Sau khi chính thức bên một thời gian, cuộc sống của họ trôi qua cũng chẳng khác là bao. Sáng thì cả hai cùng ăn điểm tâm, Cố Tư Thần lái xe đưa đến công ty, cùng làm dự án, tối cùng ăn cơm.
Chỉ khác là mỗi tối khi ngủ, Cố Tư Thần sẽ hôn nhẹ lên trán một cái.
Ngày nào Thẩm Đường Diểu cũng sờ sờ trán , thầm thắc mắc: Tại hôn môi nhỉ?
Hình như cuộc tình "chay" quá thì ? Chẳng giống với những gì từng tưởng tượng trong đầu chút nào.
vì dự án trong tay quá nặng nề, cũng chẳng còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện yêu đương nồng cháy. Ngày nào Thẩm Đường Diểu cũng tăng ca đến đêm khuya, thậm chí hôm đến tận rạng sáng.
May mà đêm nào Cố Tư Thần cũng chuẩn đồ ăn khuya cho , thỉnh thoảng còn cùng , đưa những chỉ dẫn cho những phần khó nhằn. Dự án bận rộn suốt hơn nửa năm trời, mãi đến tận khi sắp sang năm mới mới chính thức tất.
Dù thời gian kéo dài, quá trình làm việc cũng gặp ít trắc trở, nhưng ít nhất kết quả thành công mỹ mãn. Điều giúp trút bỏ gánh nặng trong lòng, chứ nếu xong, chắc chẳng thể đón một cái Tết yên .
Cố Tư Thần: “Tết đến nhà nhé, chúng cùng đón năm mới.”
Thẩm Đường Diểu sợ Tết. Hồi còn ở nhà bố nuôi, ngày thường gặp họ hàng, họ đem so sánh với Thẩm Đường Tranh để hạ thấp thương tiếc.
Ngày Tết càng đáng sợ hơn, khi tất cả họ hàng tụ tập đông đủ, cảnh tượng chẳng khác nào một cơn ác mộng.
Đến tận bây giờ, chỉ cần đến từ "Tết", thấy rùng sợ hãi.
“Nếu em thích náo nhiệt, chúng thể nghỉ dưỡng.” Cố Tư Thần luôn nhạy cảm nhận những phản ứng khác lạ của , “Anh cũng khó khăn lắm mới kỳ nghỉ, vẫn nên để hai đứa ở bên thì hơn.”
“Không , em sẽ về nhà ăn Tết cùng .” Thẩm Đường Diểu cũng cảm nhận xem khí đón Tết nhà họ Cố . Sau và sẽ kết hôn, chuyện tiếp xúc với nhà họ Cố là điều thể tránh khỏi.
Mấy đến nhà họ Cố, bố và các em của đều đối đãi với , nhưng ngày Tết sẽ thêm nhiều họ hàng xa gần kéo đến, lúc đông thì chẳng thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chong-toi-la-tong-tai-meo-ba-dao/chuong-32.html.]
Dù , đây ở nhà bố nuôi quen chịu đựng , nên cũng chẳng ngại trải qua thêm những chuyện tương tự. Được ở bên Cố Tư Thần là điều may mắn nhất đời , những chuyện khác thể nhẫn nhịn thì cứ nhịn thôi, dù mỗi năm cũng chỉ một .
“Yên tâm , nhà đều , họ sẽ yêu quý em giống như .” Cố Tư Thần sớm đ.á.n.h tiếng với họ hàng trong nhà, dặn họ đối đãi thật với Thẩm Đường Diểu.
“Thế... yêu quý em đến mức nào?” Thẩm Đường Diểu khẽ rũ mắt, mặt đỏ bừng nóng ran hỏi , “Yêu quý gì mà... chẳng thấy hôn gì cả...”
Nếu là đây, Thẩm Đường Diểu chắc chắn bao giờ dám thốt những lời như . nửa năm gắn bó, dần thiết với Cố Tư Thần hơn, những lời sâu kín trong lòng cũng dám .
dứt lời, cuống quýt chữa ngượng: “Mà hôn cũng chẳng ạ, thích hôn mà. Nếu thích thì em cũng thể chiều theo , , chiều theo, ý em là hôn cũng .”
Cố Tư Thần vẻ mặt đỏ bừng vì lúng túng của làm rung động, cúi ghé sát : “Em chắc chắn hôn em chứ?”
“Anh thì thôi .” Thẩm Đường Diểu cảm nhận thở của phả lên mặt , bầu khí bỗng chốc trở nên mờ ám cực kỳ.
Cậu ngả định né tránh, nhưng giữ chặt lấy lưng, cho chạy thoát.
“Sao , chỉ sợ kiểm soát nổi bản thôi.” Cố Tư Thần ghé sát hơn, môi gần như chạm sát môi .
“Không kiểm soát nổi chuyện gì ạ?” Thẩm Đường Diểu mở to đôi mắt tròn xoe , đến chớp mắt cũng chẳng dám.
“Rồi em sẽ .” Cố Tư Thần vẫn luôn lo lắng sẽ làm sợ hãi, nên bấy lâu nay luôn kiềm chế d.ụ.c vọng trong lòng, "mưa dầm thấm lâu", nào ngờ khiến Thẩm Đường Diểu chờ đến sốt ruột.
Anh cúi xuống hôn lên môi . Nụ hôn nồng cháy khiến Thẩm Đường Diểu cứng đờ.
Cho đến khi cảm thấy thở nổi, cứ như sắp nuốt chửng bụng, mới sực tỉnh, theo phản xạ đưa tay định đẩy .
Kết quả là chẳng lay chuyển chút nào, cuối cùng chỉ còn phát tiếng "meo meo" đầy nũng nịu.