giữa khí buổi sáng sớm thì chẳng dễ chịu chút nào.
Chu Trữ lập tức cái lạnh làm cho tỉnh táo, gào lên: "Anh làm gì !"
"Dậy mau."
Để tránh Chu Trữ chui chăn, Chu Thuần ném luôn cái chăn xuống đất, mở toang cửa sổ. Không khí lạnh tràn , khiến Chu Trữ thể xuống giường tìm quần áo mặc.
Chu Trữ mặc xong quần áo, mặt mày ủ rũ, van xin: "Anh ơi, em sai , đừng hành hạ em nữa mà!"
Chu Thuần đóng cửa sổ , liếc Chu Trữ đầy ghét bỏ, : "Đi, công viên chạy bộ với . Em cũng nên giảm cân , nhanh lên, xuống lầu."
Chu Trữ im.
Chu Thuần định giơ chân lên.
Chu Trữ kêu lên một tiếng, vội vàng chạy khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-gia-huynh-de/03.html.]
Trong khu nhà một công viên nhỏ, sáng sớm nhiều tập thể d.ụ.c ở đây. Chu Thuần chạy phía Chu Trữ, thấy vẻ lười biếng thì đá cho một cái. Cứ như , Chu Trữ ngoan ngoãn chạy mười mấy phút, đến cuối cùng thì thật sự chạy nổi nữa, bệt xuống đất ôm chân Chu Thuần, thở hổn hển: "Anh ơi, em chạy nổi nữa thật mà!"
Chu Thuần thấy trán và mũi đều ướt đẫm mồ hôi, cũng ép nữa, chạy tại chỗ : "Đi , đừng dừng ."
Cũng may Chu Trữ còn chút kiến thức, điều kiêng kỵ khi vận động, ngoan ngoãn lên, chậm rãi bộ.
Chạy bộ xong, hai về đến nhà, giúp việc đang chuẩn bữa sáng. Chu Trữ chẳng thèm để ý, nhào phòng ăn, vớ ngay lấy cái quẩy c.ắ.n một miếng.
Chu Thuần mặc kệ , lên lầu tắm rửa mới xuống, thấy bóng dáng Chu Trữ , hỏi bố : "Trữ Trữ ạ?"
Mẹ Chu nghi hoặc : "Vừa ăn cơm xong, con thấy nó lầu ?"
Chu Thuần lắc đầu, thấy, trong lòng , chắc chắn là trốn !
Ăn sáng xong, Chu Thuần gọi điện thoại đến nhà họ Vương, máy là Vương T.ử Thao, Chu Thuần hỏi Chu Trữ thì : “Nó với T.ử Dư là tìm Tôn Ngạn Hằng ."
Chu Thuần cảm ơn cúp điện thoại, gọi đến nhà họ Tôn, lớn nhà họ Tôn máy, hai đúng là đang ở bên đó…
Đều ở cùng trong một khu nhà, Chu Thuần cũng cần lái xe, trực tiếp tới, khi chào hỏi những lớn tuổi trong nhà họ Tôn, lên lầu tìm Chu Trữ.
Trong phòng Tôn Ngạn Hằng, ba đang xem phim " lớn". Cả ba đều là học sinh cấp ba, đang tuổi mới lớn nên tò mò về "chuyện ", nên tụ tập để "học hỏi" chút kiến thức. vì sợ nhà nên dám bật tiếng to, còn cẩn thận khóa cửa .
Chu Thuần vặn cửa , bèn gõ cửa.
Đám trong phòng đang xem phim đến đoạn cao trào thì giật vì tiếng gõ cửa. Ai nấy đều sợ phụ phát hiện. Tôn Ngạn Hằng cố trấn tĩnh hỏi: "Ai đấy?"
Vương T.ử Dư vội vàng chuyển kênh TV sang chương trình bình thường, định bụng lát nữa xem tiếp nên chỉ tạm dừng máy chiếu chứ tắt hẳn.
Chu Trữ ngượng ngùng, ôm gối che chỗ "nhạy cảm".
Tôn Ngạn Hằng hé cửa thì sững .
Chu Thuần đẩy cửa bước , liếc Vương T.ử Dư, Chu Trữ đang bối rối. Thấy TV đang chiếu tin tức, nhưng màn hình máy chiếu thì… Anh lập tức hiểu đám nhóc đang làm gì cánh cửa khóa kín!
Cả phòng im lặng như tờ.