(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 4: Cẩu Huyết Nghẹn Chết Người Rồi
Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:04:39
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiệu Khâm Hàn đại khái mới uống t.h.u.ố.c xong, đầu óc vẫn tỉnh táo , nhắm mắt , cũng là tin tin.
Thẩm Lương thấy tóc trán đều mồ hôi lạnh làm ướt sũng, đưa cốc nước đến sát miệng , giọng trầm thấp: "Uống chút nước nóng ."
Dưới đáy cốc tĩnh lặng hai viên kẹo hoa quả, từ từ tan nhỏ dần, cho đến khi biến mất thấy tăm .
Thiệu Khâm Hàn chậm rãi mở mắt , ánh mắt mờ mịt, khuôn mặt , như xác nhận một nữa mà hỏi: "Thẩm Viêm?"
Thẩm Lương nhướng mày đầy ẩn ý, ậm ừ qua loa: "Là , uống nước ."
Thiệu Khâm Hàn kháng cự nữa, ngoan ngoãn đến bất ngờ, nương theo tay , uống cạn sạch cốc nước .
Thẩm Lương thấy liền bật , hóa "Thẩm Viêm" chuyện còn linh nghiệm hơn cả thánh chỉ. Hắn đặt cốc sang một bên, hiếm khi lòng thương trỗi dậy, lên : "Trong tủ lạnh cơm, hâm nóng cho ."
Hắn dứt lời, cổ tay một bàn tay dính dớp lạnh lẽo nắm chặt, lực đạo mạnh, dường như sợ chạy mất, nhưng lộ vẻ yếu ớt.
Thiệu Khâm Hàn sô pha, khó nhọc ngẩng đầu , tóc mái che khuất đôi mắt đen nhánh, càng làm tôn lên khuôn mặt tái nhợt, đôi môi mất huyết sắc: "Đừng ..."
Đầu ngón tay siết chặt, thoạt chút bất lực, thần trí hỗn loạn: "Đừng ..."
Thẩm Lương bước chân khựng , cúi đầu bàn tay đang nắm chặt của , Thiệu Khâm Hàn, khí khoảnh khắc rơi ngưng trệ.
Thẩm Lương hy vọng tự động buông tay, thế nhưng Thiệu Khâm Hàn hề ý định buông tay.
3 giây , Thẩm Lương đành chỗ cũ, đang nghĩ gì, vỗ vỗ đùi : "Được, ở cùng một lát."
Thấy đáng thương.
Dây thần kinh căng cứng của Thiệu Khâm Hàn dường như cuối cùng cũng buông lỏng đôi chút, nhắm mắt nhịn từng cơn đau ập đến, gối đầu lên đùi Thẩm Lương, đó túm lấy vạt áo , khẽ hai chữ: "Đừng ."
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Hai chữ còn hoảng hốt nữa, mạc danh vài phần khẩn thiết.
Thẩm Lương thầm nghĩ thể chứ, nửa xu cũng . Hắn thấy Thiệu Khâm Hàn vẫn luôn ôm bụng, tay trái luồn qua eo đối phương, lòng bàn tay mang theo ấm trực tiếp thế bàn tay lạnh lẽo của Thiệu Khâm Hàn, nhịp điệu mà nhẹ nhàng xoa bóp cho .
Cho dù thế nào, nhân vật trong tiểu thuyết trở thành hiện thực, chuyện vẫn khá là hư ảo. Có máu, thịt, cũng nhiệt độ.
Thẩm Lương kết cục của tất cả bọn họ, nhưng dường như . Một cuốn sách thể hết cuộc đời dài đằng đẵng của một con . Những thứ chỉ lướt qua bằng vài nét bút, ngoài đương sự , ngay cả tác giả cũng xảy chuyện gì.
Ví dụ như "Thiệu Khâm Hàn bóng ma tuổi thơ", cụ thể là bóng ma gì, Thẩm Lương , trong sách chỉ dùng tám chữ để khái quát bộ tuổi thơ của tên phản diện .
Không tâm trí đào sâu, cũng tâm trí chi tiết, dù cũng chỉ là giấy. Thẩm Lương kết cục của , nhưng mù tịt về quá khứ của , giống như một tờ giấy trắng. Cho nên cứu rỗi Thiệu Khâm Hàn như thế nào, vẫn manh mối.
Đêm khuya thanh vắng, Thẩm Lương cuối cùng cũng cảm thấy chút đau đầu với cảnh hiện tại của . Hắn chán nản chống cằm, vô tình rũ mắt, phát hiện Thiệu Khâm Hàn hô hấp đều đặn, hình như ngủ , hàng mi dài quá mức đổ bóng xuống vị trí xanh xao mắt, .
Thẩm Lương xoa xoa đầu ngón tay, nếu cơ hội sửa bản thảo, lẽ thể cân nhắc bỏ thiết lập "bệnh dày" .
Thẩm Lương nhẹ nhàng nâng đầu Thiệu Khâm Hàn lên, đó rút chân về, cử động cái chân tê mỏi của , lúc mới dậy khỏi sô pha, vươn một cái vươn vai thật dài.
Thẩm Lương chính là vì thức khuya mà đột tử, liếc thời gian, đang định lên lầu ngủ, hai bước cảm thấy vứt Thiệu Khâm Hàn một lầu lắm. Suy tính , vẫn bên sô pha, cúi bế bổng lên.
Thiệu Khâm Hàn thì cao, nhưng bế trong n.g.ự.c cũng tính là nặng.
Thẩm Lương rảo bước lên lầu, thầm nghĩ may mà ở tầng nhị, ở tầng tamthì trực tiếp ném Thiệu Khâm Hàn ngủ nhà luôn cho .
Hành lang hắt ánh đèn đường yếu ớt, Thẩm Lương tìm phòng của Thiệu Khâm Hàn, đặt lên giường, đó phịch xuống sàn nhà, cúi đầu thở hổn hển.
Thiệu Khâm Hàn nhẹ đến mấy cũng là một đàn ông trưởng thành, bế lên thì vấn đề gì, bế cả nhất đoạn đường thì đủ mệt . Thẩm Lương vén vạt áo lên quạt, thầm nghĩ tiểu thuyết tuyệt đối mấy cái miêu tả rách nát kiểu "nhẹ bẫng chút trọng lượng nào" nữa.
Ngồi mặt đất vài giây, Thẩm Lương nghỉ ngơi đủ , bò dậy chuẩn về phòng , thế nhưng mới lên, phía đột nhiên vang lên một giọng sâu lường tựa đầm hàn, trong bóng tối lộ vẻ đặc biệt đột ngột:
"Thẩm Viêm bảo đừng đến gần , tại ."
Thẩm Lương bước chân khựng , theo bản năng đầu lên giường, thấy đàn ông vốn đang ngủ say từ lúc nào tỉnh , đang chằm chằm chớp mắt, đôi mắt dường như thể thấu lòng .
Thẩm Lương sững sờ một thoáng mới phản ứng đang hỏi gì, hôm nay ở góc cầu thang chuyện với Thẩm Viêm, lẽ Thiệu Khâm Hàn thấy , thảo nào buổi chiều Hắc hóa độ mạc danh kỳ diệu tăng lên 2%.
Thẩm Lương luôn nhiệt tình khuấy đục nước, "ồ" một tiếng, lơ đãng : "Có thể thích , nên để và đến quá gần chăng."
Hoàn là hươu vượn.
Thiệu Khâm Hàn dậy khỏi giường, một lọn tóc lặng lẽ trượt xuống, khuôn mặt tuấn mỹ vẫn tái nhợt. Cậu vốn theo thói quen ôm lấy dày, nhưng tại , từ từ buông xuống, liếc Thẩm Lương : "Gan lớn lắm, cái gì cũng dám , nhưng đời hận nhất là khác lừa gạt ..."
Là hận, ghét.
Cảm xúc của luôn đến một cách cực đoan và mãnh liệt hơn thường.
Bệnh thần kinh thì vuốt lông theo chiều thuận, Thẩm Lương vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Anh yên tâm, chắc chắn sẽ nghĩ cách làm cho Thẩm Viêm thích ."
"Thích?" Thiệu Khâm Hàn đột nhiên nhếch khóe miệng, từng bước tiến gần Thẩm Lương: "Không, là thích..."
"Là sợ hãi..."
"Anh sợ ..."
Thiệu Khâm Hàn là một kiêu ngạo, lúc đêm khuya khoắt, hung hăng m.ổ x.ẻ lớp vỏ bọc của , đem những sự thật giấu kín bên trong, thừa nhận , gằn mà từng điều một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-4-cau-huyet-nghen-chet-nguoi-roi.html.]
"Thẩm Viêm sợ , còn thì ?" Bàn tay lạnh lẽo của Thiệu Khâm Hàn đột nhiên đặt lên gáy Thẩm Lương, đó dùng sức siết chặt, ép gần , giọng rơi bên tai trầm xuống: "Còn thì , Thẩm Lương?"
Còn thì , Thẩm Lương...
Bọn họ là em dung mạo giống , nhưng vì tính tình khác biệt, sẽ khiến nhầm lẫn.
Thẩm Viêm văn nhược thanh tú, đều toát thở quy củ nề nếp. Thẩm Lương thì lười biếng hơn, cúi mày nhạt, luôn giống như đang cố ý câu dẫn ai đó, khiến thể nắm bắt.
Thẩm Lương thật: "Cũng bình thường."
Không tính là sợ, nhưng cũng thể là sợ.
Thiệu Khâm Hàn chằm chằm mắt , phán đoán xem dối , thế nhưng đáp án là . Trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác sai lệch rõ lý do, âm cuối dần tan biến trong khí để dấu vết: "Vậy , thật đáng tiếc, giống ..."
Chữ " " còn nghi ngờ gì nữa, chỉ chính là Thẩm Viêm.
Thẩm Lương thầm nghĩ Thẩm Viêm mới là nên sợ Thiệu Khâm Hàn nhất, trong nguyên tác Thiệu Khâm Hàn nhiều nhất cũng chỉ nhốt vài ngày, một ngón tay cũng từng làm tổn thương. Phải rằng giai đoạn Tô Thanh Nghiên từng vì áp lực gia đình mà chia tay với Thẩm Viêm, làm tổn thương nhẹ.
"Trên đời nhiều giống đến ."
Thẩm Lương nghiêng đầu Thiệu Khâm Hàn, phát hiện lúc bọn họ kề sát gần, thở đan xen dày đặc, phả cổ, gây một trận ngứa ngáy nhè nhẹ, khỏi lùi một bước: "Nghỉ ngơi sớm , muộn lắm ."
Thẩm Lương bây giờ quan tâm đến giấc ngủ của . Tục ngữ câu , con thể vấp ngã hai ở cùng một chỗ, đột t.ử một , thể đột t.ử thêm nữa. Nói xong liền chuẩn rời , Thiệu Khâm Hàn đột nhiên nắm lấy cổ tay ——
Không khí vì động tác mà ngưng trệ vài giây.
"Chuyện , đồng ý ."
Thẩm Lương ngơ ngác: "Cái gì?"
Thiệu Khâm Hàn cúi đầu, , lạnh từ đầu ngón tay trực tiếp thấm da thịt, vì lý do gì, đột nhiên đầu đuôi thốt câu : "Không bảo coi là thế của Thẩm Viêm , đồng ý ."
Hả?
Thẩm Lương ngây , đại ca , đến để cứu rỗi , chứ đến để làm thế cho : "Thiệu , câu đó đùa thôi."
Hắn dứt lời, hệ thống liền "ting" một tiếng: 【Túc chủ xin chú ý! Hắc hóa độ của nhân vật phản diện đạt 33% nha~】
Thẩm Lương , tiếp tục cố gắng giải thích: "Tôi thể nghĩ cách làm cho trai thích , thế thì cần ."
【Ting! Hắc hóa độ của nhân vật phản diện đạt 36% đó~】
Thẩm Lương sắp phát điên : "Tôi ghét , Thiệu , thực cần miễn cưỡng bản như ."
【Ting! Hắc hóa độ của nhân vật phản diện đạt 42% ~】
Thẩm Lương cuối cùng cũng ngậm miệng: "..."
Thiệu Khâm Hàn từ đầu đến cuối luôn im lặng, để lộ nửa phần cảm xúc, nhưng Hắc hóa độ liên tục tăng vọt vạch trần sự thăng trầm trong lòng , lạnh lùng nhướng mày : "Cậu bằng lòng?"
Thẩm Lương bây giờ cuối cùng cũng cảm giác cho ăn cẩu huyết là như thế nào , đúng là nhổ mà nuốt cũng trôi, sống sượng nghẹn c.h.ế.t : "Không ..."
Thẩm Lương cố gắng trái lương tâm: "Tôi... bằng lòng."
Đệt, nãy nên ném Thiệu Khâm Hàn lầu, tự dưng ngứa tay bế lên làm gì.
Ngay lúc Thẩm Lương dứt lời, hệ thống vang lên một tiếng: 【Ting! Hắc hóa độ của nhân vật phản diện giảm xuống 40% nha~】
Mí mắt Thẩm Lương giật giật: Cái quái gì , thứ còn thể giảm ?
Thiệu Khâm Hàn chằm chằm , hình gầy gò hòa bóng tối, mang đến cho một cảm giác cô độc lan tràn vô biên vô tận: "Tôi đang nghĩ gì."
Thẩm Lương mặt cảm xúc: Ồ? Vậy , giỏi quá cơ.
Giọng Thiệu Khâm Hàn trầm thấp: "Sau Thẩm Viêm gì, đều , tiền, xe, nhà."
Thẩm Lương đột nhiên chút d.a.o động: Phúc lợi ?
Thiệu Khâm Hàn chuyển hướng câu chuyện: "..."
Thẩm Lương lập tức tiếp lời, cốt truyện quá hiểu , tiểu thuyết đến nát bét , bẻ ngón tay đếm: " hề yêu , chỉ coi là thế của Thẩm Viêm, ý đồ phi phận với , cũng để lộ mối quan hệ của hai chúng , đợi khi Thẩm Viêm yêu , sẽ phủi m.ô.n.g rời ?"
Thiệu Khâm Hàn: "..."
Thẩm Lương lên tiếng hỏi: "Thiệu , còn gì cần bổ sung nữa ?"
Không thì về ngủ đây, dưỡng sinh là quan trọng nhất.
Thiệu Khâm Hàn gì, từ từ buông tay , đại khái hiểu nổi tại Thẩm Lương hiểu chuyện đến . Hơi ấm đầu ngón tay vẫn còn, chốc lát tản nhiệt độ: "Cậu chỉ cần ngoan ngoãn lời, sẽ bạc đãi ."
Thẩm Lương gật đầu: "Tôi ."
Anh là do , .
Tác giả lời :
Thẩm Lương ( ườn như cá muối): #Các bắt cứu rỗi phản diện, chỉ dưỡng sinh#