(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 157: Phu Quân

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:09:14
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơ Phàm mất trí nhớ ?

Đây là kết luận mà Dung Tuyên rút một hồi quan sát lâu dài. Hắn theo thói quen dùng cuốn sách trong tay khẽ gõ lòng bàn tay, bất động thanh sắc đ.á.n.h giá nam t.ử đang mang vẻ mặt mịt mờ giường, khóe môi ngậm một nụ rõ ý vị, nửa thật nửa giả lên tiếng hỏi ngược : “Ta là ai? Ngươi là tiểu nương t.ử mới mua về, ngươi xem là ai?”

Dung Tuyên dứt lời, cũng đợi Cơ Phàm trả lời, thản nhiên nhướng mày, chậm rãi từng chữ một: “Ta tự nhiên là phu quân của ngươi.”

Hắn mặc một bộ trường bào trắng của sĩ t.ử bình thường thể bình thường hơn, dùng thanh ngọc buộc tóc, dáng cao ráo phóng khoáng, giữa thời đại mà ai nấy đều cúi đầu cầu sinh vẻ khác biệt độc hành. Đôi mắt mỗi khi tiếp xúc với khác đều ái như đang tán tỉnh, nhưng sâu thẳm bên trong thể thấu.

Cơ Phàm cố gắng hồi tưởng, chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ. Y gượng dậy giường, đột nhiên phát hiện quấn băng gạc, chậm chạp lên tiếng hỏi: “... Ta làm thế ?”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Cơ Phàm trong nguyên tác chỉ bằng sức một khiến hoàng thất Đại Chu tan rã, thể thấy tâm cơ thâm trầm thế nào. Dù hôm nay mất trí nhớ, cũng thấy dễ lừa gạt cho lắm.

Dung Tuyên đối diện với ánh mắt đen kịt của y, lời ít ý nhiều : “Ngươi từ núi ngã xuống, lão Vương chuyên bắt cóc nhặt .”

Cơ Phàm khựng , một lọn tóc đen nhánh từ vai lặng lẽ rủ xuống, trong mắt lóe lên một tia mịt mờ: “Lão Vương bắt cóc?”

Dung Tuyên “ồ” một tiếng, ý : “Chính là lão thọt chuyên dắt mối cho kỹ viện ở đầu thôn, lão bán ngươi kỹ viện, cuối cùng dùng 10 lượng bạc mua về.”

Cơ Phàm ngờ là do Dung Tuyên mua về, thấy hai chữ “kỹ viện”, sắc mặt khó coi trong chốc lát.

Dung Tuyên vốn giỏi hù , thấy liền diễn kịch đến nghiện, giơ tay vê lấy một lọn tóc n.g.ự.c y, quấn nhị vòng quanh đầu ngón tay, hạ thấp giọng trêu chọc: “ ngươi yên tâm, mua ngươi về thì nhất định sẽ đối xử với ngươi.”

Cơ Phàm nhất thời nên trả lời thế nào, đại não trống rỗng, cái gì cũng nhớ .

Y thấy Dung Tuyên lông mày thanh tú mắt sáng, thực sự là một tướng mạo hiếm . Khóe môi như như , tuy cảm giác phong lưu nhưng giống kẻ hung ác cực độ. Mặc dù nhất thời chút khó chấp nhận phận của , nhưng trong lòng cũng quá bài xích.

Cơ Phàm chằm chằm Dung Tuyên, do dự lên tiếng: “Ta...”

Y mím môi: “Ngươi thật sự là... phu quân của ?”

Dung Tuyên khép mắt gật đầu: “Tự nhiên.”

Không .

Dung Tuyên lừa hề chút cảm giác tội nào, cần nghiên cứu kỹ xem làm thế nào để giảm bớt hắc hóa độ của Cơ Phàm. Mà đó, một lý do hợp lý để Cơ Phàm ở .

Vì nhiệm vụ, cũng vì cứu đối phương.

Đoạn tình tiết rơi xuống vực thực cũng từng xuất hiện trong nguyên tác. Trong trận chiến Trường Lăng năm đó, Chu quốc tuy thắng hiểm Đại Yến, nhưng cũng tổn thất mấy viên đại tướng. Đứa con độc nhất của Đông Lâm Hầu chính là t.ử trận trong trận chiến đó, đại tướng quân Hàn Khiếu Vân của Yến quốc c.h.é.m c.h.ế.t ngựa.

Sau đó Yến quốc đưa thư nghị hòa, Đông Lâm Hầu ôm hận trong lòng, sức phản đối. Tuy nhiên Chu quốc thực sự chịu nổi chiến tranh tiêu hao, hoàng đế ban thưởng một ít vàng bạc mỹ nữ để an ủi nỗi đau mất con của lão, đó còn nhắc nữa.

Cuộc ám sát chính là do một tay Đông Lâm Hầu thao túng. Giả sử Cơ Phàm c.h.ế.t minh bạch lãnh thổ Chu quốc, Đại Yến dù khai chiến đến cũng sẽ vì nể mặt mà gửi thư chất vấn, từ đó gây tranh chấp giữa hai nước.

Nói tóm , hiện tại hai nhóm đang tìm kiếm tung tích của Cơ Phàm. Một nhóm là do hoàng thượng phái đến, một nhóm là do Đông Lâm Hầu phái đến.

Theo tiến triển của cốt truyện nguyên tác, của Đông Lâm Hầu sẽ tìm thấy Cơ Phàm một bước và tay ám sát. Mà hộ quốc tướng quân Hiên Viên Thanh phụng mệnh thánh thượng tìm kiếm tung tích Yến thái t.ử khắp nơi, vặn chạy đến cứu Cơ Phàm một mạng, cũng thành công đặt nền móng vững chắc cho việc Cơ Phàm yêu .

Chậc, mối tình tay ba cẩu huyết.

Dung Tuyên Cơ Phàm, thầm nghĩ hiện giờ mất trí nhớ trọng thương, về Thịnh Kinh chẳng là cá thớt mặc xâu xé . Một mỹ nhân như , c.h.ế.t thì thật đáng tiếc, cứ đợi y khôi phục trí nhớ tính .

Dung Tuyên dùng cuốn sách trong tay khẽ nâng cằm Cơ Phàm lên, như đang đùa: “Ngươi là do tán tận gia tài mua về, đừng dễ dàng bỏ chạy, nếu Dung mỗ chẳng là lỗ lớn ?”

Cơ Phàm phản xạ điều kiện nghiêng đầu tránh , chậm rãi ngước mắt Dung Tuyên, ánh mắt giống như một cây kim độc lóe lên hàn quang. Rõ ràng là diện mạo Quan Âm chí thiện chí lương, nhưng vì sự sắc sảo của ngũ quan mà lộ vẻ sắc bén.

Là ác quỷ đọa địa ngục, chứ Phật đà cứu thế.

Mà tất cả những điều đều xuất phát từ phản ứng bản năng.

Dung Tuyên vì ánh mắt mà ngẩn một lát, suýt nữa tưởng rằng Cơ Phàm khôi phục trí nhớ. nghĩ , lẽ là do đối phương bẩm sinh lòng cảnh giác cao.

Hắn , cuối cùng trêu chọc Cơ Phàm nữa. Thầm nghĩ đúng là tính tình cay nồng, từng thấy ai cá tính như : “Ngươi cứ đó , lấy chút đồ ăn cho ngươi.”

Dung Tuyên dứt lời đặt cuốn sách trong tay sang một bên, dậy ngoài phòng.

Cơ Phàm bóng lưng rời , gượng dậy xuống giường, vịn tường tới cửa. Lại thấy Dung Tuyên đang chuyện nhỏ nhẹ với một phu nhân đoan trang tú lệ ngoài viện, giọng đứt quãng truyền đến:

“Mẫu , y tỉnh ...”

“Tỉnh là , vẫn nhớ chuyện gì ?”

“E là nhớ rõ.”

“Vậy con chịu khó chăm sóc y một chút, nhớ trong rương còn ép một cây trâm bạc, ngày mai con mang lên trấn mà cầm, tìm một đại phu tới xem xem. Phụ con sắp xử trảm, chúng coi như tích chút công đức...”

Dung Tuyên đáp một tiếng, đó dậy bếp. Cơ Phàm thấy im lặng một lát, ôm vết thương xoay chậm rãi trở giường.

Khi Dung Tuyên bưng bát cháo , liền thấy Cơ Phàm đang rũ mắt, đang nghĩ gì. Hắn dùng thìa khuấy khuấy cháo trong bát, xuống bên giường: “Ngươi húp chút cháo , ngày mai đưa ngươi lên trấn xem đại phu.”

Căn nhà tranh vô cùng rách nát, sống bên trong tự nhiên cũng chẳng giàu gì cho cam. Cơ Phàm ngước mắt Dung Tuyên, nén cơn ho giữa lồng ngực, khàn giọng hỏi: “Tại các cứu ...”

Dung Tuyên : “Mẫu tin Phật, nỡ khác chịu khổ. Hơn nữa nơi kỹ viện đó chẳng khác nào hố lửa, thể trơ mắt ngươi nhảy trong đó .”

Hắn dứt lời thổi thổi cháo, đưa thìa đến bên miệng Cơ Phàm: “Uống .”

Cơ Phàm thương thế lành, e là ngay cả bát cũng cầm vững. Y thấy mím môi, im lặng một lát, đó rũ mắt uống thìa cháo đó. Lông mi rũ xuống tạo thành một mảng bóng râm mắt, giống như cánh bướm vỗ cánh.

Một đút, một uống. Chẳng mấy chốc, một bát cháo thấy đáy.

Dung Tuyên đáy bát trống , đang định mang bát ngoài, đột nhiên Cơ Phàm : “Ta sẽ trả bạc cho các .”

Dung Tuyên liền thấy hứng thú: “Trả? Ngươi trả thế nào?”

Cơ Phàm ngước mắt . Mái tóc dài đen nhánh từ vai lặng lẽ rủ xuống, mang theo vài phần phong tình khó tả. Cằm nhọn, bệnh nhược nhưng khiến thể xem thường: “Ngươi cái gì?”

Dung Tuyên nghiêng : “Ơn cứu mạng, lấy báo đáp, chẳng lẽ ngươi ?”

Cơ Phàm ngẩn .

Dung Tuyên đột nhiên khẽ thành tiếng: “Thôi, đùa với ngươi thôi. Cứu nếu mưu đồ, thì gọi là cứu , mà là giao dịch .”

Hắn dứt lời bưng bát, dậy ngoài cửa.

Dung phu nhân bệnh về mắt, thị lực lúc tỏ lúc mờ. Ban ngày còn đỡ, buổi tối đêm là chẳng thấy gì nữa, một việc chỉ thể giao cho Dung Tuyên làm ——

Ví dụ như chẻ củi đun nước.

Dung Tuyên từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, đám cực phẩm ít bắt làm việc, chẻ củi loại việc miễn cưỡng coi như nghề cũ. Có điều d.a.o rìu cổ đại quá cùn, dùng lên khó tránh khỏi tốn sức.

“Phiền phức.”

Dung Tuyên xắn tay áo, ném vài thanh củi vụn bếp, thầm nghĩ đây là cái gì. Người khác xuyên hầu gia thì cũng là vương gia, đến lượt thì đãi ngộ giảm mạnh thế ?

Hệ thống cũng thấy thảm: 【 Ngài vất vả .】

Dung Tuyên: “Không vất vả, chỉ là mệnh khổ.”

Hệ thống: 【...】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-157-phu-quan.html.]

Cơ Phàm cần tắm rửa lau . Dung Tuyên thấy nước đun hòm hòm, xách một thùng nước nóng phòng, đó đổ thùng tắm ở chính giữa.

Hắn dùng tay thử nhiệt độ nước, thấy thiếu, xách thêm hai thùng , lúc mới với Cơ Phàm: “Tắm , ngươi thử xem nóng .”

Cơ Phàm giường nhiều ngày, vết thương đều kết vảy, phần còn chỉ còn nội thương, tắm rửa chắc . Y từ giường dậy, đưa tay thùng tắm, định nhiệt độ nước vặn, xoay thấy Dung Tuyên thản nhiên bàn sách, lười biếng tựa lưng ghế, hề ý định ngoài.

Nhà tranh diện tích nhỏ hẹp, Dung phu nhân chỉ thể đặt một chiếc bàn gỗ bên cạnh giường để Dung Tuyên sách hàng ngày. Tuy bọn họ một xu dính túi, nhưng dọc đường đến kinh thành cũng mang theo nhiều hành lý.

Trong góc tường xếp hai chiếc rương gỗ long não, bên trong chứa đầy cổ tịch bản hiếm, mang thị trường bán ít nhất cũng đáng giá vạn kim. Tuy nhiên phần lớn đều là kiếm phổ gia truyền, thể tùy tiện cho khác xem, Dung phu nhân thà đem trang sức cầm cố hết cũng bán những cuốn sách đó.

Dưới sự đốc thúc của bà, Dung Tuyên mỗi ngày đều sách luyện kiếm, 1 ngày thể lơ là.

Cơ Phàm thấy động tác cởi áo khỏi khựng : “Ngươi ngoài ?”

Dung Tuyên đang lật xem cuốn 《 Chu Luật 》 xong ngày hôm qua, dời tầm mắt khỏi cuốn sách, ngước mắt Cơ Phàm, lười biếng chống đầu hỏi: “Ngươi là phu lang của , còn gì mà thể thấy ?”

Dung Tuyên chính là lười vận động. Có điều chỉ hứng thú với khuôn mặt , đối với thể thì hứng thú. Dù thể của Khanh t.ử bề ngoài cũng khác gì đàn ông bình thường, mấy ngày nay Cơ Phàm rơi hôn mê, ngay cả vết thương cũng là do giúp băng bó, chỗ nên xem nên xem đều xem hết .

Cơ Phàm ngẩn , lúc mới phản ứng Dung Tuyên mua về làm vợ. Đừng xem tắm, ngay cả chung chăn chung gối cũng là hợp tình hợp lý.

Dung Tuyên thấy Cơ Phàm chần chừ động đậy, khẽ nhếch môi, mang theo vài phần ý cố tình trêu chọc: “Ngẩn đó làm gì, còn mau cởi?”

Vì một câu của , trong phòng đột nhiên rơi tĩnh lặng.

Góc bàn đặt một ngọn nến. Ánh sáng ấm áp bao phủ lên sườn mặt và bả vai Dung Tuyên, tôn lên vẻ ôn nhuận nhã nhặn, quân t.ử đoan phương của . Chỉ ánh mắt trêu chọc tùy ý là chẳng liên quan gì đến hai chữ quân tử.

Một trận tiếng vải vóc rơi xuống đất sột soạt vang lên. Chỉ thấy Cơ Phàm giơ tay cởi đai lưng, lặng lẽ trút bỏ xiêm y, hình cường tráng thon dài cứ thế phơi bày trong khí. Mái tóc đen từ vai trượt xuống, che khuất hai điểm đỏ thắm .

Y rũ mắt, Dung Tuyên, mặt đổi sắc bước thùng tắm. Thân hình tuyệt mỹ dần dần nước nóng nhấn chìm, những sợi tóc trôi nổi mặt nước, tăng thêm ba phần yêu khí.

Mãi đến lúc , Cơ Phàm mới rốt cuộc ngẩng đầu Dung Tuyên. Khuôn mặt trắng bệch của y vì nóng bốc lên mà nhuộm nhất tầng sắc hồng nhạt như phấn hoa, đôi mắt đen kịt bẩm sinh dài hẹp, dù làm gì cũng giống như một chiếc móc, đoạt hồn phách .

Tuy nhiên nam t.ử bàn sách sớm sách, chằm chằm những điều khoản luật pháp dày đặc trang giấy thầm học thuộc lòng. Dường như những chữ mực đó còn sức hấp dẫn hơn cả mỹ nhân sống động mắt.

Trong sách tự nhan như ngọc, trong sách tự vàng bạc.

Dung Tuyên đang cố gắng tìm kiếm phương pháp làm giàu một đêm từ cuốn 《 Chu Luật 》 .

Cơ Phàm vốn còn lo lắng đối phương khinh bạc lỗ mãng, ngờ nửa phần cử chỉ quá giới hạn. Y chằm chằm Dung Tuyên nửa buổi, thấy đối phương bất kỳ động tác nào, lúc mới cúi đầu khẽ lau chùi thể, tiếng nước vang lên nhè nhẹ trong phòng, gợi suy tưởng.

Cơ Phàm cảm thấy bầu khí ai lời nào chút kỳ quái, chủ động mở miệng hỏi: “Ngươi đang xem sách gì ?”

Dung Tuyên khẽ lật một trang giấy: “《 Chu Luật 》.”

Có câu , con ngự trị tự nhiên, pháp luật ngự trị con . Muốn tìm hiểu một thế giới, thì nhất nên bắt đầu từ các điều khoản luật pháp, như mới thể xem kẽ hở nào để lách .

Cơ Phàm: “Sao ngươi xem kinh thư sử tịch?”

Dung Tuyên: “Không xem.” Cũng xem hiểu.

Cơ Phàm: “Nữ t.ử bên ngoài là mẫu ngươi?”

Dung Tuyên cảm thấy Cơ Phàm giống như đang điều tra hộ khẩu, liếc y một cái: “Ừm.”

Trong lúc bọn họ hỏi một đáp một, nước trong thùng tắm dần dần mất nhiệt độ. Cơ Phàm vịn thành thùng, gian nan dậy, tuy nhiên dùng lực một chút liền chạm đến vết thương, huyết sắc mặt biến mất sạch sẽ. Y im lặng nghiến răng, chuẩn tụ lực nữa, mắt đột nhiên xuất hiện một bàn tay rõ ràng từng khớp xương, ngay đó đỉnh đầu vang lên giọng quen thuộc của Dung Tuyên: “Sao gọi ?”

Dung Tuyên từ lúc nào bỏ sách tới, nửa nửa đưa tay về phía Cơ Phàm : “Ta đỡ ngươi?”

Hắn sẵn lòng phục vụ mỹ nhân.

Địa vị của Khanh t.ử ở thời đại hẳn là cao đến , tuy bọn họ thể s.i.n.h d.ụ.c con cái nhưng tỷ lệ sinh cao. Thậm chí vì thể cường tráng, giống nữ t.ử yếu đuối, hở là sẽ phu quân đ.á.n.h mắng, trở thành đối tượng trút giận.

Giống như Dung Tuyên dịu dàng thế , đúng là hiếm thấy.

Cơ Phàm thấy đầu ngón tay khẽ động, chậm chạp nắm lấy tay , tuy nhiên giây tiếp theo liền đối phương cúi bế thốc lên từ trong nước. Tiếng nước ào ào vang lên, chỉ làm ướt quần áo mà còn làm ướt cả mặt đất.

“Trên giường quần áo sạch, ngươi tự giúp ngươi ?”

Cơ Phàm dù cũng là Khanh tử, y cố gắng lờ lồng n.g.ự.c nóng rực của Dung Tuyên, dùng tay chắn ngực, lắc đầu: “Ta tự .”

Dung Tuyên cũng từ chối, nhớ tới trong lò còn đang sắc thuốc, bế đến bên giường, khi đặt xuống xong liền xoay ngoài.

Cơ Phàm thấy giường đặt một bộ y phục sạch sẽ, đoán chừng là của Dung Tuyên, liền cầm lấy tự . Không lâu Dung Tuyên bưng một cái bát sứ , bên trong chứa nước t.h.u.ố.c đen kịt, vẫn còn đang bốc nóng.

“Uống , t.h.u.ố.c đại phu trong thôn kê cho ngươi đấy.”

Dung Tuyên luôn giữ thái độ nghi ngờ đối với vị đại phu chân đất , cũng bát t.h.u.ố.c đen thui rốt cuộc chữa bệnh , nhưng thôi cứ coi như ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống .

Cơ Phàm uống một ngụm, vô thức nhíu mày, kéo theo nốt ruồi chu sa giữa lông mày cũng trở nên dài hẹp sắc bén, thấp giọng : “Đắng quá...”

Dung Tuyên ngẩn một lát: “Đắng?”

Cơ Phàm trong nguyên tác Hiên Viên Thanh một kiếm c.h.é.m đứt cánh tay cũng rên một tiếng, bây giờ cũng sẽ vì một bát t.h.u.ố.c mà kêu đắng ? Hay là vì mất trí nhớ nên mới bộc lộ bản tính thật?

Dung Tuyên nước t.h.u.ố.c màu nâu trong bát, thầm nghĩ đúng là cách nào, t.h.u.ố.c đông y đều đắng. Hắn từ trong tay áo lấy một gói giấy dầu, bên trong chứa mấy miếng mơ muối, là mua lúc lên trấn ngóng tin tức phán quyết của Dung Chính Thanh mấy ngày .

Dung Tuyên đút cho Cơ Phàm một miếng mơ nhỏ, vị chua chua ngọt ngọt, nhanh chóng át vị đắng của t.h.u.ố.c đông y: “Đắng cũng cách nào, vẫn uống thôi. Thế , ngươi uống một ngụm thuốc, cho ngươi ăn một miếng quả khô, thấy ?”

Đây là món ăn vặt riêng tư của đấy.

Cơ Phàm cũng tại , chằm chằm Dung Tuyên một lúc, đó im lặng gật đầu. Y một ngụm thuốc, một miếng mơ, cuối cùng uống hết bát t.h.u.ố.c đó, tự lẩm bẩm: “Ngươi đại khái là đầu tiên chăm sóc như ...”

Dung Tuyên động tác khựng , suýt nữa tưởng y khôi phục trí nhớ: “Tại ?”

Cơ Phàm : “Chỉ là cảm giác thôi...”

“Người đều mất trí nhớ cũng sẽ nhớ rõ thứ vương vấn nhất, nhưng cái gì cũng nhớ rõ, thể thấy chẳng gì để vương vấn cả...”

Y nhớ gió tuyết phương Bắc, cũng nhớ những âm mưu quỷ quyệt của hoàng thất Chu quốc. Chỉ nhớ sự cô độc như hình với bóng quanh , dù mất trí nhớ cũng từng vứt bỏ, dường như mấy 10 năm qua đều sống như .

Dung Tuyên nhất thời nên gì, thầm nghĩ chẳng lẽ đây là giác quan thứ sáu của Khanh tử? Còn khá chính xác đấy. Hắn tới bàn sách bưng chén uống một ngụm nước, chuẩn tiếp tục sách, bên tai đột nhiên vang lên một giọng xa lạ đầy do dự: “Phu quân...”

“Phụt ——!”

Dung Tuyên phun thẳng ngụm ngoài, bịt miệng ho sặc sụa, kinh ngạc ngước mắt Cơ Phàm giường: “Ngươi... khụ khụ khụ... ngươi gọi là gì?”

Cơ Phàm vô thức nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, hiểu tại phản ứng của Dung Tuyên lớn như , do dự lên tiếng: “Phu... quân?”

Chẳng chính Dung Tuyên , là vợ mua về mà.

Dung Tuyên lập tức ho càng dữ dội hơn, cố gắng thuận khí, xua tay lia lịa: “Không... cần... ngươi gọi tên ...”

Hắn là theo chủ nghĩa độc . Chỉ tán tỉnh, chịu trách nhiệm.

Cơ Phàm thấy Dung Tuyên dường như thích xưng hô , chút ngượng ngùng dời tầm mắt : “ ngươi cho tên của ngươi.”

Dung Tuyên cuối cùng cũng thuận khí, rũ rũ trang sách nãy lỡ tay phun ướt: “Dung Tuyên, gọi là Dung Tuyên là .”

“Dung Tuyên...?”

Cơ Phàm thấp giọng lẩm bẩm một , trong lòng nhấm nháp nhấm nháp , cũng nếm ý vị thế nào.

Loading...