Thẩm Châu Cố Minh Từ vài câu, cơn buồn ngủ ập đến.
Đặc biệt là giọng của Cố Minh Từ đều đều, quá thích hợp để dỗ ngủ.
Y vốn dĩ sốt, sức lực, cố gắng gượng tinh thần Cố Minh Từ soán vị, dọa y sợ gần c.h.ế.t, lập tức căng thẳng.
Cảm xúc lên xuống thất thường, đột nhiên thả lỏng, y bắt đầu chút mơ màng.
Y thích ở cùng Cố Minh Từ, nhưng nghĩa là y thích Cố Minh Từ giảng bài.
Buồn ngủ quá, phiền quá, học.
Giọng của Cố Minh Từ bên tai y, dần dần từ rõ ràng biến thành mơ hồ.
Lúc đầu Thẩm Châu còn một chút, quên đáp vài tiếng, khen Cố Minh Từ vài câu, đó thì còn động tĩnh gì nữa.
Đầu óc y kháng cự kiến thức từ miệng Cố Minh Từ , y chỉ yêu đang ở bên cạnh, dựa sát Cố Minh Từ thêm một chút, tìm một tư thế thích hợp, nhắm mắt , ngủ .
Một đang ốm sốt ngủ, chắc là vấn đề gì nhỉ.
Chắc chắn vấn đề gì!
Nghĩ , Thẩm Châu ngủ càng thêm ngon lành.
Cố Minh Từ một lúc, liền cảm thấy Thẩm Châu dần dần im lặng.
Không .
Hắn chỉ một chỗ, hỏi Thẩm Châu, kiểm tra ngẫu nhiên,"Ngươi lặp xem, gì?"
Đáp , chỉ tiếng hít thở đều đều và kéo dài của Thẩm Châu.
Cố Minh Từ đầu , chỉ thấy đầu Thẩm Châu gật gà gật gù, như một chú mèo con buồn ngủ.
Chú mèo con còn cọ lòng , nóng rẫy, ôm cánh tay buông.
Cố Minh Từ bật , hóa Thẩm Châu cũng ngày cố gắng.
Cha luôn với , Thẩm Châu là một thiên tài chăm chỉ đến mức nào, bây giờ xem , cũng chỉ giống , là một phàm mà thôi.
Hắn lặng lẽ dịch sang bên cạnh một chút, Thẩm Châu trong giấc ngủ cũng vô thức dịch theo động tác của , miệng còn lẩm bẩm,"Của , ai giành với ."
Cố Minh Từ khẽ đáp ,"Được, của ngươi, ai giành ."
Hắn từ từ rút cánh tay , Thẩm Châu đè đến tê rần.
Nhìn khắp thiên hạ, dám gối đầu lên cánh tay Cố nhị gia ngủ, cũng chỉ một Thẩm Châu.
Cố Minh Từ từ từ đặt Thẩm Châu thẳng, đắp chăn cho y thật kín, dặn dò hạ nhân thêm than trong phòng cho ấm hơn, mở cửa sổ một khe nhỏ.
Nếu nhớ lầm, trong y thư , nếu mở cửa sổ mà đốt than, thể sẽ gây khó chịu cho cơ thể.
Hắn dùng tay sờ trán Thẩm Châu, hình như còn nóng như nữa, tạm thời yên tâm.
Hắn thì xuống bên bàn sách, tiện tay rút một cuốn sách .
Thực , Cố Minh Từ thích sách.
Lúc nhỏ thường xuyên bệnh, cha sợ mùa đông lạnh, mùa hè sợ nóng, bản bận rộn công vụ, chăm sóc , chỉ thể cứng rắn yêu cầu ở trong phòng ngoài.
Vì , thứ thể bầu bạn với chỉ những cuốn sách .
Trí nhớ của , Luận Ngữ, Mạnh Tử, Đại Học, Trung Dung, một sách linh tinh khác, đều thể thuộc làu làu.
Mẹ mất sớm, cha thiên vị trưởng, mang chinh chiến sa trường.
Huynh trưởng t.ử trận, bên cạnh cha thêm một Thẩm Châu.
Từ đầu đến cuối, ai thật sự quan tâm đến .
Để thu hút sự chú ý của cha, bắt đầu phóng túng buông thả, làm càn làm bậy.
Cha cảm thấy với , gì cho nấy, chỉ là bao giờ để cảm nhận tình yêu.
Sau khi cùng những đó uống rượu vui chơi, màn đêm buông xuống, thứ đều trở về tĩnh lặng.
Một tách nhạt, bắt đầu sách, nhưng tránh khỏi cô đơn.
Bây giờ, thêm một Thẩm Châu.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Một Thẩm Châu ngoan ngoãn, đặc biệt lời .
Câu dứt lời, ngày hôm , Cố Minh Từ tự vả mặt.
Đêm qua bên cạnh Thẩm Châu, mở mắt , bên cạnh trống , thấy một bóng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-trong-sinh-tra-cong-khong-con-tra-nua/chuong-9-may-ngay-nay-nguoi-khong-duoc-xuong-giuong.html.]
Lại sờ thử, nhiệt độ lạnh băng, chắc là rời từ lâu .
Đầu óc "ong" một tiếng, hai tay kìm run rẩy, cảm giác sợ hãi thể kiềm chế lan tràn trong lòng.
Hắn sợ.
Hắn sợ đây chỉ là một giấc mộng hoàng lương, chuyện hôm qua chỉ là ảo tưởng của , Thẩm Châu sớm còn ở bên cạnh , c.h.ế.t tấm ván của thị vệ hoàng cung.
Hắn bất chấp giá lạnh, lảo đảo chạy khỏi phòng, liền thấy Thẩm Châu đang luyện kiếm trong sân.
Mang theo tiếng gió gào thét, lưỡi kiếm sắc bén, những chiếc lá ít ỏi còn cây đều một trận gió của y cuốn xuống.
Thẩm Châu dùng một buổi sáng, thành công vặt trụi tất cả cây trong sân của Cố Minh Từ.
Cây:??? Ngươi lịch sự ?
Thấy Cố Minh Từ ngoài, Thẩm Châu múa một đường kiếm hoa mỹ, giắt kiếm lưng, chào hỏi Cố Minh Từ,"Phu quân, ngài tỉnh ."
Thiếu niên tướng quân, tràn đầy sức sống.
Đi tới còn mang theo một luồng gió lạnh.
Trái tim Cố Minh Từ hạ xuống, may quá, đây là một giấc mơ.
Thẩm Châu vẫn còn nguyên vẹn đây, hì hì chuyện với .
ngay đó, trái tim Cố Minh Từ thót lên tận cổ họng.
Hắn hiểu, Thẩm Châu thể ?
Y đang sốt ?
Đêm qua sợ Thẩm Châu lạnh, cứ một lúc tỉnh dậy, đắp chăn cho y.
Lại còn lúc y mơ màng kêu khát thì đưa cho một cốc nước ấm.
Cố nhị thiếu gia nuông chiều từ bé với đôi mắt thâm quầng hành hạ đủ đường, nếm đủ khổ sở.
Kết quả, sáng nay Thẩm Châu chỉ mặc một lớp áo, trong gió lạnh luyện võ.
Cố Minh Từ tức đến tim đập thình thịch, y thể coi trọng cơ thể của một chút ?
Thẩm Châu quen dậy sớm luyện võ, mặc mỏng manh, trán sớm rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Y đồng tình Cố Minh Từ,"Sao ngài khoác áo choàng ngoài , cảm lạnh thì làm ?"
Cảm nhận sự quan tâm của vợ, Cố Minh Từ theo lý nên vui mừng đến rơi nước mắt, nếu quan tâm là bệnh nhân hôm qua còn giường nửa sống nửa c.h.ế.t.
Hắn nắm chặt cổ tay Thẩm Châu, , Thẩm Châu bây giờ lạnh ngắt.
Cố Minh Từ kéo lôi Thẩm Châu ấn xuống giường,"Thẩm Châu, ngươi cho rõ, bây giờ ngươi là bệnh nhân, thầy t.h.u.ố.c cho ngươi lung tung."
"Ngươi còn dám mặc như chạy lung tung khắp nơi?"
Thẩm Châu ý thức sự nghiêm trọng của vấn đề, theo y thấy, chỉ là sốt thôi mà, đây ở chiến trường, chỉ cần thiếu tay thiếu chân, thì tính là bệnh.
Thế là, y quan tâm và sống c.h.ế.t với Cố Minh Từ,"Không , phu quân ngài đừng lo, cảm thấy khỏe ."
Cố Minh Từ thở dài một , nặn một nụ trông nguy hiểm.
Tiện tay cầm một tấm ga trải giường, vặn thành một sợi dây, trói cổ tay Thẩm Châu đầu giường.
"Ngươi cho rõ, mấy ngày , ngươi hết, cứ yên giường cho ."
Thẩm Châu cảm nhận nguy hiểm, cho dù lực trói của Cố Minh Từ y thể dễ dàng giãy , cũng chỉ dám gật đầu đồng ý,"Vâng, phu quân."
QAQ.
Mấy ngày tiếp theo, Thẩm Châu ngoan ngoãn giường dưỡng bệnh, ba bữa một ngày đều do Cố Minh Từ bưng cho y.
Y sợ Cố Minh Từ chê y phiền phức, cần y nữa, liền uyển chuyển đề nghị thể tự làm.
Sau đó Cố Minh Từ lườm cho một cái ánh mắt mang theo sát khí.
Thẩm Châu: An phận, lời, dám động.
Lâu dần, Cố Minh Từ c.h.ế.t tiệt hưởng thụ cảm giác đút cho Thẩm Châu ăn.
Cố Minh Từ thầm khinh bỉ, điên thật , hầu hạ khác mà còn hầu hạ khoái cảm.
Thời gian trôi qua nhanh, đến ngày Cố Minh Từ và Thẩm Châu hẹn ước.
Từ sáng sớm, trời lất phất tuyết rơi.
Thỏ con