(Chủ Công) Trọng Sinh: Bá Đạo Sủng Ái Tiểu Manh Thê (Thụ Mù) - Chương 352: Mở Lòng
Cập nhật lúc: 2026-04-28 23:18:29
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn bóng lưng quyết tuyệt của con trai, Liễu Mộ Ngôn trong lòng là mùi vị, vẫn luôn ngây tại chỗ, cho đến khi bóng lưng của con trai biến mất, cũng chịu rời một bước.
“Ngôn nhi, chúng về !” Nhìn bạn đời , Phượng Huyền khẽ .
“Không, em về, em ở đây bầu bạn với Triệt nhi!” Lắc đầu, Liễu Mộ Ngôn từ chối rời . Hắn tìm hơn một trăm năm mới tìm thấy con trai, thể rời , cam tâm cứ như rời chứ?
“Ngôn nhi!” Nắm lấy tay áo bạn đời, Phượng Huyền bất đắc dĩ gọi một tiếng.
“Anh tự , em vất vả lắm mới tìm thấy con trai , em sẽ rời xa nó .” Hất tay Phượng Huyền , Liễu Mộ Ngôn trực tiếp sải bước về phía phòng Tô Triệt.
“Ngôn nhi!” Bất đắc dĩ gọi bạn đời , Phượng Huyền chỉ thể theo.
Khi hai xông phòng Tô Triệt, liền thấy mặt Tô Triệt bất kỳ biểu cảm dư thừa nào đang ghế, lặng lẽ bọn họ.
“Triệt nhi, xin , là đê đê . Là đê đê vô dụng, là đê đê bảo vệ cho con, mới hại con trộm mất. Xin , xin Triệt nhi, đều là của đê đê. Đều là của đê đê!” Nói đến cuối cùng, Liễu Mộ Ngôn rơi xuống những giọt nước mắt chua xót.
“Không, của Ngôn nhi, là , nên rời khỏi hai cha con em, nên bỏ bạn đời đang m.a.n.g t.h.a.i một ở nhà. Đều là !” Kéo bạn đời , Phượng Huyền tranh giành nhận .
Nhìn song đang sám hối nhận mặt , Tô Triệt nhíu mày: “Các cứ lóc om sòm như tới tìm con, là để cả đại lục đều , con là một đứa con bất hiếu thế nào, là để đều , con là một kẻ m.á.u lạnh cha ruột của cúi đầu nhận xin ? Các hôm nay tới, chính là để tới bôi nhọ danh dự của con ?”
“Không, Triệt nhi, Triệt nhi!” Lắc đầu, Liễu Mộ Ngôn vội vàng phủ nhận.
“Đừng phủ nhận, các đang làm chuyện , hoặc là, các thể tiểu trấn Khô Lâu, tới trấn với các tu sĩ ở đó, các một đứa con bất hiếu, các ở bên ngoài khổ sở tìm nó một trăm bốn mươi năm, thế nhưng nó nhận các , nó còn các cúi đầu nhận xin nó. Tiểu trấn Khô Lâu tuy lớn, nhưng, tiếng lành đồn xa tiếng dữ đồn xa, các chỉ cần chạy vài , nhanh, con liền sẽ biến thành đứa con nghịch t.ử ác danh chiêu chương, bất trung bất hiếu. Đi , tới trấn mà , báo thù con thế nào thì báo thù thế đó, con vô sở vị!” Lạnh lùng Liễu Mộ Ngôn, Tô Triệt bất kỳ biểu cảm nào .
“Không, Triệt nhi, con hiểu lầm , con hiểu lầm . Ta từng nghĩ tới sẽ làm như .” Lắc đầu, Liễu Mộ Ngôn nôn nóng phủ nhận.
Phất tay, Phượng Huyền vội vàng bố trí kết giới phong ấn bộ gian: “Triệt nhi, phong ấn gian , ai thấy gia đình ba chúng đang gì . Con cùng đê đê con chuyện cho hẳn hoi. Hắn những năm vẫn luôn ở bên ngoài tìm con, thực sự vô cùng vô cùng yêu con!”
Nghe , Tô Triệt lạnh lùng nhếch môi: “Yêu con? Vì yêu con, cho nên các g.i.ế.c sạch tất cả trong cung điện , vì yêu con, cho nên, các bắt cóc con, cầm tù con, bắt con về Phượng tộc, để con tới nhận lấy lời xin của các , nhận lấy tình yêu của các , ?”
Nghe thấy lời của con trai, sắc mặt Phượng Huyền vô cùng khó coi. Hắn phát hiện, việc nhận con trai dường như trong chớp mắt trở nên gian nan hơn nhiều .
“Không, , như Triệt nhi, đó là hiểu lầm, g.i.ế.c Tần Vũ Phi, g.i.ế.c sạch tất cả trong cung điện . Ta , thực sự , chỉ là lo lắng cho con, mới tay đấy. Xin , xin Triệt nhi, là đê đê , đều là của đê đê!” Nói đến cuối cùng, Liễu Mộ Ngôn nức nở.
“Triệt nhi con hiểu lầm . Chúng từng nghĩ tới sẽ làm tổn thương Tần gia, cũng từng nghĩ tới ép con cùng chúng về Phượng tộc. Càng từng nghĩ tới h.i.ế.p đáp con, cầm tù con. Ta và đê đê con thực sự yêu con, chúng chỉ bù đắp cho con, thực sự, chúng chỉ cảm thấy nợ con quá nhiều, bù đắp thật cho con thôi!” Nhìn con trai, Phượng Huyền lập tức giải thích.
“Là như ?” Nghiêng đầu, Tô Triệt về phía Liễu Mộ Ngôn.
“ , là như đấy, xin Triệt nhi. Tính tình của đê đê quá lỗ mãng , nên tùy tùy tiện tiện tay tấn công Tần Vũ Phi, khiến con khó xử. Chuyện đều là của đê đê, tuy nhiên, đê đê sẽ bù đắp cho Tần gia bọn họ. Tuyệt đối để con khó xử. Triệt nhi, con tha thứ cho đê đê ?” Nhìn con trai , Liễu Mộ Ngôn cúi đầu liên tục xin .
Nhìn hai vị phụ của , Tô Triệt chậm rãi từ ghế dậy, lặng lẽ quỳ xuống. Quỳ mặt song của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-trong-sinh-ba-dao-sung-ai-tieu-manh-the-thu-mu/chuong-352-mo-long.html.]
“A, Triệt nhi con làm gì thế? Con làm gì thế hả?” Thấy con trai quỳ xuống, Liễu Mộ Ngôn vội vàng cúi xuống nâng dậy, nhưng, Tô Triệt chịu dậy.
“Hai vị tiền bối, nếu các yêu thương con như , thì, các đừng tới tước đoạt hạnh phúc của con, đừng tới phá hoại cuộc sống của con ?” Nhìn hai vị phụ của , đây là đầu tiên Tô Triệt gọi bọn họ là phụ , cũng là đầu tiên Tô Triệt mỉm với bọn họ. Cười chân thành, nhưng chỉ miệng đang , trong mắt tơ hào ý nào.
“Không, , chúng sẽ phá hoại cuộc sống hạnh phúc của con, chúng sẽ , Triệt nhi con tin tưởng đê đê, đê đê sẽ . Đê đê sẽ để con sống hạnh phúc hơn, vui vẻ hơn đấy.” Nhìn con trai , Liễu Mộ Ngôn vội vàng đưa lời đảm bảo.
“Trong một trăm bốn mươi năm con gặp các , con sống vô cùng hạnh phúc cũng vô cùng vui vẻ. Cho nên, cuộc đời con sự hiện diện của các , con đều thể sống hạnh phúc vui vẻ như . Nói cách khác, hạnh phúc và sự yêu thương con chỉ Ngạn ca ca mới thể cho con, các cho . Con cũng sự yêu thương của các . Các đừng chạy tới phá hoại, con cảm kích các .” Nhìn hai , Tô Triệt tuyệt tình .
“Con, con đoạn tuyệt quan hệ với chúng ?” Nhìn con trai , Phượng Huyền lông mày nhíu chặt.
“Nói tới mức đoạn tuyệt quan hệ, các đối với con mà vốn dĩ chính là lạ. Hơn nữa, năm đó cũng là các bỏ rơi con. Là các tiên cần con. Không con tiên cần các !” Nhìn hai , Tô Triệt lạnh nhạt .
“Không , như , chúng bỏ rơi con, con là Phượng Cơ cái tiện nhân đó trộm mất đấy. Ta và Phượng Huyền chúng đều yêu con. Chúng sẽ cần con . Triệt nhi, con hiểu lầm chúng !” Nhìn con trai , Liễu Mộ Ngôn vội vàng giải thích.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
“ , chúng di khí con, cần con, bao giờ . Hơn nữa, chúng cũng vẫn luôn tìm kiếm con!” Nhìn con trai, Phượng Huyền cũng đỏ hoe mắt.
Nhìn hai vị phụ của , Tô Triệt thê lương nhếch môi: “Bị bỏ rơi và trộm mất hai cái gì khác biệt ? Đối với con mà bất kỳ sự khác biệt nào ?” Nói đến cuối cùng, Tô Triệt gào thét thành tiếng.
“Triệt nhi...” Nhìn đứa con trai vẻ mặt đầy phẫn nộ, Liễu Mộ Ngôn đau lòng như cắt.
“Không bất kỳ sự khác biệt nào kết quả đều giống , kết quả chính là, con rời xa song của , con trở thành một đứa trẻ hoang cha . Không những là một đứa trẻ hoang, hơn nữa, con còn là một đứa trẻ mù, cái gì cũng thấy, bắt buộc sống trong bóng tối mù lòa, mù lòa!” Khi những lời , cả gương mặt Tô Triệt đều vặn vẹo .
“Không, con mù, đó là Phượng nhãn, là Phượng nhãn thể luyện chế thần binh!” Nhìn con trai, Phượng Huyền bất đắc dĩ giải thích.
Nghe , Tô Triệt lạnh: “Ngài cảm thấy ở đại lục Thiên Tường cái tiểu thế giới đó sẽ nhận Phượng nhãn ? Trong mắt những đó, con chỉ là một đứa trẻ mù, thấp hèn mà hèn mọn, một đứa trẻ mù thối tha, mù c.h.ế.t tiệt tất cả chán ghét.”
“Triệt nhi...” Nhìn bộ dạng phẫn nộ của con trai, Phượng Huyền cũng đau lòng nứt .
“Triệt nhi, những năm con sống ?” Xót xa con trai, Liễu Mộ Ngôn nhỏ giọng hỏi.
“Phượng nhãn của con là năm con mười bốn tuổi mới đào . Từ năm con năm tuổi chuyện đến năm con mười bốn tuổi, trong chín năm , con vẫn luôn sống như một con ch.ó . Con sống trong bóng tối vô biên vô tận, trong thế giới của con bình minh, ánh nắng, màu sắc, những bông hoa rực rỡ sắc màu, càng những đám đủ dáng vẻ, chỉ bóng tối vô biên vô tận, chỉ nỗi sợ hãi ăn sâu xương tủy, chỉ sự tự ti ngày qua ngày, năm qua năm bầu bạn với con trưởng thành.” Nghĩ đến những năm tháng đau khổ đó, mặt Tô Triệt đầy sự đắng chát.
“Triệt nhi...” Nghe thấy lời tự thuật của con trai, Liễu Mộ Ngôn òa nức nở.
“Triệt nhi, là phụ với con!” Ngay cả Phượng Huyền cũng ngờ tới sẽ là như .
“Cuộc sống như các từng trải qua ? Các từng thử mỗi ngày dùng đôi tay của chạm tất cả đồ đạc xung quanh ? Các từng thử thường xuyên vì thấy đường mà đem trán đập tường, đập góc bàn ? Các từng thử chạy ngoài chơi, tất cả đám trẻ con nhạo, đẩy xuống hố bùn, bọn chúng dùng đá ném, ném đến mức xanh xanh tím tím đầy vết thương, ném đến mức đầu rơi m.á.u chảy, thế nhưng chính các thấy vết thương của ? Các từng thử bọn buôn bắt cóc, suýt chút nữa bán làm kỹ nữ ? Các từng thử trộm mất tiền ngay giữa phố, lột sạch bộ quần áo mới mặc đầy nửa canh giờ ? Các tất cả xung quanh ghét bỏ, bắt nạt ? Các ?” Nhìn hai vị phụ của , Tô Triệt si ngốc hỏi.
“Triệt nhi!” Nhìn con trai , Phượng Huyền và Liễu Mộ Ngôn đau lòng đến mức nên gì cho . Đây chính là tuổi thơ của con trai bọn họ, một tuổi thơ tràn đầy đau khổ, tràn đầy tự ti. Một tuổi thơ tùy ý chà đạp, bắt nạt...
“Con chịu nhiều khổ cực như , con gặp nhiều tội như , thế nhưng, con vẫn cứ cảm tạ thượng thương. Bởi vì ông trời để con gặp Ngạn ca ca. Ngạn ca ca chính là sự tồn tại tầm thường nhất trong cuộc đời cằn cỗi của con. Hắn là một tia sáng, chiếu sáng thế giới vốn dĩ tăm tối của con. Lúc khác bắt nạt con, sẽ chắn mặt bảo vệ con, lúc khác mắng nhiếc và sỉ nhục con, sẽ chạy lên đ.á.n.h với bọn chúng, cho dù đôi khi thường xuyên làm thương, cũng vẫn sẽ vì con mà mặt. Hắn con cũng giống như thể thấy thế giới , cho nên, liền thường xuyên lén lút dẫn con ngoài chơi, kể cho con tất cả những gì con thấy . Hắn còn dạy con chữ. Nắm lấy ngón tay con dạy dạy . Đút con ăn cơm, đem thịt trong nhà đều đút cho con ăn. Để cho con ngã, mỗi chúng con chuyển nhà, Ngạn ca ca đều sẽ với con, giường ở , bàn ở , tủ ở .” Nghĩ đến từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn bầu bạn bên cạnh , vẫn luôn chăm sóc vô cùng chu đáo, Tô Triệt . Trong nụ đầy sự hạnh phúc và niềm vui của y.