(Chủ Công) Xuyên Đến Dị Giới, Phu Lang Trở Thành Bàn Tay Vàng Của Ta - Chương 562

Cập nhật lúc: 2026-05-06 01:41:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế Giới Của Riêng Chúng Ta

Ánh nắng rực rỡ, chim hót hoa thơm, thêm một tòa kiến trúc khổng lồ như Thánh Mộ tọa lạc giữa gian.

“Mấy vị tộc trưởng, nơi ở của các vị chính là bên trong Thánh Mộ, việc lựa chọn và phân chia địa bàn thế nào, các vị cứ tự quyết định là .” Lập Hạ mấy vị tộc trưởng của Ngũ Hành Linh Tộc mà dặn dò. Hắn tin rằng những vị tộc trưởng hạng tham lam.

“Đa tạ đại nhân.” Các tộc trưởng Ngũ Hành Linh Tộc đều là những kẻ thông minh, bọn họ thức thời làm phiền một nhà bốn Lập Hạ đoàn tụ.

“Tiểu Cẩn, con lưng Tiểu Ô thế ?”

“U u~” (Ta thích cõng tiểu hồ ly mà.)

“Ngươi thích thì thích, nhưng cũng thể lúc nào cũng nhường nhịn Tiểu Cẩn như , ?” Lập Hạ Ô Tinh Thú từ lúc mới sinh, tính nó hiền lành, chất phác, còn đại nhi t.ử của thì quá lanh lợi, chắc chắn ăn h.i.ế.p Ô Tinh Thú đến gắt gao .

“U u~” (Thích mà.) Ô Tinh Thú bày tỏ một cách thẳng thừng.

“Cha ơi, Tiểu Ô thuộc về con nhé, ?” Tiểu hồ ly trực tiếp hỏi.

Lập Hạ nhíu mày: “Con ý gì?” Tuổi còn nhỏ xíu mà đòi một con linh thú ?

“Tiểu Ô thể biến thành mà,” Tiểu hồ ly giòn giã đáp: “Cha ơi, để đề phòng gặp tra nam, con định bồi dưỡng Tiểu Ô từ bây giờ để làm đối tượng .”

“U u!” Ô Tinh Thú biểu thị đồng ý.

Lập Hạ đỡ trán.

“Không !” Hắn nghiêm nghị : “Các con tuổi còn nhỏ, đừng bày cái trò với .” Thật là loạn hết chỗ . Mới mấy tuổi đầu nghĩ đến chuyện tìm đối tượng .

Tiểu hồ ly tuy mới hai tuổi, nhưng dung mạo cực kỳ giống Diệp Hàn Y, chẳng khác nào phiên bản thu nhỏ của y cả. Đứa trẻ khi lớn lên, chắc chắn sẽ là một kẻ mê hoặc chúng sinh cho xem.

Tiểu hồ ly phồng má lưng Ô Tinh Thú, thèm chuyện nữa. Cha thật là hung dữ.

Tiểu Long trong lòng Lập Hạ: “Cha, cha đừng ca ca bậy, trẻ con lắm. Sau con sẽ trở nên mạnh mẽ để bảo vệ ca ca.”

“Được , cả nhà trông cậy Tiểu Du gánh vác .” Lập Hạ thuận miệng đáp.

Tiểu Long cảm thấy giao trọng trách lớn lao, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên nghiêm túc: “Cha ơi, con sẽ cố gắng ạ.”

“Ngoan lắm.” Hắn đặt đứa nhỏ xuống: “Mấy đứa tự dạo xung quanh , đừng ở đây cản trở và mẫu phụ của các con.”

“Biết ạ!” Hai đứa nhỏ đồng thanh đáp, đó chạy biến.

Không còn đám trẻ, gian chỉ còn hai . Lập Hạ nắm lấy đôi tay của Diệp Hàn Y, vuốt ve mái tóc của phu lang, dịu dàng hỏi: “Lo lắng cho ?”

“Ừm.” Diệp Hàn Y tựa đầu lòng Lập Hạ, rút tay khỏi lòng bàn tay vòng qua ôm lấy thắt lưng Lập Hạ: “Sao lúc nào ngươi cũng mạo hiểm như chứ?” Lần nào cũng thế, làm y sợ đến c.h.ế.t khiếp.

“Xin .” Lập Hạ ôm chặt Diệp Hàn Y: “Sau sẽ thế nữa.”

Diệp Hàn Y ngửi mùi hương nhàn nhạt Lập Hạ, thấp giọng : “Ngươi giữ lời, cứ mãi như .”

“Vậy còn ngươi thì ?” Lập Hạ bắt đầu tính sổ: “Nếu ngươi định làm gì, ngươi định thèm giải thích với mà cứ thế theo mấy lão già Hồ Vực về đây ?”

“Ta...” Diệp Hàn Y đuối lý, chỉ đành túm lấy vạt áo Lập Hạ, mềm giọng : “Ta sai , phu quân.”

Lập Hạ hừ : “Giờ ngươi cách nắm thóp đấy.” Trước y là một lạnh lùng như thế, giờ đây càng lúc càng trở nên mềm mại hơn. Dù là một Diệp Hàn Y như thế nào, cũng đều yêu thích.

Lập Hạ vuốt ve khuôn mặt Diệp Hàn Y, cúi đầu hôn một cái. “Có xem náo nhiệt bên ngoài ?”

“Có thể ?” Diệp Hàn Y tò mò hỏi. Y cứ ngỡ khi đây thì sẽ chuyện gì xảy bên ngoài nữa.

“Dĩ nhiên là , đây là thế giới của riêng chúng . Sau chúng sẽ sống ở đây, cần ở trong xe dã ngoại nữa.” Lập Hạ buông Diệp Hàn Y , dẫn y xem ngôi nhà mới của bọn họ.

“Thánh Mộ trang trí vẫn lắm, lúc dung hợp thuận tiện tạo một ngôi nhà cho chúng .” Lập Hạ kéo y đến một sân viện một tầng. Ngôi nhà diện tích lớn, vài gian phòng. Bên ngoài là một khu vườn bao quanh bởi hàng rào gỗ. Hoa cỏ khoe sắc thắm, trông vô cùng ấm cúng.

“Vào .” Lập Hạ đẩy cửa, dắt Diệp Hàn Y bước : “Đây là phòng khách, đây là phòng ăn. Sau sẽ tìm cách kiếm một nấu nướng, mỗi ngày nấu cơm cho chúng .” Tuy rằng khi tu luyện thì cần ăn uống nhiều, nhưng cảm thấy một gia đình thì thể thiếu ấm khói bếp.

“Được.” Diệp Hàn Y khung cảnh , trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng: “Chúng cũng nhà của riêng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-xuyen-den-di-gioi-phu-lang-tro-thanh-ban-tay-vang-cua-ta/chuong-562.html.]

“Ừm.” Lập Hạ cực kỳ hài lòng: “Ngươi xem tình hình bên ngoài ?” Hắn giơ tay, một đạo linh lực đ.á.n.h bức tường trắng. Trên đó lập tức hiện hình ảnh của vài .

“Những ngươi quen ?” Lập Hạ hỏi.

Diệp Hàn Y gật đầu: “Ừm, mấy vị là Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão, còn Vực chủ Hồ Phong. Còn mấy chắc là khách đến dự hôn lễ, quen.”

Lập Hạ gật đầu. Hắn phát hiện Vực chủ Hồ Phong trông thật trẻ trung, hèn chi tài quyến rũ Song nhi như . Đột nhiên, thấy trang phục của một ... là của Tinh Tộc.

“Người chắc hẳn là Tinh Tộc tộc trưởng, Tinh Hàm.” Lập Hạ khẳng định.

“Có thể thấy tiếng ?” Diệp Hàn Y tò mò hỏi.

“Dĩ nhiên.” Lập Hạ búng tay một cái, âm thanh của đám lập tức truyền tới.

“Người biến mất !”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

“Chắc chắn là trốn , thể nào động tĩnh lớn như mà đột nhiên biến mất dấu vết !”

thế!”

“Người bây giờ chính là biến mất đó,” Hồ Phong nhạo: “Các ngươi bây giờ chuyển chủ đề cũng vô dụng thôi, mau giao tiền bồi thường đây, nếu đừng trách bản vực chủ khách khí!”

“Hồ vực chủ là ý gì,” Một vị Chí Tôn bắt đầu cậy già lên mặt: “Dù chúng cũng là tiền bối của ngươi, ngươi thể chuyện với chúng như ?”

Sắc mặt Hồ Phong rốt cuộc cũng đổi: “Đừng ở đây mà cậy già lên mặt với . Bây giờ đây là Hồ Vực, là Vực chủ Hồ Vực, các ngươi hoặc là giao bồi thường , hoặc là cả đời cứ nhốt trong Hồ Vực , đừng hòng rời khỏi đây!”

Mấy vị Chí Tôn Cảnh khinh khỉnh lạnh. Đối với một tu sĩ ngay cả Chí Tôn Cảnh cũng đạt tới, bọn căn bản để mắt. Nếu Hồ Phong đến từ Yêu Linh Đại Lục, bọn mới thèm đến dự cái hôn lễ . Một hậu bối cưới thị quân, bọn đến là nể mặt lắm , còn tặng lễ vật nữa chứ. Bây giờ đòi bọn bồi thường? Thật là nực !

Tinh Hàm vẫn luôn im lặng, đưa mắt tìm kiếm xung quanh xem ai . Không hiểu , luôn cảm thấy đang rình mò , nhưng tìm thấy đó ở . Một luồng khí lạnh kỳ lạ xộc lên tim. Tinh Hàm nhíu mày, quyết định đổi cách : “Hồ vực chủ, ngươi lo lắng trong Hồ Vực xuất hiện kẻ rõ lai lịch ? Động tĩnh và lôi kiếp lớn như chứng tỏ nơi xuất hiện dị bảo, kết quả khi trận pháp phá vỡ thấy bóng , chứng tỏ kẻ tu vi cực mạnh. Chúng sẵn lòng giúp Hồ vực chủ tìm kẻ bí ẩn đó.”

Hồ Phong bật . Hắn thấy kẻ hổ, nhưng thấy kẻ nào trơ trẽn đến mức . Tự chiếm đoạt đồ mà còn dám là giúp đỡ Hồ Vực. Đám lão già thật là vô sỉ đến cực điểm.

Hồ Phong động tâm với dị bảo đột ngột xuất hiện . Có điều, kẻ thể biến mất ngay mắt bao nhiêu như , chứng tỏ kẻ hoặc là bản lĩnh cực cao, hoặc là dị bảo chọn chủ bỏ chạy. Hắn lãng phí thời gian tìm làm gì? Chẳng thà vơ vét chút lợi lộc từ đám còn hơn. Lợi lộc từ Chí Tôn Cảnh chắc chắn là ít.

Mấy vị Chí Tôn Cảnh khác Tinh Hàm thì liền phụ họa: “ thế, Tinh vực chủ . Chuyện liên quan đến an nguy của Hồ Vực, chúng đều là Chí Tôn Cảnh, là tiền bối của Hồ hiền điệt, dĩ nhiên giúp một tay .” Vạn nhất thể vơ vét thứ gì trong Hồ Vực thì cũng tệ.

Hồ Phong tức quá hóa : “ là mở mang tầm mắt, từng thấy ai vô sỉ như các ngươi!” Dứt lời, đột nhiên lấy một cái đèn phướn vàng rực. “Không cho các ngươi một bài học, các ngươi tưởng Hồ Vực là nơi đến thì đến, thì chắc!” Lại còn dám giở trò địa bàn của .

Mấy vị Chí Tôn Cảnh ban đầu ngẩn , đó thấy Hồ Phong lấy một kiện Linh khí lục phẩm, sắc mặt đều đồng loạt đổi. Không đợi bọn kịp hành động, tất cả nhốt trong cái đèn phướn .

“Thứ gọi là Kim Lăng Cấm Phướn,” Hồ Phong giới thiệu: “Chuyên dùng để nhốt đám Chí Tôn Cảnh hổ như các ngươi.”

“Thả chúng !” Mấy vị Chí Tôn Cảnh ở trong đèn phướn vận dụng linh lực, phát hiện tốc độ tiêu hao nhanh gấp mấy bình thường. Lúc , bọn mới hiểu thật sự đụng tấm sắt . Vốn tưởng Hồ Phong chỉ là một tên tiểu t.ử hiểu chuyện, tùy tiện lừa gạt là xong. Bọn cũng là Chí Tôn Cảnh, ở Thiên Linh Đại Lục là tồn tại mà ít né tránh. Lẽ nào sợ một Vực chủ ngay cả Chí Tôn Cảnh cũng đạt tới ?

“Giao bồi thường , bản vực chủ tự nhiên sẽ để các ngươi rời . Nếu , các ngươi cứ ở bên trong mà cạn kiệt linh lực mà c.h.ế.t !” Hồ Phong hung tợn : “Nói cho các ngươi , chỉ cần các ngươi ngừng sử dụng linh lực, đèn phướn của thể hấp thu vô hạn, chẳng mấy chốc các ngươi sẽ biến thành xác khô thôi!” Kẻ dám đối đầu với vẫn sinh !

Tinh Hàm chút cạn lời mấy vị Chí Tôn Cảnh . là ngu xuẩn hết chỗ ! Mỗi dẫn dắt câu chuyện theo hướng lợi cho thì đều mấy tên ngu ngốc phá hỏng. Tinh Hàm điều, chỉ đành giao bồi thường . “Chuyện là lão phu lỗ mãng .” Hắn ném một cái nhẫn trữ vật coi như bồi thường.

“Đại trưởng lão, ngươi kiểm tra đồ bên trong , nếu thấy thì thả .” Hồ Phong dặn dò.

“Rõ, Vực chủ.” Hồ Túc lăng chộp lấy nhẫn trữ vật, khi kiểm tra xong liền báo cáo: “Bẩm Vực chủ, bồi thường của Tinh vực chủ cũng coi như .”

“Vậy thì thả .” Hồ Phong phất tay.

Tinh Hàm cứ ngỡ sẽ trực tiếp thả khỏi đèn phướn. Ai ngờ giây tiếp theo, rơi một cái hố đen, biến mất khỏi Hồ Vực. Làm Hồ Phong thể để Tinh Hàm tiếp tục ở Hồ Vực , ngu.

Hồ Phong thong thả mấy vị Chí Tôn Cảnh còn : “Có giao bồi thường ? Không giao thì cứ ở trong đó cả đời !”

Mấy vị Chí Tôn Cảnh nghiến răng nghiến lợi, mắng nhiếc Hồ Phong một trận.

“Các ngươi cứ mắng , bộ dạng của các ngươi cũng ghi , gửi về địa bàn của các ngươi cho các ngươi tự chiêm ngưỡng.” Hồ Phong xem náo nhiệt ngại chuyện lớn.

Mọi : “...”

Tốt, lắm.

Cuối cùng, mấy vị Chí Tôn Cảnh chẳng thu chút lợi lộc nào, còn dâng ít đồ ngoài. Hồ Phong thu đèn phướn, nhàn nhạt lệnh: “Phái bao vây chỗ cho , tin kẻ chiếm dị bảo thể trốn ở đây mãi !”

Hắn chút nghi ngờ kẻ gây động tĩnh chính là phu quân của Diệp Hàn Y. kẻ đó bản lĩnh lớn như ? Có thể trốn thoát khỏi sự lùng sục của đám Chí Tôn Cảnh ? Chắc là thể nào . Có lẽ là đa nghi quá .

Loading...