(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 54: Khảo Vấn

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:06:08
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Hi Niên hai tay nắm chặt lấy bả vai Tạ Kính Uyên, chìm do dự và trầm tư, nhất thời nên đẩy y ôm chặt lấy y. Cho đến khi trong lòng dần dần tỉnh , nhíu mày phát một tiếng mớ hàm hồ rõ, lúc mới như điện giật mà rụt tay về.

Sở Hi Niên vội vàng đẩy Tạ Kính Uyên sang một bên, tránh để đối phương tỉnh giải thích rõ ràng, thế nhưng kịp hành động, kịp đề phòng chạm một đôi mắt thon dài đang híp một nửa.

“…”

Sở Hi Niên ngờ Tạ Kính Uyên tỉnh nhanh như , chậm nửa nhịp lên tiếng hỏi: “… Ngươi tỉnh ?”

Tạ Kính Uyên dường như vẫn tỉnh ngủ hẳn, y một lời nhắm mắt , vô thức cọ cọ vai Sở Hi Niên. Một lát mới khàn giọng lên tiếng hỏi: “Ngươi đang làm gì ?”

Thần thái y lười biếng, đôi mắt híp một nửa, giống như một loài động vật hung dữ nào đó thu móng vuốt, ít nhất ở giai đoạn hiện tại là vô hại.

Sở Hi Niên suy nghĩ nửa ngày, dùng một từ khá chặt chẽ để trả lời y: “Sưởi ấm.”

Tạ Kính Uyên chớp mắt chằm chằm , đó nhắm mắt , ừ một tiếng cảm xúc, tự lẩm bẩm: “ là khá ấm áp.”

Câu trả lời của y giống với tưởng tượng của Sở Hi Niên, tóm là bình tĩnh đến mức thái quá. Tạ Kính Uyên lột sạch quần áo chung chăn với một nam nhân, tức giận thì thôi , thái độ thậm chí thể gọi là ôn hòa, mặt trời mọc đằng Tây cũng kỳ lạ đến thế.

Sở Hi Niên cảm thấy cần giải thích một câu: “Hành động trong lúc cấp bách, Tướng quân chớ trách.”

Tạ Kính Uyên trông vẻ mấy bận tâm, thậm chí còn đổi một tư thế thoải mái hơn sấp trong lòng , vẫn thèm nhấc mí mắt lên: “Ừ.”

Ai chữ “ừ” của y đại diện cho ý gì? Sở Hi Niên thấu lòng cũng .

Sở Hi Niên bình sinh hiếm khi lúc cạn lời. Hắn thấy Tạ Kính Uyên ý định rời giường, đành tự lật chăn xuống giường, thế nhưng bên hông bỗng nhiên siết chặt, Tạ Kính Uyên kéo , một nữa ngã xuống giường.

Tư thế hiện tại là Sở Hi Niên ở , Tạ Kính Uyên ở .

Sở Hi Niên để giữ vững hình, chỉ đành chống tay bên cạnh Tạ Kính Uyên, mái tóc dài đen nhánh xõa tung vai, khói lửa nhân gian dính dáng đến nửa phần, trầm giọng lên tiếng: “Tướng quân?”

“Không là sưởi ấm ,” Tạ Kính Uyên , hàng mi dài rủ xuống tạo thành một mảng bóng mờ, đôi môi vẫn nhạt nhẽo chút máu, nhướng mày: “Ngươi làm sưởi?”

Bờ vai y lộ ngoài chăn, tiếp xúc với khí, nhanh lạnh , những chậu than đang cháy chút tác dụng nào.

Sở Hi Niên dường như nhận một lý do hợp tình hợp lý. Lý do thể thuyết phục , cũng thể thuyết phục Tạ Kính Uyên. Vài giây , từ từ trở , một nữa ôm Tạ Kính Uyên lòng, đó ừ một tiếng, coi như là đưa câu trả lời cho câu hỏi .

Bọn họ dán sát đến mức gió thổi lọt, ngay cả khí cũng khó mà chen một tia một hào.

Tạ Kính Uyên tựa lồng n.g.ự.c Sở Hi Niên, đang nghĩ gì, lơ đãng ngẩng đầu, đôi môi khô khốc lệch lệch sượt qua cằm Sở Hi Niên, hai đồng thời cứng đờ.

“…”

Bàn tay Sở Hi Niên ôm Tạ Kính Uyên siết chặt thêm một chút, trong lòng thầm nhủ với bản bình tĩnh, hoảng. Hắn , càng là lúc quan trọng, càng hoảng, bình tĩnh mới là quan trọng nhất.

Bình tĩnh.

Sở Hi Niên chỉ đành coi như chuyện gì xảy , thế nhưng nhịp tim đột ngột tăng nhanh để lộ cảm xúc của .

Tạ Kính Uyên dán sát lồng n.g.ự.c Sở Hi Niên, tự nhiên phát hiện manh mối. Lông mi y run lên một cái, liếc yết hầu nhô của Sở Hi Niên, quỷ thần xui khiến thế nào đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve, giọng khàn khàn: “Sở Hi Niên…”

Đầu ngón tay Sở Hi Niên động đậy, dường như đưa tay ngăn cản đối phương, nhưng rốt cuộc đưa bất kỳ hành động nào. Hắn nhịn cảm giác ngứa ngáy khác lạ ở yết hầu, phát một âm tiết mang theo chút ý vị nghi hoặc: “Hửm?”

“Không gì.”

Tạ Kính Uyên một lời nhắm mắt , đó từ từ thu tay về, một nữa đặt lên eo Sở Hi Niên, ôm lấy cái lò sưởi hình .

Ánh nến cháy rụi, cảnh vật trong phòng trong dần dần tối sầm và mờ ảo. Trong bóng tối, xúc giác của con sẽ phóng đại lên vô .

Sở Hi Niên thậm chí thể cảm nhận miếng ngọc ôn nhuận đeo cổ Tạ Kính Uyên, cùng với vết sẹo lồi lõm mặt của đối phương, và sự mịn màng trơn bóng như ngọc mặt trái.

Thân hình dẫn binh đ.á.n.h trận của Tạ Kính Uyên vẫn cường tráng, nhưng vì quanh năm liệt giường mà phủ lên nhất tầng yếu ớt, giờ phút cứ như ngoan ngoãn phục tùng trong lòng .

Sở Hi Niên nhịn đưa tay , trong bóng tối nhẹ nhàng sờ sờ khuôn mặt thương của Tạ Kính Uyên, đó đắp kỹ chăn cho y, nhắm mắt ngủ. Hắn vốn tưởng sẽ ngủ , nhưng cơn buồn ngủ ập đến cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, nhanh chìm giấc ngủ sâu.

Hắn cũng tự nhiên mà bỏ lỡ âm thanh nhắc nhở của hệ thống.

[Đinh!]

[Xin túc chủ chú ý, mức độ hắc hóa của nhân vật phản diện giảm xuống còn 83%, xin hãy tiếp tục cố gắng nha, cố lên cố lên cố lên~]

*

Sáng sớm hôm , Sở Hi Niên hiếm khi dậy muộn. Khi tỉnh , trong phòng một bóng , chỉ chăn nệm bên cạnh vẫn còn lưu chút ấm, mà Tạ Kính Uyên cũng thấy tăm .

Hắn một ngẩn ngơ một lúc, phản ứng , từ từ lật chăn, xuống giường mặc quần áo. Vân Tước thấy động tĩnh, bưng một chậu nước hầu hạ rửa mặt: “Công tử, bữa sáng chuẩn xong , đều đang hâm nóng bếp lò. Nô tỳ thấy hôm qua ngài nghỉ ngơi muộn, sáng nay liền gọi ngài.”

Sở Hi Niên ừ một tiếng: “Tướng quân ?”

Vân Tước ngoài một cái, đó hạ thấp giọng : “Nô tỳ sai ngóng , là tên hắc y nhân mang về hôm qua tự sát, Tướng quân và Thái t.ử đều , Vạn đại phu cũng .”

Tần Song tự sát?

Sở Hi Niên mỉm . Cũng đúng, kẻ xét theo ý nghĩa nghiêm ngặt mà , thực chất chính là t.ử sĩ của Tần Đạo Viêm, gã làm nhiệm vụ thất bại, sợ liên lụy đến Tần Đạo Viêm, cách nhất chính là tự sát.

Chỉ là… đời vẫn còn nhiều chuyện đau khổ hơn cả cái c.h.ế.t.

Sở Hi Niên ném khăn tay chậu, hỏi rõ Tần Song giam ở , bèn dẫn Vân Tước cùng . Chỉ là khi đến cửa địa lao, ngoài dự đoán Cửu Dung cản .

Vân Tước khá ghét bỏ cái tên mặt quan tài : “Sao ngươi cứ âm hồn bất tán thế, mau tránh .”

Cửu Dung lạnh lùng Vân Tước một cái, giơ kiếm cản nàng , ý vị sâu xa : “Đây là trọng địa, phận sự miễn .”

Sở Hi Niên như điều suy nghĩ một cái, nhanh hiểu ý của Cửu Dung. Mỉm , thẳng xuống bậc thềm, bước lối địa lao, mà Cửu Dung hề ngăn cản.

Vân Tước thấy vẻ mặt mờ mịt chớp chớp mắt, hiểu ý, theo bản năng cũng theo , nhưng Cửu Dung chặn .

Vân Tước tức nghẹn: “Ngươi cản làm gì?!”

Cửu Dung nhíu mày: “Ta , phận sự miễn .”

Tướng quân chỉ dặn dò thể thả Sở Hi Niên , chứ thể thả con chim sẻ nhỏ .

Địa lao sâu thẳm u ám, khắp nơi đều tỏa ẩm. Mùi mục nát lòng đất hòa quyện với mùi tanh rỉ của máu, pha trộn thành một loại khí tức t.ử vong đặc trưng.

Sở Hi Niên phớt lờ những hộ vệ mặc áo giáp hai bên, men theo ánh đèn soi đường tiến về phía , quanh co khúc khuỷu, cuối cùng dừng một cánh cửa lao.

Tần Song sống dở c.h.ế.t dở bên trong, Vạn đại phu đang băng bó cho gã. Sau gáy đập đến mức m.á.u thịt lẫn lộn, khó để quyết tâm c.h.ế.t, may mà thời đại thứ gọi là nội lực, nếu Tần Song sớm hồn quy cửu tuyền.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Thái t.ử dùng tay áo che miệng mũi, bên cạnh xem náo nhiệt. Tạ Kính Uyên chắp tay lưng đó, thấy động tĩnh phía , dường như cảm giác đầu một cái, thấy Sở Hi Niên đang bên ngoài.

“Còn mau , ngây đó làm gì?” Tạ Kính Uyên nhướng mày, nửa khuôn mặt còn mặt nạ che khuất, khiến thể chắp vá một biểu cảm chỉnh.

Sở Hi Niên và cái địa lao thực sự ăn nhập với . Hắn thường mặc áo trắng, quanh vướng bụi trần, đôi mắt cũng luôn mang theo ý như như , khiến thể nắm bắt. Máu me và tiếng la hét xung quanh đều một bức màn vô hình cách ly bên ngoài, thể chạm đến mảy may.

Ánh mắt Tạ Kính Uyên tối sầm .

Sở Hi Niên càng gió thoảng mây trôi, càng khiến xem dáng vẻ ý loạn tình mê của sẽ . Hắn càng sạch sẽ trong sáng, càng khiến nhuốm bẩn .

Tạ Kính Uyên giơ tay lên, chậm rãi khép áo choàng vai, trong lòng khó tránh khỏi thở dài một tiếng, vật c.h.ế.t rốt cuộc vẫn là vật c.h.ế.t, làm ấm áp bằng sống đêm qua. Y đến bên cửa lao, mở khóa xích sắt, phát một tiếng động loảng xoảng.

“Ta ngay là ngươi sẽ đến mà.” Tạ Kính Uyên liếc Sở Hi Niên, nhếch môi quỷ dị.

Thái t.ử dường như để phô trương sự thông minh của , cũng hùa theo một câu: “Cô cũng sớm đoán là ngươi sẽ đến .”

Tạ Kính Uyên âm u liếc một cái.

Sở Hi Niên chú ý đến sóng ngầm cuộn trào giữa ba bọn họ. Hắn nhớ chuyện đêm qua, trong lòng vẫn còn chút khác lạ, theo bản năng tránh ánh mắt của Tạ Kính Uyên, chuyển sang Tần Song: “Gã ?”

Thái t.ử hừ lạnh một tiếng: “Gã dùng đầu đập tường, tìm c.h.ế.t, kết quả hộ vệ phát hiện , kẻ giữ cũng chẳng tác dụng gì, cạy thứ gì .”

Cằm của Tần Song Vạn Tế Mạc nối , chỉ là các khớp tứ chi tháo, vẫn khó mà cử động. Gã trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu trừng Thái tử, nghiến răng nghiến lợi : “Ta sẽ gì cả, các g.i.ế.c !”

Thái t.ử ý , họa thủy đông dẫn, cố ý chỉ Sở Hi Niên: “Người rắc bột ớt cho ngươi là , cô, ngươi trừng cô tác dụng gì.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-54-khao-van.html.]

Tần Song quả nhiên trừng mắt Sở Hi Niên, răng nghiến trèo trẹo, rõ ràng ngờ sẩy chân, bại trong tay một tên công t.ử bột trói gà chặt.

Thế là Sở Hi Niên phát hiện , Tần Song tư duy độc lập, dễ khác dăm ba câu chi phối. Hắn suy nghĩ một lát, đó hỏi: “Ngươi là vì bảo vệ Tần Đạo Viêm?”

Giọng điệu câu kỳ lạ, mơ hồ mang theo vài phần thương hại, mà ánh mắt cũng ẩn chứa sự đồng tình. Cứ như thể Tần Song đáng thương.

Vừa nhắc đến ba chữ "Tần Đạo Viêm", Tần Song liền lập tức ngậm chặt miệng, nửa chữ cũng thốt ngoài. Chỉ là gã vẫn giọng điệu của Sở Hi Niên khơi dậy lòng hiếu kỳ, đôi mắt bột ớt làm sưng tấy chớp mắt chằm chằm .

Sở Hi Niên chậm rãi vuốt ve ống tay áo, lên tiếng hỏi: “Cửu Nương là do ngươi g.i.ế.c đúng ? Vốn sinh cùng một gốc, nỡ bức t.ử .”

Thái t.ử hiểu Sở Hi Niên định làm gì, nhưng vẫn cảm thấy Sở Hi Niên thể cạy miệng Tần Song.

Tạ Kính Uyên bất động thanh sắc quan sát Sở Hi Niên, trong lòng đang nghĩ gì.

Tần Song kích động thốt một câu, phẫn nộ : “Ả phản bội công ơn nuôi dưỡng của nghĩa phụ, đáng c.h.ế.t!”

“Công ơn nuôi dưỡng?”

Sở Hi Niên giỏi nhất là nắm bắt điểm yếu của con , khẽ một tiếng, nhanh chậm : “Các ngươi đều là những mầm non luyện võ bẩm sinh, căn cốt tuyệt giai, chỉ tiếc là nhận giặc làm cha, đến cuối cùng bán mạng cho mà cũng .”

Tên giặc trong miệng , đương nhiên là chỉ Tần Đạo Viêm.

Tần Song đối với nghĩa phụ vô cùng kính trọng, màng thương tích, sức giãy giụa, hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t Sở Hi Niên: “Ngươi bậy bạ gì đó!”

Sở Hi Niên vẫn hoảng vội, chậm rãi lên tiếng hỏi: “Ngươi tò mò cha ruột của c.h.ế.t như thế nào ?”

“Ngươi tò mò Tần Đạo Viêm rốt cuộc tìm nhiều trẻ mồ côi để nhận nuôi như , mà những đứa trẻ mồ côi tại tình cờ đều là kỳ tài luyện võ căn cốt tuyệt giai ?”

Thân hình Tần Song cứng đờ trong chốc lát, hai mắt đột ngột trợn to, thở hồng hộc, thần sắc căng thẳng chờ đợi câu trả lời tiếp theo của Sở Hi Niên. Ngay cả Thái t.ử cũng vểnh tai lên nguyên nhân.

Sở Hi Niên lúc cố tình ngậm miệng, nhắm mắt .

Tần Song nghiến răng nghiến lợi nhả hai chữ: “Ngươi !”

Gã kích động: “Ngươi mà sẽ g.i.ế.c ngươi!”

Trên mặt đất đá vụn, Tạ Kính Uyên dùng sức đá một cái, lệch lệch đập thẳng Tần Song, đ.á.n.h rụng một chiếc răng của gã, sặc đến mức gã rên rỉ khó nên lời.

Tạ Kính Uyên ánh mắt âm u, giọng điệu lạnh lẽo : “Ta g.i.ế.c ngươi !”

Kẻ thể giữ, ngày tìm đến báo thù, hậu họa khôn lường.

Vạn đại phu ở bên cạnh, tức giận trực tiếp ném hòm thuốc: “Ngươi nếu g.i.ế.c gã, gọi đến cứu gã làm gì! Lão phu một nắm tuổi , sắc t.h.u.ố.c châm kim cho gã, bận rộn hơn nửa ngày, kết quả ngươi g.i.ế.c gã, chẳng lẽ là đang trêu đùa lão phu?!”

Ông tức đến mức suýt bứt đứt râu, xông lên định tìm Tạ Kính Uyên lý. Sở Hi Niên cản ông , lên tiếng an ủi: “Vạn đại phu chớ vội, Tướng quân lời tức giận thôi, chúng đương nhiên sẽ g.i.ế.c gã.”

Tạ Kính Uyên như , hừ lạnh một tiếng.

Vạn đại phu tức đến run rẩy: “Đám đáng c.h.é.m ngàn đao các ngươi, ngày đau đầu sổ mũi, đừng bao giờ đến tìm lão phu nữa, g.i.ế.c cứu, cứu g.i.ế.c, coi mạng như trò đùa ?!”

Nói xong thu dọn hòm thuốc, phẫn nộ rời khỏi địa lao.

Thái t.ử "xì" một tiếng, Sở Hi Niên: “Ngươi định gì, tiếp, cô vẫn đang đợi đây.”

Sở Hi Niên mỉm : “Thái t.ử 16 năm , Tần Đạo Viêm từng dẫn quân chinh phạt bộ tộc Hồ ở phương Bắc, c.h.é.m đầu 30000 .”

Thái t.ử suy nghĩ một lát, gật đầu: “Hình như là chuyện .”

Sở Hi Niên chậm rãi bước đến mặt Tần Song, cách trung hư ảo phác họa ngũ quan của gã, làm như vô tình nhàn đàm: “Mà kẻ hốc mắt cực sâu, tròng mắt màu vàng nhạt, dáng mũi giống mỏ diều hâu, một nửa huyết thống Hồ.”

Tạ Kính Uyên khẽ nhướng mày, lập tức hiểu ý , phớt lờ sắc mặt trắng bệch của Tần Song, như xem kịch vui bổ sung thêm: “Tần Đạo Viêm tàn sát 13 bộ lạc lớn nhỏ của tộc Hồ, ngoài còn hàng chục ngôi làng, bất kể nam nữ già trẻ, để một sống nào, lúc đó còn Ngự sử đàn hặc, lão quá mức tàn nhẫn.”

Trên đời đào nhiều trẻ mồ côi như , còn trùng hợp đều là kỳ tài luyện võ.

Chỉ thể những đứa trẻ mồ côi đều tuyển chọn kỹ lưỡng.

nếu gặp những đứa trẻ cha song thì ? Phải làm thế nào để chúng biến thành trẻ mồ côi?

Câu trả lời cần cũng .

Tần Song như sét đánh, cả run rẩy như cái sàng, thở hồng hộc, nhưng ngay cả một câu cũng nên lời. Sở Hi Niên ý gì?! Tần Đạo Viêm g.i.ế.c cha ?!

Sở Hi Niên Tần Song một cái, thêm gì nữa, hiệu cho Tạ Kính Uyên và Thái t.ử cùng rời khỏi địa lao.

Cửa lao khóa , phía bọn họ truyền đến tiếng la hét như điên dại của Tần Song.

Sở Hi Niên làm như thấy, đợi xa , mới với Tạ Kính Uyên: “Tướng quân, đêm nay, nếu gã vẫn chịu một chữ nào, thì thả gã về .”

Tạ Kính Uyên nhíu mày: “Tại ?”

Sở Hi Niên: “Một nhân chứng chịu mở miệng giữ cũng vô dụng, gã một đêm về, Tần Đạo Viêm nhất định sẽ sinh nghi. Thả kẻ về, ngược thể xóa bỏ sự nghi ngờ của lão, tránh để Tần Đạo Viêm tăng cường phòng với chúng , phái sát thủ đến diệt khẩu.”

Thái t.ử chìm suy tư: “Ngươi sợ gã thật, với Tần Đạo Viêm là chúng bắt gã ?”

Sở Hi Niên hỏi ngược : “Ngươi sẽ thật với một thể là kẻ thù g.i.ế.c cha ?”

Những lời , gieo mầm mống nghi ngờ trong lòng Tần Song. Nhìn bộ dạng của gã, tuyệt đối động lòng. Nếu Tần Song thực sự điều tra rõ chân tướng, khi trở về bên cạnh Tần Đạo Viêm, gã nhất định sẽ giấu giếm chuyện Tạ Kính Uyên bắt giữ.

Thái t.ử giọng điệu hồ nghi hỏi: “Vậy làm ngươi Tần Đạo Viêm g.i.ế.c cha gã, lỡ như điều tra thì ?”

Sở Hi Niên nhướng mày hỏi ngược : “Ta Tần Đạo Viêm g.i.ế.c cha gã khi nào?”

Hắn chẳng qua chỉ Tần Đạo Viêm mười mấy năm từng tàn sát các ngôi làng của tộc Hồ, mà tướng mạo của Tần Song tình cờ vài phần huyết thống tộc Hồ, những thứ khác nửa chữ cũng .

Có những chuyện quá chi tiết ngược sẽ thành giả tạo, nửa che nửa lộ, càng thể tăng thêm độ tin cậy.

Sở Hi Niên chỉ cảm thấy lai lịch của những đứa trẻ mồ côi trướng Tần Đạo Viêm khả nghi, đưa một giả thuyết suy đoán, đồng thời để dấu vết dẫn dắt Tần Song theo hướng đó một chút, ly gián một chút mối quan hệ giữa gã và Tần Đạo Viêm.

Còn về việc Tần Đạo Viêm g.i.ế.c cha của những đứa trẻ mồ côi đó , đại khái chỉ trời mới .

Thái t.ử từ từ thở một : “Sở Hi Niên, ngươi thật nham hiểm.”

Hắn bỗng nhiên bắt đầu chút tin tưởng Sở Hi Niên của phe Tấn vương , Tấn vương thể kiểm soát loại .

Thái t.ử mấy thích dáng vẻ nắm chắc phần thắng của Sở Hi Niên, lên tiếng đả kích: “Nếu gã làm theo như ngươi suy đoán, cô xem ngươi thu dọn tàn cuộc thế nào.”

Sở Hi Niên mỉm : “Điện hạ, chuyện đời vốn gì là mười phần chắc chín, đa phần là dựa đ.á.n.h cược.”

Thái t.ử xua tay, nhiều với nữa: “Cô về đây, một đêm về, để khác thấy thể thống gì. Bức thư đó nhớ giấu cho kỹ.”

Câu cùng là với Tạ Kính Uyên. Trong bức thư tay của Cửu Nương, câu "nhớ loạn cửa Thái An năm xưa" ẩn chứa quá nhiều uẩn khúc, liên quan trọng đại. Thái t.ử và Tạ Kính Uyên dường như điều gì đó, nhưng nhất quyết cho Sở Hi Niên.

Sở Hi Niên cảm thấy , dù sớm muộn gì cũng sẽ điều tra , hai giấu bao lâu.

Trước khi , Thái t.ử nhớ chuyện gì, bỗng nhiên đầy hứng thú hỏi Tạ Kính Uyên: “ , ngày mai Quảng Bình tiểu Quận vương tổ chức Quần Anh yến, cô nhớ là cũng gửi thiệp cho ngươi, ngươi ?”

Tạ Kính Uyên thiếu hứng thú: “Không .”

Sở Hi Niên: “Đi.”

Ba bọn họ đồng thời lên tiếng, khiến Thái t.ử thêm mấy .

Tạ Kính Uyên liếc xéo Sở Hi Niên, đôi lông mày thon dài nhíu : “Có gì , một đám thư sinh chua ngoa hủ lậu.”

“Ây, lời của ngươi cô đồng ý , Sở Hi Niên, đừng y, Quần Anh yến vui lắm. Y dẫn ngươi , cô dẫn ngươi .”

Thái t.ử xong ném cho Sở Hi Niên một ánh mắt hiểu ý cần , khiến cảm giác nơi là Quần Anh yến, mà là thanh lâu.

Tác giả lời : Thái tử: Dẫn ngươi chơi, ?

Sở Hi Niên (kích động): Đi !

Tạ Kính Uyên: …

Loading...