(Chủ Công) Xuyên Đến Dị Giới, Phu Lang Trở Thành Bàn Tay Vàng Của Ta - Chương 398
Cập nhật lúc: 2026-05-06 01:24:58
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bảo Bảo Muốn Ăn Lôi Kiếp
Lập Hạ và Diệp Hàn Y từ trong vết nứt gian chui ngoài.
“Sau khi huyết mạch thăng cấp, quả nhiên là khác hẳn,” Lập Hạ nắm nắm tay, “Hiện giờ vết nứt gian đối với chẳng chút tác dụng nào nữa.”
Diệp Hàn Y gật đầu: “Ừm, cũng .”
Ánh mắt y dừng viên ngọc cổ Lập Hạ.
“Các bảo bảo... vẫn chứ?”
Sau khi chuyển đứa trẻ Dựng Dục Thạch, song dù là ai mang theo cũng đều .
“Cũng khá , nhưng Tiểu Long cái Dựng Dục Thạch phù hợp với tộc Cửu Vĩ Hồ các ngươi hơn, nó ở trong đó chút khó chịu, bảo nhanh chóng tìm một miếng Dựng Dục Thạch của Long tộc cho nó ở.”
Lập Hạ rầu rĩ : “Đi mà tìm Dựng Dục Thạch của Long tộc cho nó đây.”
Hắn bao giờ Hồng Thâm nhắc tới chuyện Dựng Dục Thạch của Long tộc cả.
Diệp Hàn Y lo lắng thôi: “Tiểu Long thoải mái ? Có cần cơ thể của ?”
Lập Hạ lắc đầu: “Chuyển ngoài thì nữa , Tiểu Long vấn đề gì lớn, chỉ là cảm thấy chật chội, nó gian rộng hơn thôi,”
Con trai ước chừng gian rộng để hoạt động đây mà.
Lập Hạ cảm thấy khá thú vị, ngờ khi đứa trẻ chuyển Dựng Dục Thạch, liền thể thấy tiếng các con chuyện.
Giọng của trẻ con thật là đáng yêu quá .
Hơn nữa cái gì cũng hiểu.
Lúc ở trong vết nứt gian Tiểu Long còn nhắc nhở , định vị tọa độ đúng, tới chỗ Hồng Thâm thúc thúc.
Không ngờ khi ngoài, quả thực là một nơi xa lạ.
“Ta... cũng tiếng các bảo bảo chuyện.” Diệp Hàn Y c.ắ.n môi, chút thẹn thùng .
Y giỏi ăn , khéo mồm khéo miệng như Lập Hạ, các bảo bảo thích y nữa?
Diệp Hàn Y cũng là đầu làm cha, tự nhiên sẽ chút căng thẳng.
Y thể bắt chước cách mẫu đối xử với con cái để đối xử với hai bảo bảo của , chỉ thể học theo Lập Hạ, giao tiếp với các con.
“Được chứ,” Lập Hạ cởi sợi dây , đeo lên cổ Diệp Hàn Y, “Ngươi trò chuyện với chúng một lát .”
Các bảo bảo hoạt bát lắm.
“Mẫu phụ, moa moa!”
Diệp Hàn Y thấy một giọng của một bé trai hoạt bát.
“Con là...”
Diệp Hàn Y nghi hoặc.
“Con là Tiểu Long nè! Con cái sừng màu vàng nhỏ xíu nha, lợi hại lắm đó.”
Diệp Hàn Y mím môi : “Ừm, bảo bảo lợi hại.”
Tiểu Long khen ngợi thì vui mừng khôn xiết: “Mẫu phụ, đừng sợ, con và cha sẽ bảo vệ !”
“Xê , mẫu phụ cần con bảo vệ , bảo vệ ,” Một giọng trẻ con khác chút lười biếng truyền tới.
“Con là Tiểu Hồ Ly?” Diệp Hàn Y đoán .
Tiểu Long hoạt bát, Tiểu Hồ Ly thì trầm hơn.
“ ạ, là em trai, Tiểu Hồ Ly.” Tiểu Long giới thiệu.
“Ta mới là , ngươi mới là em, đồ ngốc.” Tiểu Hồ Ly lười biếng đính chính.
“Con chịu, con là , ngươi là em! Con mặc kệ!”
Tiểu Long ăn vạ.
Tiểu Hồ Ly cũng lười tranh giành: “Ấu trĩ!”
Diệp Hàn Y hai đứa trẻ cãi trong Dựng Dục Thạch, cảm thấy thật thú vị: “Hai con ở trong đó thấy ngột ngạt quá ? Cần năng lượng gì ? Ta và cha các con sẽ cố gắng tìm cho các con.”
“Muốn ăn lôi kiếp ạ!” Tiểu Long nhanh nhảu .
Tiểu Hồ Ly ừ một tiếng: “ , cần ăn chút lôi kiếp.”
Diệp Hàn Y: “...”
là những bảo bảo kỳ lạ.
Vậy mà ăn lôi kiếp.
“Ăn thứ khác cũng ạ,” Tiểu Hồ Ly cao lãnh giọng nũng nịu: “Mẫu phụ, tụi con dễ nuôi lắm, đừng em trai chuyện đổi chỗ, là chính nó phiền phức, chỗ rộng hơn để bay qua bay , nên mới đòi đổi chỗ đó,”
Tiểu Long phản bác: “ ạ, là con bay qua bay , mẫu phụ, cần đặc biệt tìm Dựng Dục Thạch .”
“Được, .”
Diệp Hàn Y vô cùng an ủi.
Y xoa xoa viên ngọc: “Ta mang các con , đó sẽ luân phiên với cha các con ?”
“Mẫu phụ, hai quyết định là , đợi tụi con lợi hại hơn một chút, cha dù mang theo tụi con, cũng thể thấy tụi con chuyện đó,” Tiểu Hồ Ly giải thích.
Diệp Hàn Y gật đầu: “Được.”
“Thế nào? Giao tiếp chứ?” Lập Hạ thấy phu lang vẻ mặt vui vẻ, khỏi hỏi.
“Ừm, Tiểu Long hoạt bát, Tiểu Hồ Ly thì trầm hơn một chút,” Diệp Hàn Y nhận xét: “Chúng ăn lôi kiếp.”
lấy nhiều lôi kiếp như để ăn chứ?
Trừ phi luyện đan vân vân.
Lập Hạ hiện giờ rảnh luyện đan.
Bọn họ nhanh chóng tìm Hồng Thâm cùng Hắc Uyên hai , đó đem Tịnh Mạch Liên T.ử cho hai ăn, chừng cũng thể nâng cao huyết mạch của họ.
“Chỉ thể đợi thôi,” Lập Hạ Dựng Dục Thạch giải thích: “Hiện tại, chúng đều rảnh xuống thong thả luyện đan.”
Bọn họ nhanh chóng tấn cấp cửu tinh Đấu Tôn, tiện thể chờ đợi lệnh bài xuất hiện.
Từ trong ký ức của Diệp Lê Nhi thể thấy và Diệp Hàn Y thuận lợi tiến Viễn Cổ Thánh Mộ, tấn cấp Đấu Thánh.
Mặc dù ký ức của Diệp Lê Nhi nhưng Lập Hạ hề lơ là cảnh giác.
Bởi vì thế giới hiệu ứng cánh bướm.
Một đổi một chuyện, một loạt sự kiện đó cũng sẽ đổi theo.
Diệp Lê Nhi ẩn nấp ở Huyền Minh Đế Quốc, lấy nhiều cơ duyên vốn thuộc về và Diệp Hàn Y, nhưng ngăn cản bước chân thăng cấp của bọn họ.
Thậm chí, bọn họ còn tấn cấp Đấu Tôn nhanh hơn Diệp Lê Nhi tưởng tượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-xuyen-den-di-gioi-phu-lang-tro-thanh-ban-tay-vang-cua-ta/chuong-398.html.]
Diệp Lê Nhi mà chẳng chút ý thức khủng hoảng nào.
Lập Hạ xem những ký ức đó xong chút lo lắng, Diệp Lê Nhi ngang nhiên đổi một sự kiện, thể sẽ ít ảnh hưởng đến những chuyện .
Ví dụ như, bọn họ mặc dù sẽ đối đầu với tộc Dương Linh Phấn Thiên Điệp, nhưng lúc g.i.ế.c c.h.ế.t Điệp Hầu, mà là khi từ Viễn Cổ Thánh Mộ ngoài, mới g.i.ế.c c.h.ế.t Điệp Hầu.
Giờ đây, chuyện đẩy sớm lên.
Vốn dĩ tộc Dương Linh Phấn Thiên Điệp cũng đầu quân cho Sâm La Điện, càng trở thành vật trong tay Diệp Đồ.
Giờ đây cũng đổi .
Diệp Lê Nhi đúng là một kẻ xuyên thư làm loạn mà!
Tiểu Hồ Ly : “Mẫu phụ, với cha , cần vội, con và em trai thực ăn no , lẽ tiêu hóa một chút, nếu lôi kiếp, tụi con sẽ ngoài ăn,”
Tiểu Long cũng hiểu chuyện: “ ạ, con và em trai kén ăn , cái gì cũng ăn, nếu thứ gì mang linh khí, thì càng hơn nữa nha.”
“Đã , là , ngươi là em,” Tiểu Hồ Ly lười biếng đính chính.
Tiểu Long thừa nhận: “Con mặc kệ, con là , con trông giống hơn.”
Diệp Hàn Y thể tưởng tượng cảnh Tiểu Hồ Ly ngoại hình giống bản thể của đang một bên lười biếng chuyện.
Còn một con rồng đỏ nhỏ, giống hệt Lập Hạ, hoạt bát đáng yêu.
“Tiểu Hồ Ly chúng vội ăn lôi kiếp, bảo chúng cứ làm việc của .” Diệp Hàn Y truyền đạt .
Lập Hạ khen ngợi: “Các bảo bảo thật hiểu chuyện, thật ngoan.”
Tiểu Hồ Ly và Tiểu Long cha khen ngợi, đều chút thẹn thùng.
Diệp Hàn Y cảm nhận sự thẹn thùng đó, đột nhiên ôm lấy Lập Hạ: “Các bảo bảo dường như ngươi khen đến mức thẹn thùng .”
“Thật ?” Lập Hạ phì : “Các bảo bảo thật đáng yêu.”
“Ừm.” Diệp Hàn Y cuối cùng cũng chân thực cảm nhận sự huyết mạch tương liên, “Chúng bây giờ tìm Hồng Thâm thúc thúc ?”
Lập Hạ đang định gật đầu thì nhẫn trữ vật đột nhiên truyền đến một cảm giác ấm áp.
“Hửm?”
Hắn sờ sờ nhẫn trữ vật, đưa tinh thần lực trong, phát hiện một chiếc nhẫn trữ vật đang lơ lửng giữa trung.
Lập Hạ lấy chiếc nhẫn trữ vật đó : “Cái hình như là chiếc nhẫn trữ vật cướp khi g.i.ế.c c.h.ế.t Điệp Hầu năm đó.”
Nếu diệt sát Điệp Hầu, tự nhiên thể đem chiến lợi phẩm dâng tặng cho khác .
Cũng may là nhường ngoài, nếu bây giờ chính là Diệp Đồ và Diệp Lê Nhi hai đang chia sẻ chiến lợi phẩm .
“Chiếc nhẫn trữ vật ?” Diệp Hàn Y hỏi.
“Vừa , chiếc nhẫn dường như cảm ứng điều gì đó,” Lập Hạ quan sát chiếc nhẫn, “Trước đây chúng mải chạy trốn, cũng xem nhẫn trữ vật của Điệp Hầu rốt cuộc đồ gì,”
“Bây giờ xem cũng còn kịp mà.” Diệp Hàn Y đề nghị.
Điệp Hầu c.h.ế.t , nhẫn trữ vật liền trở thành vật vô chủ.
Lập Hạ dùng tinh thần lực dò trong, phát hiện một miếng ngọc bội hình con bướm phát hào quang nhàn nhạt.
“Đây là?”
Hắn lấy miếng ngọc bội hình bướm : “Nó đang phát sáng, chuyện là ?”
Diệp Hàn Y định thần miếng ngọc bội : “Cái chắc là chìa khóa cấm địa của tộc Dương Linh Phấn Thiên Điệp nhỉ!”
Lập Hạ đầy đầu vạch đen: “Rõ ràng đến ?”
“Điệp Hầu là Đấu Thánh, tu sĩ bình thường đối thủ của ông , ông để chìa khóa trong nhẫn trữ vật của là chuyện bình thường,” Diệp Hàn Y phân tích: “Miếng ngọc bội đang phát sáng, chứng tỏ chúng đang ở gần lãnh địa của tộc Dương Linh Phấn Thiên Điệp?”
“Vậy ?” Lập Hạ xoa xoa cằm, “Vậy chúng xem thử?”
Nếu tình cờ chìa khóa, xem chẳng là lãng phí ?
“Được.” Diệp Hàn Y tự nhiên là ủng hộ.
Đối với y mà , Lập Hạ làm bất cứ chuyện gì y cũng vô điều kiện ủng hộ.
Nói là làm, phu phu hai dựa theo phản hồi của chìa khóa hình bướm, bay về phía tộc Dương Linh Phấn Thiên Điệp.
@@@@@
Trong Sâm La Điện——
Diệp Đồ Điệp Doanh và Điệp Lâm hai con đang quỳ đất.
“Bà thực sự bảo khố của tộc Dương Linh Phấn Thiên Điệp ở ?”
Chuyện vô cùng quan trọng đối với .
Vốn dĩ Diệp Đồ đây còn từ từ tính kế, kết quả Diệp Lê Nhi thương , lo lắng Diệp Lê Nhi cẩn thận sẽ duy trì linh hồn thể, cứ thế mà tiêu tán mất.
Đến lúc đó liền tìm thấy bảo vật của tộc Dương Linh Phấn Thiên Điệp ở nữa.
Cách trực tiếp nhất chính là thẩm vấn hai con .
Một là vợ của Điệp Hầu, là con gái của Điệp Hầu, thể đều bảo khố trong tộc ở chứ?
Thật là thể tin nổi.
“Các và Điệp Hầu quan hệ mật thiết nhất, chẳng lẽ đều ?”
“Diệp tiền bối, ngài chẳng hỏi qua các trưởng lão trong tộc ?” Điệp Lâm mạnh dạn lên tiếng, “Họ ở cùng cha còn lâu hơn, chẳng cũng ?”
Cô thực sự hiểu, tại Diệp Đồ đột nhiên nhắc tới chuyện cấm địa bảo khố gì đó.
Cô từng tộc Dương Linh Phấn Thiên Điệp bảo khố gì cả.
Điệp Doanh ngoại trừ lúc đầu , liền luôn im lặng, lên tiếng.
Mặc dù bà nhưng cũng lờ mờ đoán điều gì đó.
Điệp Hầu dù cũng là đầu ấp tay gối với bà, thỉnh thoảng bế quan, bà vẫn hướng .
Chỉ là vài , nơi Điệp Hầu bế quan, đến cả bà cũng rõ ở vị trí nào.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Chuyện khiến bà vô cùng thắc mắc, nên bà từng lén lút theo dõi.
“Nếu như , thì tộc chúng lợi ích gì?”
Điệp Doanh ngẩng đầu Diệp Đồ hỏi.
Bà hiện giờ chỉ tranh thủ rời khỏi Sâm La Điện, làm vật trong tay Diệp Đồ nữa.
Diệp Đồ thấu tâm tư của Điệp Doanh: “Phu nhân, cả bà đều thuộc về bản thánh , bà nghĩ bà thì lợi ích gì?”
Điệp Doanh chịu đựng sự nhục nhã : “Xin Diệp điện chủ tự trọng!”
Bà vĩnh viễn bao giờ thuộc về Diệp Đồ.
Bà thậm chí còn g.i.ế.c Diệp Đồ.