Chồng đột nhiên không còn yêu tôi nữa - 1

Cập nhật lúc: 2025-02-08 05:19:50
Lượt xem: 509

CHỒNG ĐỘT NHIÊN KHÔNG CÒN YÊU TÔI NỮA [FULL]

 

Tác giả: 我皆

Nguồn: Zhihu

Raw: Deĩng

Edit: Nhân Trí

-----

Tôi bị tai nạn ô tô mất trí nhớ, quên mất tôi và Bùi Cảnh đã kết hôn mười năm. Ký ức dừng lại lúc chúng tôi yêu nhau nhất.

 

Khi hắn đến thăm tôi, tôi giữ c.h.ặ.t t.a.y hắn làm nũng, lại đổi lấy nụ cười không kiên nhẫn của hắn: “Vết thương nhỏ như vậy mà cũng ầm ĩ cả lên, không có việc gì đừng làm phiền tôi được không?”

 

1

 

Lúc tỉnh lại, tôi nằm trên giường bệnh của bệnh viện, toàn thân đau nhức, đầu thì đau như búa bổ. Tôi hơi ngạc nhiên, không phải tôi đang trên đường đi tìm Bùi Cảnh sao? Sao lại đến bệnh viện?

 

Trước khi tôi kịp phản ứng, một người đã nắm lấy tay tôi, giọng nói đầy quan tâm: “Tiểu Ngọc, cuối cùng con cũng tỉnh rồi, cảm thấy thế nào?”

 

Cùng lúc đó, cánh cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra. Bùi Cảnh bước vào với vẻ mặt vô cảm, hai tay đút túi đi tới trước giường.

 

Cơn đau trong cơ thể tôi chuyển thành sự tủi thân, tôi đưa tay nắm lấy tay Bùi Cảnh: “Bùi Cảnh, em đau quá..:”

 

Tôi vốn tưởng rằng Bùi Cảnh sẽ lập tức nắm lại tôi, an ủi tôi, giúp tôi thổi lên vết thương đau nhức. Nhưng hắn đã không làm vậy.

 

Bùi Cảnh sốt ruột hất tay tôi ra với vẻ mặt mỉa mai: “Quý Ngọc, cô lại đang giở trò gì? Tôi không muốn gặp cô. Cô có thể đừng làm phiền tôi nữa được không? Không thấy phiền sao?”

 

Tôi ngây ngẩn cả người, Bùi Cảnh đang nói cái gì vậy? Hắn không muốn gặp tôi? Sao có thể chứ?

 

Bùi Cảnh đánh giá tôi từ trên xuống dưới: “Vết thương nhỏ như vậy mà làm ầm ĩ hết cả lên, không có việc gì đừng làm phiền tôi.”

 

Nói xong, hắn quay người bỏ đi. Tôi luống cuống nhìn nhìn vào tấm lưng giận dữ của hắn. Tôi không hiểu tại sao Bùi Cảnh lại đối xử với tôi như vậy. Hắn vậy mà, ngay cả một câu cay nghiệt cũng không muốn nói với tôi...

 

Cánh cửa đóng sầm lại với một tiếng động lớn, khiến tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ.

Tôi nhìn về phía Lý Liên: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

 

Gương mặt của Lý Liên tràn đầy sự quan tâm và ý cười: “Tiểu Ngọc à, con bị xe đâm, bị thương nhẹ, mẹ ở đây chăm sóc con.”

 

Tôi nhìn nụ cười của bà ta, cảm giác quái dị tràn ngập trong lòng.

 

Lý Liên, người phụ nữ này, tôi thậm chí không muốn gọi bà ta là mẹ. Từ khi nào bà ta đã quan tâm đến tôi? Bà ta ghét bỏ tôi là con gái, ghét bỏ tôi ăn nhiều cơm trong nhà.

 

Tôi nghĩ đến bộ đồ đắt tiền mà vừa rồi Bùi Cảnh mặc trên người và thái độ kỳ lạ của hắn đối với tôi. Có lẽ đã có chuyện gì đó đã xảy ra mà tôi không biết.

 

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bà đừng nghĩ đến chuyện lừa tôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/chong-dot-nhien-khong-con-yeu-toi-nua/1.html.]

Một chút mất tự nhiên thoáng hiện trên khuôn mặt của Lý Liên.

 

“Con bị tai nạn xe, não bị thương, quên mất một số chuyện. Con và Bùi Cảnh đã kết hôn được mười năm.”

 

Thì ra chúng tôi đã kết hôn được mười năm rồi. Tôi âm thầm mừng trong lòng. Nhưng rất nhanh nghĩ đến thái độ của Bùi Cảnh vừa rồi đối với tôi, chút vui mừng đó liền biến mất.

 

Tôi rũ mắt: “Tôi nhớ mình đã sớm nói rồi, sau khi trả mười vạn kia tôi coi như không còn còn là con của các người.”

 

Không ngờ, Lý Liên lại nở nụ cười nịnh nọt: “Con không nhớ sao. Sau đó, con bị bệnh. Dù sao con cũng là con ruột của cha mẹ. Cha mẹ làm sao có thể bỏ mặc con? Chúng ta đã đến chăm sóc con một tháng. Sau đó, gia đình chúng ta đã hòa giải.”

 

Tôi nghi hoặc nhìn Lý Liên, tự hỏi tính chân thật trong lời nói của bà ta. Nhưng tôi đã mất hết ký ức về tất cả những điều này, tất nhiên không có cách nào để xác minh, nên tôi chỉ có thể tạm thời chấp nhận chúng.

 

Lý Liên thấy tôi ngầm thừa nhận, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

2

 

Tôi nằm viện một tuần, trong suốt tuần này Bùi Cảnh không hề đến thăm tôi lần nào.

 

Lúc tôi nhớ hắn, tôi đã gọi cho hắn một lần. Tiếng chuông kết thúc điện thoại cũng không có người nghe. Sau nhiều lần gọi, cuối cùng Bùi Cảnh cũng trả lời.

 

Hắn lạnh lùng ném tới một câu: “Có thể đừng làm phiền tôi được không?”

 

Tôi rất uất ức, cố gắng tìm ra nguyên nhân trong lịch sử trò chuyện giữa chúng tôi. Nhưng lịch sử trò chuyện rất ít, trong ba năm qua, có lúc chúng tôi không liên lạc với nhau thậm chí cả tháng.

 

Thời gian trước đó, lịch sử trò chuyện nhiều hơn một chút. Đại đa số là tôi hỏi Bùi Cảnh khi nào trở về. Câu trả lời của hắn cũng đều là, có việc, xã giao hoặc đi công tác.

 

Tôi không hiểu, tôi và Bùi Cảnh làm sao có thể không liên lạc với nhau trong một tháng chứ? Đây không giống tôi, cũng không giống Bùi Cảnh. Tôi muốn cứu vãn tình cảm giữa tôi và Bùi Cảnh.

 

3

 

Trong thời gian nằm viện, tôi đã hiểu được tổng quan về tình hình hiện tại. Bùi Cảnh đã thành lập một công ty cách đây rất lâu và hiện có giá trị tài sản trên trăm triệu. Còn tôi, sau khi rời khỏi công ty, cũng có cổ phần công ty để chia hoa hồng.

 

Thời gian tôi nằm viện, em trai Quý Hạo cũng tới một lần để vay tiền. Tôi không chắc những gì Lý Liên nói có đúng không nên tôi đã không cho. Thái độ của bọn họ trong nháy mắt thay đổi, tức giận bỏ đi.

 

Sau khi xuất viện tôi trở về nhà, trong nhà rất ngăn nắp, trông không giống một ngôi nhà có người ở quanh năm. Ở đây tôi không thấy có dấu hiệu nào của đàn ông.

 

Sự thật cũng đúng như tôi dự đoán, tôi ở nhà một tuần, cũng không đợi được Bùi Cảnh trở về.

 

Tất cả tin nhắn WeChat tôi gửi đi đều như đá chìm đáy biển, không nhận được phản hồi.

 

Tôi mở tủ quần áo, muốn thay quần áo đi tìm Bùi Cảnh. Trong tủ có quần áo của Bùi Cảnh, nhưng trông như đã lâu không được mặc.

 

Tôi rũ mắt xuống, lấy quần áo ra thay.

 

Khi đi ngang qua gương, tôi dừng lại và nhìn mình trong đó. Tôi đã ba mươi ba tuổi và thời gian đã để lại dấu ấn trên khuôn mặt tôi. Không xấu, nhưng không xinh đẹp như trước. Phải chăng đây chính là lý do khiến thái độ của Bùi Cảnh thay đổi chóng mặt?

Loading...