(Chủ Công) Xuyên Đến Dị Giới, Phu Lang Trở Thành Bàn Tay Vàng Của Ta - Chương 566
Cập nhật lúc: 2026-05-06 01:41:52
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gặp Gỡ Tại Cổng Thành
Tại Hồ Vực...
Hồ Phong, Hồ Nhất Tâm và Hổ Nguyên Nghĩa đang tụ tập trò chuyện. Trong đó, ánh mắt Hổ Nguyên Nghĩa chằm chằm Hồ Nhất Tâm một cách trần trụi.
Hồ Phong nhíu mày : “Hổ Nguyên Nghĩa, ngươi thể thu ánh mắt của ? Nhất Tâm là phu lang của !” Thật là đáng ghét c.h.ế.t . Ánh mắt của tên khiến cảm thấy ghê tởm.
Hổ Nguyên Nghĩa Hồ Nhất Tâm, dĩ nhiên đối với Hồ Nhất Tâm si mê vô cùng. “Sớm ngươi hoa tâm như , đối với Nhất Tâm chẳng chút nào, năm đó nên nỗ lực tranh giành Nhất Tâm, để y gả cho ngươi.” Hổ Nguyên Nghĩa tức giận thôi. Năm đó rõ ràng giở trò trong hôn lễ, để Hồ Phong động phòng với một Song nhi khác. Theo tính tình của Hồ Nhất Tâm, chẳng lẽ nên lập tức hòa ly với Hồ Phong ? Tại hai vẫn luôn ở bên . Hồ Nhất Tâm vì Hồ Phong mà chạy đến Thiên Linh Đại Lục làm cái gì Vực chủ phu nhân. Tài nguyên ở đây khan hiếm, chẳng chút nào, căn bản thể giúp Hồ Nhất Tâm tu luyện! Thích Hồ Phong đến ?
Đổi là Song nhi khác thấy những lời của Hổ Nguyên Nghĩa lẽ sẽ thẹn thùng, tức giận, nhưng Hồ Nhất Tâm đối với những lời lẽ như sớm miễn dịch.
“Nói như thể ngươi hoa tâm ? Ngươi chẳng cũng cưới nhiều thị quân ? Có còn chẳng danh phận nữa kìa!” Hồ Phong thong thả . Tuy ở Yêu Linh Đại Lục, nhưng chuyện xảy ở đó định kỳ đều báo cáo cho .
Hổ Nguyên Nghĩa đỏ mặt, rõ ràng chút chột . “Những đó chẳng qua chỉ dùng để giải tỏa d.ụ.c vọng thôi...”
Hồ Nhất Tâm ngắt lời Hổ Nguyên Nghĩa bằng những lời lẽ thô tục: “Được , đừng nữa, nhiều năm gặp, cứ tụ tập cho là , cứ những chuyện làm gì?” Y lạnh lùng với Hổ Nguyên Nghĩa: “Nếu gả cho Hồ Phong, ngươi đừng ở mặt Hồ Phong những lời mập mờ đó, khác thấy sẽ nghĩ thế nào?”
Hồ Phong phụ họa: “ thế, Nhất Tâm là phu lang của , kẻ còn tưởng quan hệ gì với ngươi đấy, cứ những lời khiến hiểu lầm.”
Hổ Nguyên Nghĩa cứng giọng : “Nhất Tâm, nếu ngươi ở bên Hồ Phong vui, thể gả cho , vị trí chính phu của vẫn luôn để trống, chính là dành cho ngươi đấy.”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Hồ Nhất Tâm ánh mắt thanh lãnh Hổ Nguyên Nghĩa, đột nhiên hỏi: “Nếu gả qua đó, ngươi giải tán tất cả thị quân, chạm Song nhi khác nữa, như ngươi thể đồng ý ?”
Hổ Nguyên Nghĩa ngẩn , á khẩu trả lời . Làm thể chứ. Nam t.ử tam thê tứ là chuyện bình thường mà. Hắn bằng lòng để vị trí chính phu cho Hồ Nhất Tâm , còn bắt chung thủy một lòng, chuyện đó làm thể. Hổ Nguyên Nghĩa lầm bầm: “Hồ Phong còn chẳng làm , ngươi bắt làm , ngươi bắt Hồ Phong làm ?”
Hồ Phong vô tư : “Nhất Tâm nếu yêu cầu thì thể mà,” Hắn đối với đám thị quân thực chất đều là tâm lý theo đuổi. Những Song nhi chỉ cần cho chút tài nguyên tu luyện, cho chút ngọt ngào là nhanh chóng nghiêng lòng với , chẳng chút thử thách nào cả. Ở lâu còn đủ loại yêu cầu, cứ luôn lấy so với Hồ Nhất Tâm. Đám thị quân so với Hồ Nhất Tâm chứ? Thật là si tâm vọng tưởng. Mỗi chỉ cần đám thị quân mở miệng so sánh với Hồ Nhất Tâm là Hồ Phong bắt đầu chán ghét bọn họ. Toàn là hạng dung tục, chẳng chút cá tính riêng nào.
Hổ Nguyên Nghĩa nhạo: “Ngươi làm hãy , chẳng qua chỉ là mồm thôi.”
Hồ Phong nhún vai: “Nhất Tâm bắt làm .”
Hồ Nhất Tâm im lặng. Y , mà là dám. Nếu , Hồ Phong từ chối thì ? Vậy thì tình cảm bấy lâu nay vẫn luôn bình lặng giữa y và Hồ Phong sẽ phá vỡ . Có đôi khi Hồ Nhất Tâm sẽ nghĩ, Hồ Phong là một trái tim . Một Song nhi chủ động yêu cầu gả cho ngươi, ngươi từng suy nghĩ đến tình cảm của Song nhi đó. Hồ Nhất Tâm nghĩ nhiều , chút mệt mỏi, tiếp tục nghĩ ngợi nữa.
“Thấy , Nhất Tâm để tâm bên cạnh nhiều thị quân ,” Hồ Phong nhún vai, đắc ý : “Hổ Nguyên Nghĩa, ngươi đừng dòm ngó Nhất Tâm nữa, y là của .” Từ lúc Hồ Nhất Tâm chủ động gả cho , Hồ Nhất Tâm là của . Hắn tôn trọng lý tưởng và hoài bão của Hồ Nhất Tâm, cũng tôn trọng suy nghĩ của y. Dù Hồ Nhất Tâm viên phòng với , cũng quan trọng, chỉ cần Hồ Nhất Tâm luôn ở nơi thể thấy là mãn nguyện .
Hổ Nguyên Nghĩa thấy Hồ Phong đối với Hồ Nhất Tâm cái bộ dạng giả tạo , tức giận thôi. Hắn chợt nhớ điều gì đó, sự âm trầm mặt nhanh chóng thế. “Bỏ ,” Hắn nâng ly, thật lòng : “Nếu Nhất Tâm bằng lòng theo ngươi, chúc hai bạch đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm.” Hừ hừ, tin cướp Hồ Nhất Tâm về.
@@@@@
Tin nhắn của Diệp Hàn Y gửi , Nhị trưởng lão xuất hiện ngay mắt. Tốc độ bay của Chí Tôn Cảnh quả nhiên khác hẳn với Thông Thiên Cảnh. Nhị trưởng lão Hồ Trác hiện mặt hai , ánh mắt sáng quắc Lập Hạ: “Tu vi phu quân ngươi dường như tinh tiến thêm ít.” Rõ ràng gặp mặt ở vực ngoại chiến trường mới chỉ là Thông Thiên Cảnh hậu kỳ, giờ đây ẩn ẩn khí thế của Chí Tôn Cảnh . Tất cả những tu sĩ đạt tới Chí Tôn Cảnh mà đang trải qua Chí Tôn Tiểu Tam Nan đều gọi là chuẩn Chí Tôn Cảnh, trông khác biệt với Thông Thiên Cảnh hậu kỳ. Chuẩn Chí Tôn như , khác hẳn với loại giả Chí Tôn dùng đan d.ư.ợ.c cưỡng ép nâng cao tu vi lên Chí Tôn Cảnh nhưng thực chất từng trải qua lôi kiếp. Chuẩn Chí Tôn của là một loại trạng thái chuẩn , còn giả Chí Tôn của thẳng là một món hàng giả.
“Bái kiến Nhị trưởng lão.” Lập Hạ chắp tay, chủ động chào hỏi.
Hồ Trác xua tay: “Miễn lễ , nếu ngươi là phu quân của Hàn Y thì cũng chính là Song tế của Hồ Tộc chúng , hoan nghênh đến với Hồ Tộc.” Trước tiên cứ nhận là của Hồ Tộc . Lần Hổ Vực hùng hổ tới đây, mang theo ít linh đan sư, luyện khí sư, trận pháp sư, trông vẻ tự tin. Vạn nhất Hồ Vực thật sự thua Hổ Vực, chỉ Hồ Vực mất mặt mà còn phân chia mất một tài nguyên. Chuyện như Hồ Trác dĩ nhiên thấy. “Đi thôi, theo lão phu Hồ Vực .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-xuyen-den-di-gioi-phu-lang-tro-thanh-ban-tay-vang-cua-ta/chuong-566.html.]
Lập Hạ nhận thái độ của Hồ Trác chút nhiệt tình, hơn nữa nhiệt tình đến mức quá đáng. Nghĩ đến cuộc tỉ thí giữa Hồ Vực và Hổ Vực , lờ mờ đoán điều gì đó. Nếu Hồ Vực yêu cầu thì mới thể đưa yêu cầu ngược . Chính là cần những quân bài . Nếu , và Diệp Hàn Y Băng Hỏa Nham Động là chuyện thể. Diệp Hàn Y ngóng ở Hồ Tộc , Băng Hỏa Nham Động tiên cần tu sĩ Thông Thiên Cảnh hậu kỳ, thứ hai là đóng góp to lớn cho Hồ Vực. Cái gọi là to lớn đo lường thế nào thì là do Vực chủ quyết định. Vực chủ Hồ Phong tính cách khó đoán, qua thì vẻ dễ chuyện nhưng thực chất tinh tường. Thế nên bọn họ tư cách Băng Hỏa Nham Động thì xem Hồ Phong bằng lòng cho . Diệp Hàn Y vì tránh hiềm nghi nên trong thời gian ở Hồ Vực hề tiếp xúc với Hồ Phong, hy vọng đợi đến khi Lập Hạ tới mới tính. Thế nên y ít về Hồ Phong.
“Vậy vãn bối xin làm phiền .” Lập Hạ khiêm tốn .
Hồ Trác nhướng mày vặn : “Lần thái độ của ngươi như nhỉ?”
Lập Hạ ánh mắt trong trẻo, mỉm : “Bất cứ ai định cướp mất phu lang của thì thái độ đều thể , đúng ?”
Hồ Trác nhướng mày hỏi : “Dù là châu chấu đá xe cũng cướp về ?”
Lập Hạ nắm tay Diệp Hàn Y, ánh mắt kiên định: “Dĩ nhiên, và Hàn Y sinh t.ử .”
Hồ Trác chằm chằm Lập Hạ, dường như thật giả từ biểu cảm của . Cuối cùng lão phát hiện thấu . Chàng trai trẻ ... quá già dặn . “Đi thôi.” Chí Tôn Cảnh phất tay áo, ba nhanh chóng tới phủ Vực chủ.
“Đây là phủ Vực chủ, Hàn Y sống trong phủ Vực chủ,” Nhị trưởng lão giới thiệu: “Ngươi nếu là phu quân của Hàn Y thì cũng thể ở trong phủ Vực chủ, nhưng đừng chạy lung tung, càng đừng để nắm thóp, ?”
“Đã , đa tạ Nhị trưởng lão nhắc nhở.”
Ba về phía phủ Vực chủ, tình cờ chạm mặt ba Hồ Phong. Đây là đầu tiên Hồ Nhất Tâm và Diệp Hàn Y gặp mặt. Hồ Nhất Tâm đeo mạng che mặt, rõ dung nhan, nhưng Diệp Hàn Y đeo mạng, khuôn mặt tuyệt sắc khiến kinh ngạc. Đặc biệt là Hổ Nguyên Nghĩa, vốn là kẻ thấy mỹ nhân là dời bước chân, ngờ đời còn Song nhi tuyệt sắc thể sánh ngang với Hồ Nhất Tâm. Hắn mắt sáng lên, chủ động tiến lên hỏi: “Vị là ai?”
Lập Hạ kéo Diệp Hàn Y lưng, thần sắc lạnh lùng : “Các hạ thích ngóng về phu lang của khác như ?”
Lời lọt tai Hồ Phong và những khác thì mang hàm ý nhất tiễn song điêu.
“Ngươi—” Hổ Nguyên Nghĩa sắc mặt trầm xuống: “Chỗ từ khi nào đến lượt ngươi lên tiếng!” Ngay cả Vực chủ Hồ Vực còn gì , đến lượt cái tên vô danh tiểu mở miệng ?
Lập Hạ lạnh lùng : “Trước mặt phu thê chúng , từ khi nào đến lượt ngươi lên tiếng? Ngươi nếu chuyện, ngại dạy ngươi nghệ thuật chuyện .”
Hổ Nguyên Nghĩa tức giận đến đỏ mặt, định tay. Hồ Phong lên tiếng: “Hổ Nguyên Nghĩa, đây là Hồ Vực chứ Hổ Vực của ngươi, ngươi trêu ghẹo phu lang của khác thì về Hổ Vực của ngươi mà trêu, đừng đến Hồ Vực chúng làm cái trò đó.”
Hổ Nguyên Nghĩa đanh mặt , ánh mắt b.ắ.n về phía Hồ Phong: “Tốt, lắm, Hồ Phong, ngươi dám giúp ngoài, ngươi sẽ hối hận đấy!”
Hồ Phong giơ tay, vô tư : “Ta hối hận thì , nhưng ngươi hối hận thì nhé.” Không thấy đang chuyện tu vi xấp xỉ giả Chí Tôn ? Thật sự tưởng là Vực chủ Hổ Vực thì ngon lắm chắc. Người đơn thương độc mã, g.i.ế.c ngươi xong cao chạy xa bay thì làm gì ? Chẳng chút não nào.
Hổ Nguyên Nghĩa mang theo một bụng tức giận bỏ . Lần đến Hồ Vực mục đích chính là để mang Hồ Nhất Tâm . Chờ xem, Hồ Phong, sẽ cho Hồ Nhất Tâm ai mới là bạn đời phù hợp nhất!
Sau khi , Hồ Phong tới mặt Lập Hạ, nhạo: “Tiểu tử, ngươi tuy tu vi chuẩn Chí Tôn nhưng cũng đừng quá kiêu ngạo, Hổ Nguyên Nghĩa là của U Minh Bạch Hổ tộc đấy, nếu đắc tội thì ngươi ăn hết gói đem về .”
Lập Hạ hề sợ hãi Hồ Phong, vặn : “Chẳng lẽ cứ để trêu ghẹo phu lang ngay mặt ?” Tiếp đó, liếc Hồ Nhất Tâm đang xa, thong thả : “Vực chủ đại nhân chắc cũng hạng nhu nhược hèn nhát như chứ?”
Hồ Phong tức quá hóa : “Tiểu t.ử ngươi đấy, ngay cả mà cũng dám châm chọc!”
“Ta châm chọc Vực chủ đại nhân khi nào chứ? Ta chỉ cho rằng, bảo vệ phu lang của kẻ khác dòm ngó là một chuyện vô cùng bình thường, chẳng lẽ Vực chủ đại nhân nghĩ như ?” Lập Hạ hỏi.
Hồ Phong dĩ nhiên thể . Nếu thì chứng tỏ là một kẻ nhu nhược, một kẻ hèn nhát. Ngay cả phu lang của cũng bảo vệ thì còn thể thống gì nữa.