Chu Gia Huynh Đệ - 01
Cập nhật lúc: 2026-04-13 14:49:43
Lượt xem: 13
Đời cha ông của nhà họ Chu phất lên nhờ thời thế, làm ít chuyện trái với luân thường đạo lý. Đến đời bố Chu thì bắt đầu nhập ngũ, dựa quan hệ của đời cha ông mà từng bước thăng tiến. Bố Chu và Chu yêu kết hôn, Chu gia thế hiển hách, chỉ là một cán bộ văn công bình thường. Thế hệ mấy hài lòng về bà, mãi đến khi bà sinh đứa con trai đầu lòng là Chu Thuần thì tình hình mới dịu đôi chút.
Từ xưa đến nay, nhà họ Chu vốn luôn coi trọng con trai trưởng. Vì , Chu Trữ ở nhà địa vị gì cả. Lúc sinh , Chu Thuần hiểu chuyện. Sau , khi lớn lên và bắt đầu nhận thức thứ, Chu Thuần dọn ngoài, đến trường nội trú để học.
Cái gọi là coi trọng con trai trưởng là cho Chu Thuần cuộc sống vật chất dư dả, mà là rèn luyện từ nhỏ, để trưởng thành trong môi trường bình thường, tránh tiếp xúc với những ấm cô chiêu phù phiếm trong khu nhà giàu, để nhiễm thói hư tật . Thế hệ của Chu Thuần vài xuất sắc thật, nhưng đám thối nát thì nhiều hơn.
Còn Chu Trữ, vì là con út, áp lực gánh nặng gì, nên dễ cuốn đám phù phiếm đáng khinh . Đến khi nhà dạy dỗ thì cũng muộn. Cuối cùng, họ đành mặc kệ, dù với tính cách của Chu Trữ, mong chờ làm nên trò trống gì cũng thực tế. Thế là, yêu cầu ngày càng lỏng lẻo, chỉ cần gây chuyện lớn, sống an qua ngày là .
Trong thời gian Chu Trữ trưởng thành, Chu Thuần cùng ba nhà họ Diệp và cả nhà họ Vương nhập ngũ. Kỷ luật quân đội nghiêm ngặt nên hiếm khi về nhà. Lần đầu tiên nghỉ dài ngày là dịp Tết Nguyên Đán. hôm đó, Chu Trữ gây chuyện.
Chu Trữ và hai nhà họ Vương lỡ tay làm một đứa trẻ hàng xóm thương ở đầu. Chuyện lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, dù cũng là trong cùng một khu nhà, còn đổ máu, mà là đầu. Tuy đứa trẻ , nhưng nếu xử lý khéo, sẽ gây thù chuốc oán. Thế là, chỉ vì một vụ ẩu đả trẻ con mà thành kẻ thù. Bố Chu giận quá, ném thẳng chén Chu Trữ.
Chu Trữ tuy gầy, nhưng nhanh nhẹn, nghiêng đầu tránh , cái chén đập tường vỡ tan.
Mẹ Chu cũng xen : "Đã bảo con đừng qua với thằng hai nhà họ Vương mà! Sao con cứ lời ? Con xem, con nó dạy hư thành cái dạng gì !"
Chu Trữ im, ngơ ngác, gì. Mấy tháng , trộm bức tranh của nhà họ Vương, cố ý làm hỏng, còn đổ cho Vương T.ử Dư lấy của . Bố Chu cầm tranh tìm nhà họ Vương, Chu Trữ ngăn nên vội vàng tìm Vương T.ử Dư, hai trốn ở nhà ông nội mấy ngày. Hôm đó, bố Chu và bố của Vương T.ử Dư xảy chuyện gì, ai . Chỉ là từ đó về , hai nhà còn qua thiết nữa. Chắc là vì hổ, còn mặt mũi nào. Chu Trữ đợi đến khi bố xuống quân khu khảo sát mới dám về nhà. Vừa về đến nhà, cấm chơi với Vương T.ử Dư nữa.
Chu Trữ bỏ ngoài tai, lưng vẫn cấu kết với Vương T.ử Dư làm chuyện , gây họa. Thế là, đầy mấy tháng, gây chuyện lớn như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-gia-huynh-de/01.html.]
Bố Chu thấy Chu Trữ trơ trơ thì nổi giận, quát: "Đấy là thái độ con đối với con hả?"
Việc bố Chu cưới Chu năm đó gặp ít trắc trở, đời bàn tán xôn xao. Xét về điều kiện, bố Chu chỉ hơn ở vẻ ngoài. Dùng cách thịnh hành bây giờ thì là Chu thuộc "hội cuồng ngoại hình", chỉ coi trọng vẻ ngoài của bố Chu. Hai cạnh trông cũng xứng đôi, thế là lén lút qua . Sau , gia đình phản đối, giằng co hơn một năm trời. Đến khi Chu mang thai, họ mới chấp nhận cho bà cửa. Chuyện năm đó là một scandal, giấu cũng giấu , vì thế Chu ít đời dị nghị. Bố Chu là "cuồng vợ", cứ đụng đến chuyện của Chu là chẳng lý lẽ gì. Thấy thái độ của con trai út , ông liền nổi nóng.
Chu Trữ lập tức thu thái độ, thấy trai là Chu Thuần ở đó, liền vội chuyển chủ đề: "Anh, về ?"
Chu Thuần gật đầu. Anh để bố đến nhà họ Vương thương lượng, bèn đề nghị: "Con đưa Trữ Trữ đến nhà chú Vương, tìm Vương T.ử Dư, hỏi rõ ngọn ngành bàn cách giải quyết."
Bố Chu gật đầu, để ý đến hai đứa con trai nữa mà sang với Chu: "Chúng nhạc kịch . Anh nhờ giữ vé , ở nhà hát lớn…"
Chu Trữ khinh thường bĩu môi, thầm nghĩ, cưới vợ, nhất định sẽ "cuồng vợ" như ông già nhà !
Chu Thuần ngắt lời bố Chu, nhắc nhở: "Lát nữa còn đến nhà xin , bố nhất định đấy. Lúc nào con sẽ gọi điện thoại, xem hẹn ở ." Nói dậy, ý bảo Chu Trữ cùng ngoài.
Bố Chu oán trách Chu Trữ gây chuyện, khiến Chu xem nhạc kịch…
Mẹ Chu vốn là một "thanh niên văn nghệ" thế hệ cũ, xem nhạc kịch thì chút thất vọng, trong lòng cũng oán trách, Chu Trữ với Chu Thuần khác một trời một vực như chứ, chẳng để bà bớt lo chút nào…
Chu Trữ bố Chu lải nhải, đôi mắt ưu sầu của Chu, nhanh nhẹn theo Chu Thuần khỏi nhà.
Duật Vân