(Chủ Công) Xuyên Đến Dị Giới, Phu Lang Trở Thành Bàn Tay Vàng Của Ta - Chương 641
Cập nhật lúc: 2026-05-06 01:45:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồ Dạ Tức Đến Mức Trực Tiếp Ra Tay, Kết Quả Ngay Cả Vạt Áo Của
Lập Hạ cũng chạm tới đá bay . Sau khi đ.á.n.h xong, Lập Hạ vẻ mặt đầy áy náy: “Hàn Y, nhịn đá bay ngoại công của y, y sẽ giận chứ.”
Diệp Hàn Y lắc đầu: “Không , là công bằng chính trực, thể giận , dù bề cũng vạn năng, sai đ.á.n.h là chuyện bình thường, ngoài cũng chẳng nể nang ông là bề mà đ.á.n.h .”
Lập Hạ vẻ mặt đầy cảm động: “Phu lang của đúng là minh sát thu hào.”
Hồ Phong: “...” Này, hai đang cái thứ lăng nhăng gì ! Còn nữa, Diệp Hàn Y vốn là chính trực như , cũng ngươi dạy hư !
Hồ Nhất Tâm một bên, ngay cả cũng lười cha một cái. Sáng nay y bằng lòng gả qua Hổ tộc, kết quả cha y trực tiếp buông lời thóa mạ, màng đến cảm nhận của y. Mẫu phụ tức đến mức hòa ly với cha . Đây là đầu tiên mẫu phụ cứng rắn như . Trước đây, vì cha, mẫu phụ luôn chọn cách hy sinh y. Lần , mẫu phụ chọn cách đối đầu trực diện. Có lẽ vì y trở thành Chí Tôn Cảnh, mẫu phụ cảm thấy đủ tiếng chăng. Quả nhiên, thực lực mới thể quyết định tương lai của một . Dù Trưởng lão hội quyết định gì, y cũng sẽ thỏa hiệp. Tương lai của y, cho phép bất cứ ai can thiệp!
“Cha là tính toán chi li, lát nữa chắc chắn sẽ ngươi ở Trưởng lão hội đấy.” Hồ Nhất Tâm nhắc nhở.
Lập Hạ khoanh tay: “Ta cũng Hồ tộc, lão ở Trưởng lão hội làm gì? Nói trai quá ?”
Hồ Phong ha hả: “Lập Hạ ngươi đúng, cú đá của ngươi đúng là trai c.h.ế.t !”
“Ngươi đừng hùa theo Lập Hạ làm loạn.” Hồ Nhất Tâm cảnh cáo.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Hồ Phong gãi đầu: “Ta làm loạn, nếu lão là cha của ngươi, đ.ấ.m lão từ lâu , ăn khó thì thôi , còn ép ngươi gả cho Hổ tộc, lão mơ!” Hắn hạ ý thức nắm lấy tay Hồ Nhất Tâm, “Nhất Tâm, ngươi đừng sợ, với cha , tuyệt đối để ngươi gả qua Hổ tộc , nếu cha nhất quyết làm theo ý , sẽ dẫn ngươi bỏ trốn!”
Hồ Khoa tức giận : “Ta vẫn còn ở đây , con thể đợi lão phu hãy .”
“Cha, ngài vẫn còn ở đây ?” Hồ Phong kinh ngạc cực kỳ.
Hồ Khoa tức đến mức lườm con trai một cái: “ là uổng công nuôi con!”
Hồ Nhất Tâm gạt cái tay đang nắm : “Chú ý ảnh hưởng một chút.” Đã hòa ly , còn nắm tay nắm chân cái gì.
Hồ Phong uất ức thôi, nhưng tiếp tục kéo tay Hồ Nhất Tâm nữa, chỉ lẳng lặng bảo vệ bên cạnh y.
Hồ Khoa thấy cũng lười gì thêm. Có một trăm năm thời gian mà nỗ lực, giờ hòa ly mới nỗ lực cái rắm! Mau chóng đổi phu lang mới ! Thằng con ngốc nghếch.
Hồ Dạ ôm eo lết trở , nộ hỏa xung thiên: “Diệp Hàn Y, ngươi chính là đối xử với ngoại công như , lão phu nhận đứa ngoại tôn !” Thật là quá đáng.
Diệp Hàn Y thần sắc đạm mạc : “Không nhận thì thôi .” Y cũng từng nghĩ đến việc sẽ nhận cái gọi là ngoại công .
“Ngươi ——” Hồ Dạ tức đến mức ngũ sắc phân tranh, gì cho . Sao kẻ kiêu ngạo đến mức chứ.
“Nếu ông nhận Hàn Y, lúc đ.á.n.h cũng cần nể mặt Hàn Y nữa ,” Lập Hạ bẻ khớp tay răng rắc, “Dù ông ăn cũng quá sức ăn đòn, đ.á.n.h ông vài trận, ông hoa hồng tại đỏ .”
Hồ Dạ vội vàng tìm Hồ Khoa mách tội: “Tộc trưởng, ngài xem hai kẻ kìa, bọn họ Hồ tộc mà dám động thủ trong tộc địa Hồ tộc, thật là quá quắt!”
Hồ Khoa thản nhiên : “Lập tiểu hữu là khách quý do bản tôn mời về, ngươi bất kính với khách, bản tôn còn gì ngươi, ngươi mách tội ?” Lão là tộc trưởng, chứ con rối. Sao thể ngay cả lời của Hồ Dạ cũng theo. Mấy lão già ở Trưởng lão hội chỉ tay năm ngón với lão thì thôi , Hồ Dạ lấy cái mặt mũi đó mà đòi chỉ tay năm ngón. Nếu nể mặt Hồ Nhất Tâm, lão cũng sớm đ.ấ.m Hồ Dạ một trận ! Cái đồ ngu xuẩn rõ tình thế.
“Tộc trưởng ngài ——” Hồ Dạ tức đến chịu nổi, “Nếu tộc trưởng chủ trì công đạo, tìm Trưởng lão hội chủ trì công đạo!” Trong Trưởng lão hội khá xem trọng Hồ Dạ. Hồ Dạ thể một chỗ trong Diệu Nhật Cửu Vĩ Hồ tộc cũng liên quan nhất định đến Trưởng lão hội.
Hồ Phong thấy Hồ Dạ tức giận bỏ , lo lắng thôi: “Cha, Hồ Dạ thúc thúc chắc mách lẻo với Trưởng lão hội thật chứ! Chuyện nhỏ nhặt thế , lão tự đ.á.n.h với Lập Hạ một trận xong ,” còn mách lẻo, đúng là trẻ con.
Hồ Khoa liếc con trai: “Đi thôi, đến Trưởng lão hội xem mấy lão già đó đang âm mưu chuyện gì nữa,” đó lão mời Lập Hạ, “Lập tiểu hữu đến xem Trưởng lão hội của Cửu Vĩ Hồ ? Diệp Hàn Y là Ngân Nguyệt Cửu Vĩ Hồ, cũng là của Cửu Vĩ Hồ tộc chúng , ngươi là phu quân của y, tự nhiên cũng tính là nửa Cửu Vĩ Hồ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-xuyen-den-di-gioi-phu-lang-tro-thanh-ban-tay-vang-cua-ta/chuong-641.html.]
“Nếu Hồ Khoa thúc thúc nhiệt tình mời, vãn bối tự nhiên đến xem thử, một Trưởng lão hội thể vượt mặt tộc trưởng đưa quyết định, vẻ lợi hại đấy.” Lập Hạ .
Hồ Khoa hì hì: “Quả thực khá lợi hại.” Đôi khi lão mải mê tu luyện rảnh quản lý Cửu Vĩ Hồ, Trưởng lão hội sẽ tự tiện đưa đủ loại quyết định vớ vẩn. Hơn nữa, những quyết định chẳng cần hỏi qua lão, tự bỏ phiếu là xong. Lão là tộc trưởng tự nhiên cần nhiều tài nguyên tu luyện và thời gian tu luyện hơn. Nếu tu vi đủ sẽ thể phục chúng. Quản lý Cửu Vĩ Hồ tộc to lớn cần nhiều thời gian. Hồ Khoa thích tu luyện hơn là quản lý, nên giao một phần quyền lực cho Trưởng lão hội. Ai ngờ càng lúc càng quá đáng. Trưởng lão hội ngày càng lấn lướt. Thật sự coi lão già , quản sự nữa, đúng !
“Đi thôi, xem thử.” Hồ Khoa dẫn đầu về phía Trưởng lão hội. Hồ Phong cạnh Hồ Nhất Tâm, theo Hồ Khoa. Lập Hạ và Diệp Hàn Y một cái, cũng theo. Có náo nhiệt xem chứ? Chắc chắn xem !
Mọi đến Trưởng lão hội, Hồ Dạ mách lẻo xong xuôi. Mấy vị trưởng lão hung thần ác sát ở cửa, về phía Lập Hạ và Diệp Hàn Y: “Tộc trưởng, ngài thể dẫn ngoài tộc địa Cửu Vĩ Hồ? Vạn nhất bọn họ lật đổ Cửu Vĩ Hồ chúng thì ?”
Lập Hạ nhịn : “Lật đổ Cửu Vĩ Hồ các ? Hay là lật đổ Trưởng lão hội các hả? Lão già c.h.ế.t tiệt!”
“Ngươi...” Hồ Vân trừng mắt Lập Hạ, “Thằng nhóc ranh, dám buông lời ngông cuồng.”
“Các mắng ,” Lập Hạ lười biếng : “Lần nào cũng chỉ mấy câu , chẳng chút sáng tạo nào cả, cũng lười đối thoại với các , hôm nay đến đây là để báo cho các , cữu cữu sẽ theo chúng , các đừng hòng làm chủ hôn sự của y.”
“Láo xược! Hồ Nhất Tâm là của Cửu Vĩ Hồ, thì nên cống hiến cho Cửu Vĩ Hồ!” Hồ Vũ giận dữ: “Hai đứa nhóc các ngươi, dám can thiệp quyết định của Trưởng lão hội!”
Diệp Hàn Y lạnh lùng : “Các già thì nên về hưu, cút xuống mà dưỡng lão, chứ cậy già lên mặt ở đây!”
Lập Hạ kinh ngạc, phu lang nhà mà cũng mắng . là sống lâu cái gì cũng thấy !
“Hôn sự của cữu cữu , cần mấy lão già liên quan như các làm chủ, lời hôm nay cứ đặt ở đây,” Diệp Hàn Y lạnh nhạt : “Ai còn dám làm chủ hôn sự của cữu cữu , thì đừng trách khách khí!” Y trực tiếp rút vũ khí đe dọa.
Mấy vị trưởng lão tức c.h.ế.t.
“Tộc trưởng, ngài gì !” Hồ Vũ giận dữ quát!
Hồ Vân phụ họa: “ , hai là do ngài dẫn , ngài chịu trách nhiệm đuổi bọn họ !”
Hồ Khoa thong thả : “Bọn họ cũng chẳng sai mà, Trưởng lão hội tại can thiệp hôn sự của một hậu bối chứ? Hồ Nhất Tâm vốn là phu lang của con trai , dù bọn họ hòa ly, cũng nghĩa là các thể làm chủ cho Hồ Nhất Tâm.”
“Tôi là cha của Nhất Tâm, thể làm chủ, lệnh cha lời mai mối, hôn sự của nó, là !” Hồ Dạ trực tiếp tuyên bố.
Hồ Phong đảo mắt: “Hồ Dạ thúc thúc, da mặt ông thật dày, Nhất Tâm là Chí Tôn Cảnh, ông lấy tư cách gì làm chủ hôn sự của y? Cửu Vĩ Hồ tộc quy định rõ ràng, hôn sự của Chí Tôn Cảnh là thể tự quyết định!”
“Chí Tôn Cảnh thì ? Chẳng vẫn là một Song nhi ?” Hồ Dạ khinh miệt : “Song nhi thì lo mà sinh con đẻ cái , tu vi cao như đúng là lãng phí tài nguyên!”
Diệp Hàn Y nổi nữa, trực tiếp tay với Hồ Dạ!
“Song nhi thì ? Song nhi tu vi cao là lãng phí tài nguyên? Vậy còn các thì ? Tuổi tác lớn như mà vẫn là Chí Tôn Cảnh sơ kỳ, chẳng chút tiến bộ nào, các là lãng phí tài nguyên? Nếu đem tài nguyên của các chia , chừng cữu cữu thăng cấp Địa Chí Tôn , một lũ phế vật!”
Diệp Hàn Y đây cũng từng nghĩ Song nhi chính là phụ thuộc, sinh con đẻ cái là lẽ đương nhiên. bây giờ khác . Tại y làm hạng như ? Bất kể là nam nhân, nữ nhân Song nhi, đều quyền lựa chọn vận mệnh của chính . Tại Song nhi và nữ nhân tu luyện là lãng phí tài nguyên? Nam nhân thiên phú, cứ mãi dậm chân tại chỗ, thì là lãng phí ? Những kẻ , từ đến nay chỉ quan tâm đến địa vị nam nhân cao cao tại thượng của , mà từng thẳng thiên phú của khác.
“Các tư cách phán xét cữu cữu !”
Hồ Nhất Tâm ngờ Diệp Hàn Y đột nhiên tay. Y chút lo lắng hỏi: “Lập Hạ, ngươi ngăn cản ?” Y tưởng Lập Hạ nên Diệp Hàn Y tay mới đúng.
“Y đ.á.n.h thì cứ để y đánh, ai bảo mấy lão già sai ,” Lập Hạ thản nhiên : “Phu lang của tu luyện thì tu luyện, làm gì thì làm, cho dù là lãng phí tất cả tài nguyên, cũng sẵn lòng! Không ai phép Song nhi tu luyện là lãng phí tài nguyên!”
Hồ Phong phụ họa: “ , cũng thấy Nhất Tâm tu luyện là lãng phí tài nguyên, Nhất Tâm thiên phú như , tu luyện mới gọi là lãng phí đấy!” Hắn vẫn luôn nghĩ như , cũng từng nghĩ đến việc chặt đứt đôi cánh của Hồ Nhất Tâm. Lúc ở Hồ Vực, những thị quân nạp tài nguyên tu luyện, cũng sẽ hào phóng ban cho. Có chí tiến thủ là chuyện , tại bóp nghẹt.
Hồ Khoa với tư cách là tộc trưởng lên tiếng, đối với việc bồi dưỡng Song nhi và nữ nhân, mỗi đều ý kiến riêng. Lão lười quan tâm. Hồ Nhất Tâm rõ ràng là thiên phú, bóp nghẹt thiên phú của khác chỉ để chiếm đoạt tài nguyên, thì đúng là đúng . Thế giới , chung quy vẫn là thiên hạ của trẻ tuổi.