(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 249: Hái Trăng

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:13:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bách Lý Độ Nguyệt và Ty Vô Cữu khi rời , tại , hồi lâu đều . Trên cửa sổ lăng hoa lọt mấy đạo cột sáng xiên xiên, đến cuối cùng dần dần tối sầm , hóa thành một mảnh nguyệt sắc băng lương rơi thềm đá. Bốn phía tĩnh mịch đến lạ kỳ, chỉ thể thấy tiếng côn trùng ngâm nga tỉ mỉ và tiếng gió lay ngọn cây.

Tang Phi Vãn đó quên bảo Bách Lý Độ Nguyệt cởi bỏ xiềng xích, thế là cổ tay y vẫn để đạo cấm cố , rời khỏi mảnh đất vuông vức .

Tang Phi Vãn một giường, tĩnh đợi Bách Lý Độ Nguyệt , tuy nhiên hôm nay cổ độc phát tác, tiêu hao đại bộ phận tâm thần, đến nửa đêm liền dần dần khốn quyện mà ý thức hôn trầm ngủ .

Một trận gió mát lặng lẽ điện, rèm lụa khẽ động, đem một chút hương hình đỉnh lư hương khó khăn lắm mới hội tụ thành hình thổi tan mất.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Tang Phi Vãn trong lúc hốt hoảng dường như thấy bên ngoài truyền đến động tĩnh mở cửa, y mơ mơ màng màng mở mắt , thấy một đạo hắc ảnh tới bên giường, y phục của đối phương ánh trăng thấu điểm điểm phi sắc, cần kỹ liền là Bách Lý Độ Nguyệt.

“Sao muộn thế mới về……”

Tang Phi Vãn nỗ lực mở đôi mắt khốn quyện , đang chuẩn từ giường dậy, tuy nhiên ngay lúc , Bách Lý Độ Nguyệt bỗng nhiên ấn lấy bả vai y, thấp giọng : “Đừng động.”

Đừng động.

Bách Lý Độ Nguyệt xong câu , liền chậm rãi thu hồi đầu ngón tay, còn động tác nào khác, hiểu mấy phần trì trừ và do dự.

Tang Phi Vãn nhận cảm xúc đúng, đang chuẩn hỏi làm , tuy nhiên còn kịp mở miệng, môi liền đột nhiên phủ lên một mảnh ôn nhiệt ——

Bách Lý Độ Nguyệt hề báo cúi hôn lấy Tang Phi Vãn, cử động đến đột ngột đạo lý. Hắn chậm rãi nắm chặt bả vai đối phương, đầu lưỡi ẩm ướt cẩn thận từng li từng tí thăm dò khoang miệng, sinh sơ mà m.ô.n.g lung ở trong đêm đen tìm tòi thử thách, đó từng chút một, nhịn lấy thẹn thùng bò lên giường.

Tang Phi Vãn ngẩn một chớp mắt, dù Bách Lý Độ Nguyệt hiếm khi chủ động như , hôm nay phản thường như thế. Y thầm nghĩ chẳng lẽ là cổ độc vô d.ư.ợ.c khả cứu, cho nên đối phương ở thời khắc cuối cùng bù đắp mấy phần?

Mặc dù ý niệm chút đáng tin cậy, nhưng Tang Phi Vãn nhất thời cũng nghĩ nguyên nhân nào khác. mỹ sắc hiện tiền, y cũng suy nghĩ quá nhiều, mà là ở trong đêm đen ôm lấy eo Bách Lý Độ Nguyệt, một mặt ôn nhu hồi hôn, một mặt khàn giọng hỏi: “Thành chủ đây là làm gì?”

Bách Lý Độ Nguyệt đối với tình chi đạo m.ô.n.g mông lung lung, đêm nay xem dáng vẻ hôn hai cái liền thể kết thúc, nhưng đối phương thật sự hiểu ?

Bách Lý Độ Nguyệt vốn dĩ căng thẳng, thấy giọng dường như mang theo trêu chọc của Tang Phi Vãn ở bên tai, hô hấp liền càng thêm hỗn loạn lên, khựng mới mím môi : “Ngươi…… chớ chuyện.”

Tang Phi Vãn hỏi: “Tại ?”

Y nâng lấy mặt Bách Lý Độ Nguyệt, đầu ngón tay như rắn giống làn da trơn bóng tinh tế của đối phương du tẩu, dẫn tới từng trận run rẩy, giọng giàu tính từ tính, ở trong sắc thấp thấp niệm đạo: “Thiếu niên hồng phấn cộng phong lưu, cẩm trướng xuân tiêu luyến bất hưu……”

Nếu như lúc đang thắp đèn, Tang Phi Vãn định sẽ phát hiện Bách Lý Độ Nguyệt ngay cả cổ cũng đỏ , lông mi căng thẳng run rẩy thôi, căng thẳng mà vô thố, nhíu mày run giọng : “Đừng…… đừng niệm nữa……”

Hắn vốn dĩ liền cảm thấy chuyện khó thể mở miệng, Tang Phi Vãn như thế , chỉ hội khiến càng thêm xuống tay .

Tuy nhiên Tang Phi Vãn ở trong bóng tối dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng móc lấy cằm Bách Lý Độ Nguyệt, dùng đầu ngón tay ma sát lấy mồ hôi mỏng da thịt , thấp giọng niệm một câu thơ: “Lệ hồng ám nhiễm yên chi hãn, diện bạch ngộ ô phấn đại du…… Thành chủ là đỏ mặt chứ?”

Y cố làm vẻ hiểu, dường như nhất định đem bức đến góc c.h.ế.t mới chịu thôi: “Thành chủ tại đỏ mặt?”

Bách Lý Độ Nguyệt lúc điên ma, phần lớn thời gian lộ cử chỉ đều giống vị nhân cách thiện . Hắn thấy câu hỏi của Tang Phi Vãn, mặt càng thêm nóng bỏng, căng thẳng nắm lấy cổ áo y, lưng nhất tầng mồ hôi mỏng: “Đừng hỏi nữa……”

Thật sự đừng hỏi nữa.

Nào càng là như thế, Tang Phi Vãn liền càng hứng thú, y nhãn mâu ám trầm một chớp mắt, chậm rãi gảy lấy sợi tóc dài sương sắc bên vai Bách Lý Độ Nguyệt, đó hạ thấp giọng hỏi: “Thành chủ là thể hội nhân gian tình ái ?”

“Thành chủ hiểu ?”

“Chi bằng dạy Thành chủ……”

Tang Phi Vãn mới thốt câu cuối cùng, cổ họng liền đột nhiên mất tiếng, một chữ cũng . Y theo bản năng ngước mắt, thấy Bách Lý Độ Nguyệt thu hồi tay thi quyết ——

Đối phương hạ Cấm Ngôn Thuật.

Không chỉ như thế, còn hạ Định Thân Thuật. Tang Phi Vãn giường, liền giống như một khúc gỗ, cách nào khống chế tứ chi. Y về phía Bách Lý Độ Nguyệt, dùng ánh mắt hiệu đối phương mau chóng giải khai , đồng thời mang theo mấy phần hiểu, hiểu tại hôm nay Bách Lý Độ Nguyệt phản thường như .

Bách Lý Độ Nguyệt tự nhiên sẽ giải khai y. Hắn mắt thấy Tang Phi Vãn ở trong đêm đen mục quang rực rỡ chằm chằm , dường như chút khó xử, do dự một chớp mắt, đó giơ tay cởi thắt lưng phi sắc , màng cổ áo nửa mở, cúi nhẹ nhàng bịt mắt Tang Phi Vãn .

Tầm hôn ám đột nhiên tối sầm, nhất thời cái gì cũng , duy xúc cảm ở trong đêm đen vô hạn phóng đại, bên tai tâm như nổi trống.

Tang Phi Vãn hiểu chút căng thẳng, y dường như ẩn ẩn đoán cái gì, trong lòng cảm thấy thể tin nổi. Trong lúc hốt hoảng chỉ cảm thấy đang cởi y phục của , da thịt tiếp xúc với khí lạnh, ý lạnh phân minh.

Sau đó……

Sau đó y giống như làm một giấc mộng quang quái lục ly, cái gì cũng thấy, cái gì cũng rõ, mắt một mảnh phi sắc. Dường như nào đó ở bên tai y thút thít, nhỏ bé, xen lẫn tiếng rên rỉ nhẫn nhịn.

Tang Phi Vãn trúng cổ độc, vốn dĩ ngũ tạng lục phủ và đan điền đều đang ẩn ẩn đau đớn, tuy nhiên lúc loại cảm giác đau đớn dần dần nhạt , giống như nước chảy giống dẫn tới trong cơ thể một khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-249-hai-trang.html.]

Một viên kim cương lớn lúc nào lặng lẽ trôi nổi ở trong khí. Tiểu Kim Cương giường màn , rơi ngây dại, hồi lâu đều khó lòng hồi thần. Nó trốn ở rèm lụa, thò đầu thò não, hiếu kỳ một cái, đó thu hồi tầm mắt, thẹn thùng một cái, đó thu hồi tầm mắt.

Mấy giây , hình vốn dĩ trong suốt của nó bỗng nhiên từng chút một biến thành màu vàng, do màu vàng chậm rãi biến hồng, đó trở thành một viên kim cương hồng mười phần.

Tiểu Kim Cương cảm thấy nên tiếp nữa, nếu chính là xâm phạm ẩn tư, nhân loại trần truồng , một chút cũng lấp lánh. Nó lặng lẽ bay tới bệ cửa sổ lăng hoa bên ngoài , bóng dáng nhỏ bé, màu hồng nghiêng tựa khung cửa, vầng trăng sáng vằng vặc bên ngoài, đầu tiên bắt đầu suy nghĩ về cái gì đó.

Tình cảm của nhân loại thật là kỳ quái nha~

Vầng trăng khuyết như cánh cung, đó dần dần ẩn hiện thấy, một tia thiên quang xuyên thấu tầng mây dày đặc, xé rách màn trời ám sắc.

Ngăn cách rèm lụa phiêu hốt trong điện, ẩn ẩn thể thấy một nam t.ử lẳng lặng giường. Y mắt bịt một dải thắt lưng đỏ thẫm dệt kim, càng thêm làm nổi bật làn da trắng nõn, tóc dài như mực, lúc lồng n.g.ự.c phập phồng, hô hấp đều đặn, dường như là ngủ .

Hệ thống đợi lâu, cũng đợi đến lúc Tang Phi Vãn tỉnh , thế là cuối cùng nhịn bay qua, dùng chóp kim cương nhẹ nhàng chọc chọc y: 【Túc chủ, dậy thôi, mau tỉnh

Tang Phi Vãn ngủ đến hôn trầm, đột nhiên nhận cánh tay truyền đến một trận đ.â.m đau sắc bén, theo bản năng tỉnh . Y chỉ cảm thấy tứ chi cứng đờ, mắt dường như đè thứ gì đó, gian nan động động đầu ngón tay, đó giật xuống dải thắt lưng phi sắc bịt mắt .

Dải thắt lưng lấy xuống nháy mắt, ánh mặt trời đột nhiên đ.â.m , Tang Phi Vãn nhất thời thích ứng nổi cường quang, theo bản năng nhắm mắt , hồi lâu mới cuối cùng thích ứng. Y chậm rãi vén mí mắt, thấy một viên kim cương cực kỳ lấp lánh lúc nào thò tới mắt .

Tang Phi Vãn ngẩn một chớp mắt: “…… Hệ thống?”

Hệ thống: 【Là

Tang Phi Vãn cảm thấy hệ thống chút kỳ quái, vô duyên vô cớ nhảy chằm chằm làm gì: “Ngươi làm gì?”

Hệ thống thò gần y, hạ thấp giọng : 【Nói cho ngươi một tin , phản diện Hắc hóa độ tối hôm qua bỗng nhiên giảm 5%, bây giờ biến thành 45%

nhắc tới tối qua còn , nhắc tới chuyện tối qua, đại não hỗn độn của Tang Phi Vãn cuối cùng thanh tỉnh . Y nhớ tới cái gì, sắc mặt vi biến, ký ức tối qua sôi nổi quy lũng, cuối cùng định cách ở màn Bách Lý Độ Nguyệt dùng thắt lưng quấn lấy mắt .

Sau đó……

Sau đó cảm giác tiếp theo liền vô cùng kỳ quái ……

Tang Phi Vãn nghĩ đến đây, trong lòng khỏi lộp bộp một cái. Y mặc dù từng cùng khác lên giường, nhưng ăn qua thịt heo, tổng thấy qua heo chạy, Bách Lý Độ Nguyệt tối qua phân minh là cùng y…… cùng cái chứ?!

Nhận thức khiến Tang Phi Vãn rơi trạng thái chấn kinh, hồi lâu đều khó lòng hồi thần, y theo bản năng về phía hệ thống, ôm lấy tâm thái cầu chứng, gian nan thốt câu hỏi: “Ta và …… hôm qua…… lẽ là……???”

Hệ thống mang theo tâm tình vô cùng “trầm thống” gật gật đầu, ngữ khí nghiêm túc : 【Hai các ngươi hôm qua 【Bíp ——】 , nhưng , Hắc hóa độ giảm 5%. Túc chủ, nghiêm túc tính qua , giả sử 【Bíp ——】 một liền thể giảm 5% Hắc hóa độ, ngươi chỉ cần cùng 【Bíp ——】 chín nữa là thể thành công thành nhiệm vụ đó!】

Tang Phi Vãn: “……”

Ta đang đau xót cho đêm đầu tiên của , ngươi đang tính cái Hắc hóa độ c.h.ế.t tiệt .

Tang Phi Vãn mặc dù chuẩn tâm lý cùng Bách Lý Độ Nguyệt 【Bíp ——】 , nhưng y đ.á.n.h c.h.ế.t cũng ngờ tới cư nhiên sẽ là ở trong tình huống . Mình thể chuyện thể cử động thì thôi , mắt còn bịt lấy, nửa đêm về sáng cơ bản là ngủ qua , nửa phần thể nghiệm cảm và tham dự cảm hảo ?!

Hệ thống dường như thể tâm, an ủi y : 【Không , ngươi lúc sướng đến mà, chính ngươi quên mất thôi】

Tang Phi Vãn cứng đờ: “…… Sao ngươi ?”

Hệ thống thẹn thùng, vặn vẹo : 【Ta đoán】

Nửa đêm về sáng lúc Tang Phi Vãn thần trí rõ, Bách Lý Độ Nguyệt giải khai Định Thân Thuật của y. Hệ thống ôm lấy tâm tư hiếu kỳ cầu học, lén lút chứng kiến bộ quá trình, phát hiện chiến huống khá là kịch liệt.

Tiểu Kim Cương bay tới bên tai Tang Phi Vãn, lặng lẽ cho y một chuyện: 【Hắn còn nữa đó】

Tang Phi Vãn ngây , theo bản năng hỏi: “Ai ?”

Tiểu Kim Cương: 【Bách Lý Độ Nguyệt nha.】

Tang Phi Vãn lúc mới phản ứng chung quanh bóng dáng của Bách Lý Độ Nguyệt, y theo bản năng vén chăn dậy, đang chuẩn tìm kiếm đối phương, tuy nhiên hệ thống ngăn : 【Hắn trời sáng mặc quần áo , ngươi khóa , chắc chắn tìm thấy .】

Tang Phi Vãn lúc mới phát hiện cổ tay còn khóa đạo xiềng xích c.h.ế.t tiệt : “Vậy tổng thể vẫn luôn đợi ở chỗ chứ?”

Hệ thống hiếm khi đáng tin cậy một : 【Sợ cái gì, buổi tối chắc chắn còn thể qua đây, ngươi hưởng thụ là .】

Lời thốt , khí bỗng nhiên vi diệu ngượng ngùng một chớp mắt. Hệ thống đột nhiên phát hiện lời kỳ nghĩa, vội vàng bắt đầu căng thẳng tìm cách chữa cháy: 【Túc chủ, tuyệt đối ý ngươi là vịt .】

Còn là loại bạch phiêu .

Tang Phi Vãn: “……”

Loading...