Chồng Tôi Là Đại Gia Khoáng Sản Thập Niên 90 - Chương 57: Cậu Ấy Tên Là Phương Lê (Sửa)
Cập nhật lúc: 2026-05-06 06:52:52
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Lê cũng từng sợ hãi sự lựa chọn .
Sáng sớm hôm , Tần Vệ Đông nhận cuộc gọi xuyên quốc gia của Diệp Vân San. Hắn bấm tắt tiếng điện thoại, buông Phương Lê trong lòng , dậy phòng vệ sinh đóng cửa điện thoại.
Đợi , hôn Phương Lê, với lái xe ga đón bọn họ, bảo Phương Lê tiếp tục ngủ.
Phương Lê mơ màng hỏi: “Có cần chuẩn gì ?”
Nếu cần chuẩn gì, với dì giúp việc.
“Không cần, em cứ ngủ .”
Buổi sáng Phương Lê sẽ dậy sớm như , bình thường đều ngủ đến 10 giờ. Đợi ngủ bao lâu, chuông cửa liền reo. Cậu tưởng là dì đến nấu bữa trưa quên mang chìa khóa, liền bò dậy từ giường xuống mở cửa.
Không ngờ, cửa mở, ngoài cửa là hai cô gái đang kinh ngạc .
Phương Lê vò vò cái đầu tổ chim của . Cậu kịp lên tiếng, một cô gái trong đó xách chiếc túi xách Chanel mẫu mới nhất lên tiếng chất vấn : “Sao là , họ ?”
Phương Lê họ là ai . Cậu mời , vuốt mái tóc rối bù của : “Cô là em họ của Tần Vệ Đông và bạn của cô , họ cô sáng sớm ga đón hai .”
“Anh họ ga ? Ga nào? Tôi với dì nhỏ là sáng nay chúng nhờ xe của bạn học qua đây mà..”
Phương Lê cũng Tần Vệ Đông sáng sớm ga nào đón bọn họ.
Đồng Na kéo bạn xuống, lấy điện thoại từ trong chiếc túi xách màu hồng gọi cho Tần Vệ Đông. Phương Lê thấy móng tay của cô gái sơn lấp lánh, đây là đầu tiên thấy thể làm móng tay lấp lánh đến . Cậu nghĩ ngợi, vẫn bếp pha cho họ hai tách cà phê.
Đợi bưng cà phê , cô gái đưa điện thoại cho : “Nè, họ tìm .”
Trên điện thoại của cô gái treo một chuỗi móc khóa Hello Kitty, cũng đính đầy pha lê màu hồng, đung đưa qua . Phương Lê nhận lấy điện thoại.
“Tần Vệ Đông?”
“Cái thói quen xem là ai mở cửa của em bao giờ mới sửa ?”
Lại mắng ..
“Em tưởng là dì giúp việc quên mang chìa khóa..”
Hơn nữa, chẳng lẽ rõ là ai thì thể mở cửa ?
Tần Vệ Đông hỏi: “Ngủ dậy ?”
Phương Lê ngáp một cái: “Vẫn còn buồn ngủ.. em họ đến , bao giờ về?”
“Bây giờ.” Tần Vệ Đông lái xe, với : “Không cần em tiếp đãi, em lên lầu ngủ .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cúp điện thoại, Phương Lê ở phòng vệ sinh tầng nhấtchải qua loa tóc. Tóc là chất tóc mềm mảnh, ngủ một giấc dậy rối như ổ rơm, đợi còn rối như nữa, mới .
Em họ của Tần Vệ Đông là Đồng Na dẫn bạn tham quan trong nhà .
Bạn của cô thoạt vẻ trầm tĩnh hơn cô . Đồng Na cũng thấy , chỉ là cô gái kiêu ngạo thèm để ý, liền dẫn bạn tiếp tục ngắm cảnh Manhattan bên cửa sổ.
“Anh họ tớ lợi hại lắm, những năm đó một chút cũng dựa dẫm dượng tớ, tự lăn lộn ở Tấn Dương tạo dựng sự nghiệp riêng. Bây giờ nước ngoài, dì nhỏ tớ khoản tiền cũng là do họ tớ tự kiếm ..”
“Anh họ tớ trai lắm, còn trai hơn cả mẫu, lát nữa gặp sẽ ..”
“Tuệ Như, tớ cho .. dì nhỏ dượng nhỏ tớ chỉ một đứa con trai là họ tớ thôi, nếu thể thành đôi với họ tớ, chính là cục cưng lớn của nhà tớ , ai dám bắt nạt ..”
Phương Lê , liền từ bỏ ý định ngoài. Cậu nhét bàn chải đ.á.n.h răng miệng, uống nước, súc miệng, nhổ .
Cậu vẫn đang lau mặt, thì thấy bên ngoài gọi: “Phương Lê? Phương Lê? Anh ? Anh họ chính là bảo tiếp đãi chúng như ? Anh để cà phê ở ? Anh pha khó uống quá..!”
Được , xem vị công chúa nhỏ cũng tên là Phương Lê cơ đấy.
Phương Lê ném khăn mặt giỏ đồ bẩn, ngoài. Cậu uống cà phê, chất caffeine là cho tim của , cà phê trong bếp đều là của Tần Vệ Đông.
Đủ các nhãn hiệu, Phương Lê tò mò, Tần Vệ Đông cứ chằm chằm cho uống, càng thử mùi vị Tây. Sau đó lén pha một tách, đắng c.h.ế.t, suýt nữa thì nôn cả lưỡi , từ đó về còn hứng thú gì với cà phê của Tần Vệ Đông nữa.
Cậu mở tủ : “Muốn uống gì, hai tự chọn .”
Đồng Na liếc một cái, thu hút ánh bởi một cặp cốc cà phê tình nhân hình con thỏ đặt ở ngăn cùng của tủ. Cô đưa tay định lấy, Phương Lê : “Cái ..”
Cái là cặp cốc cà phê tình nhân và Tần Vệ Đông mua lúc Làng nghệ thuật Greenwich đó, bọn họ dùng , chỉ là Tần Vệ Đông thích dùng những thứ tạo hình khoa trương , mới luôn cất trong tủ, đều bám bụi .
“Dì nhỏ , căn nhà đều là của họ , dì bảo chúng rảnh thì thường xuyên đến chơi, ?”
Công chúa nhỏ lên tiếng , nữ sinh bên cạnh kéo kéo cô , Phương Lê cũng cãi với con gái.
“Cô thích thì dùng ..”
Cậu thực sự nên lời Tần Vệ Đông, sớm lên lầu ngủ một giấc cho xong..
Đợi Tần Vệ Đông về, đặt chiếc bánh kem tiện đường mua cho Phương Lê xuống, liền thấy cô gái và bạn của cô sô pha. Đồng Na thấy liền gọi: “Anh họ!”
Trong điện thoại của Diệp Vân San, Tần Vệ Đông còn chút nhớ em họ mà Diệp Vân San là ai. Gặp , mới nhớ là em họ từng gặp ở nhà ông bà ngoại đó, Đồng Na.
Đồng Na từ nhỏ là công chúa nhỏ nuông chiều từ bé, đại khái là từ nhỏ đến lớn tất cả đều nhường nhịn cô , chiều chuộng cô . Tính cách của cô thấy một chút rụt rè tự ti nào, cả cô tỏa sáng lấp lánh, luôn cảm thấy đến cũng là gặp thích.
Cô chỉ mới gặp họ Tần Vệ Đông hai , đều là lúc ở trong nước khai giảng. Lần thứ hai, cô thể khoác tay vị họ "mất tìm " đòi cùng cô hát với bạn học .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chong-toi-la-dai-gia-khoang-san-thap-nien-90/chuong-57-cau-ay-ten-la-phuong-le-sua.html.]
“Anh họ, em với dì nhỏ , em và Tuệ Như nhờ xe của bạn em qua đây, chắc là dì nhỏ nhớ nhầm . Anh họ, đây là bạn nhất của em, Lâm Tuệ Như, bọn em còn là bạn học cấp tam, học chuyên ngành cello ở Học viện Âm nhạc Boston..”
Tần Vệ Đông gật đầu với cô gái một cái. Lâm Tuệ Như từ lúc bước , chỉ liếc một cái, đỏ mặt dám ngẩng đầu lên nữa.
Tần Vệ Đông đương nhiên chú ý tới: “Anh đặt khách sạn cho hai đứa , ở bên Đại lộ 5, ban ngày hai đứa thể dạo phố.”
Đồng Na mấy tình nguyện: “Tại ở khách sạn? Dì nhỏ dì giúp việc Triều Châu họ thuê nấu ăn ngon, để bọn em nếm thử mà. Hơn nữa sắp Tết , ở khách sạn lạnh lẽo lắm..!”
“Hai đứa con gái các em, ở đây tiện.”
“Có gì mà tiện, là họ ruột của em mà..! Ồ, Tuệ Như, Tuệ Như cũng vấn đề gì , thể ở cùng em. Tầng nhấtchẳng còn một phòng trống ?”
Đồng Na chỉ tay: “Vừa nãy em thấy đó, để trống cũng là để trống..”
“Anh ?”
Đồng Na : “Chính là đó.”
“Cậu tên là Phương Lê.”
“Phương Lê,” Đồng Na chỉ tay, mới phát hiện Phương Lê nãy còn ở trong bếp tìm cà phê cho họ biến mất: “Ủa? Vừa nãy còn ở đây rót cà phê..”
Tần Vệ Đông liền nhíu mày: “Cậu rót cà phê cho các em?”
Đồng Na : “ , , khách đến tiếp đãi biến mất , họ, thật vô phép tắc..”
Tần Vệ Đông thấy cặp cốc cà phê con thỏ bàn, : “Ở đây ở , sẽ giải thích với dì nhỏ của em, lát nữa lái xe đưa các em đến khách sạn.”
Vị công chúa nhỏ thần kinh thô Đồng Na đó còn gì nữa, Lâm Tuệ Như dường như nhận Tần Vệ Đông vui , cô vội vàng : “Na Na, dì Diệp chẳng bảo chúng đến nơi , gặp .. gặp họ của .. thì gọi điện cho dì ?”
“Ồ ồ ồ, đúng , dì nhỏ còn bảo tớ báo cho dì một tiếng nữa..” Đồng Na lấy điện thoại gọi cho Diệp Vân San, Tần Vệ Đông lên lầu.
Phương Lê đang cắm đầu giường, chơi trò xếp gạch điện thoại. Nhìn những khối gạch màn hình xếp lên cao nhất, hình dạng hiện là hình , đầy 2 giây, màn hình tối đen, liền hiện dòng chữ: “game over..”
“Đệt, c.h.ế.t ..”
Cậu lâu c.h.ử.i thề . Tần Vệ Đông bước đương nhiên thấy, từ phía cúi ôm lấy Phương Lê trong chăn, hôn lên má : “Bọn họ dùng cốc của em?”
“Cốc quan trọng..” Phương Lê mặt : “Em thấy cô em họ của là dẫn đến dùng bạn trai của em thì ..”
Một câu của , mấy chữ bạn trai của em, khiến chút vui của Tần Vệ Đông đối với Diệp Vân San cũng theo đó mà tan biến còn tăm .
“Bảo em ngủ, đừng quan tâm, em còn rót cà phê cho họ.”
“Em cũng là chút phép tắc nào.. Em họ qua đây, chắc chắn sẽ kể nhất cử nhất động của em ở đây cho , em mà thực sự lên lầu ngủ một giấc, đợi về nước em thế nào..”
Vấn đề kiểu , rõ ràng là đàn ông như Tần Vệ Đông từng cân nhắc tới.. Đầu óc cả ngày xoay quanh đều là bài vở và sự nghiệp, những chi tiết nhỏ nhặt giống như quan hệ chồng nàng dâu , mâu thuẫn gì, xử lý thế nào, Tần Vệ Đông khái niệm.
“Em là ở bên , chứ ở bên bà .”
Phương Lê “xì” một tiếng: “Mấy gã đàn ông lừa con gái kết hôn ở Trọng Tứ cũng như đấy.”
Tần Vệ Đông hết lời để , nhưng Phương Lê nhắc đến, sẽ suy nghĩ.
“Cặp cốc đó vứt , em thích, chúng mua một cặp khác.. Em ở nhà đợi , đưa họ đến khách sạn.”
Đồ thủ công bán trong làng nghệ thuật đều là độc nhất vô nhị, làm thể mua một cái giống hệt nữa? Phương Lê cũng , bĩu môi với , ý bảo . Tần Vệ Đông hôn một cái, xuống lầu tiễn .
Đồng Na tình nguyện đến khách sạn, gọi điện thoại hỏi Tần Vệ Đông thời gian dạo phố cùng họ , giữa hai hàng lông mày của Tần Vệ Đông vài phần mất kiên nhẫn.
Cúp điện thoại của Đồng Na, Phương Lê Tần Vệ Đông : “Anh làm họ cũng qua loa thật đấy..”
Tần Vệ Đông c.ắ.n lên mặt một cái: “Đồ lương tâm.. Tính theo âm lịch, ngày mốt là Giao thừa , trường học nghỉ, em ăn gì, đặt nhà hàng buổi tối.”
Phương Lê hừ hừ: “ Hứa Hứa , ngày Giao thừa, hội sinh viên Trung Quốc trong học viện tổ chức hoạt động, cô mời em ..”
Ngô Hứa Hứa dẫn Phương Lê dự thính ở học viện âm nhạc thời gian , quen nhiều du học sinh Trung Quốc đang tu nghiệp ở Brooklyn.
Đại khái là trai thì ở cũng đặc quyền, ngũ quan Phương Lê tuấn tú tinh xảo, tính cách dễ gần.. ít nhất những bạn tiếp xúc ngắn ngủi với đều cảm thấy như .
Mặc dù học, nhưng đ.á.n.h piano và guitar đều cừ, bọn họ nhanh chóng hễ hoạt động gì sẽ gọi Phương Lê cùng.
Tần Vệ Đông híp mắt : “Được hoan nghênh lắm ?”
Phương Lê : “Bình thường thôi..”
Tần Vệ Đông vuốt ve tóc Phương Lê: “Lần đổi thợ cắt tóc , dẫn em cắt, kiểu cắt quá ..”
“Đừng thần kinh..”
Hai giường hôn một lúc, giữa chừng Phương Lê thấy điện thoại của Tần Vệ Đông reo, nhưng Tần Vệ Đông máy.
Phương Lê thầm rõ ràng trong lòng. Cậu là hiểu Tần Vệ Đông nhất, lẽ là do những chuyện trải qua hồi nhỏ, Tần Vệ Đông là một đàn ông thể thấu hiểu tình cảm phong phú, thậm chí thể gọi là lạnh nhạt.
Rất nhiều chuyện Tần Vệ Đông khi bước xã hội đều đang học hỏi. Ví dụ như khi bọn họ đến Tấn Dương, Tần Vệ Đông thấy những nhân viên đó sẽ tặng hoa cho bạn gái, cũng sẽ tổ chức sinh nhật cho . Đến nước ngoài, khi tiếp xúc với những phú nhị đại từ khắp nơi trong và ngoài nước, sẽ nghĩ đến việc ngày lễ đặt nhà hàng cho .
Người nhà họ Tần.. nếu giẫm giới hạn cuối cùng của Tần Vệ Đông, Tần Vệ Đông lẽ thực sự thể học cách làm một con trai . Các năng lực của đều xuất sắc, nghĩ đến việc làm thì chuyện cũng tệ. Chỉ là, nếu ép buộc Tần Vệ Đông lựa chọn giữa bọn họ và ..
Phương Lê cũng từng sợ hãi sự lựa chọn .