Cái hộp ném xuống bàn : "Cậu giải thích xem? Đây là thứ bạn gửi, họ gửi ảnh cho xem ."
Anh rõ đến thế, còn giải thích cái quái gì nữa.
Tôi vẫn chỉ đáp: "Tôi ."
Duy Lạn : "Được."
Anh sải bước đến. Dưới ánh đèn bàn, hình cao lớn của bao trùm lấy , căn phòng ký túc xá lập tức tối sầm .
Tôi lùi , lưng tựa góc bàn: "Tôi là đàn ông."
Duy Lạn một tay chống lên bàn, cúi đầu xuống: "Cậu là đàn ông, tại giả làm con gái để yêu đương với ?"
Tôi mím môi, ngẩng đầu : "Tôi , tin ?"
Anh đôi mắt long lanh nước của , ánh mắt hung dữ. "Cậu nghĩ nên tin rằng..." Anh chỉ cái hộp nhãn hiệu vứt bàn: "...do nhặt , nên tin An An?"
Tôi c.ắ.n môi, đẩy mạnh : "Dù thì cũng chẳng gì hết. Cậu gì hiểu."
Duy Lạn chỉ thuận theo lực đẩy của mà thẳng lên, đó với ánh mắt sâu thẳm: "Người lừa sẽ kết cục . Lạc Dương, tại trêu đùa như , nhưng sẽ báo cảnh sát. Chuyện mà ầm ĩ lên, nhà trường sẽ thông báo, tự lo liệu ."
Nói xong, chuẩn về giường .
Tôi lời của dọa đến mức sắp , vội vã theo chặn : "Cậu ý gì?"
Vẻ mặt Duy Lạn lạnh nhạt: "Nghĩa đen đấy. Tránh ."
Tôi tránh, chắn ngay bậc thang, trừng mắt từ cao. Cả hai ai chịu lùi bước, cuối cùng đành thỏa hiệp: "Vậy tối nay hôn hôn sờ sờ là ý gì?"
Duy Lạn giọng điệu hờ hững: "Chỉ là tò mò về tính xác thực của những bức ảnh gửi thôi. Tránh , ngủ."
Tôi: "..."
Nhắc đến chuyện ngủ, lập tức phản ứng: "Cậu làm hỏng giường của !"
Duy Lạn bước lên: "Ồ! Thế thì làm ?"
Tôi đành lùi , leo lên bậc thang cuối cùng. Khi dựa , lập tức ngã phịch xuống mép giường . Trong khi đó, Duy Lạn leo lên giường của , chuẩn ngủ.
Theo lý mà , cái giường dễ sập như , chỉ là động tĩnh quá lớn khiến tấm ván nứt. Tôi một lúc, cam lòng bò sang giường , chơi tới bến luôn: "Giường của ngủ nữa ."
Giờ ngủ giường , sập thì sập cả đôi.
Tôi len , chui rúc lòng .
"Bro, thích đàn ông, mà còn hợp gu nữa. Mặc dù An An là ai, nhưng sẵn lòng để coi là cô . Ngủ ngon nhé, bé yêu."
Duy Lạn ngả , lưng dựa thành giường. Còn thiếu niên chen chúc tự đắp chăn, nhắm mắt .
Cái giường hẹp thế mà hai thằng con trai to lớn còn dám thẳng thớm.
Duy Lạn nheo mắt đầy nguy hiểm, đưa tay ôm chặt lòng, c.ắ.n tai : "Được thôi, nhưng gặp cô một . Lạc Dương, tin rằng làm , ? Hửm?"
Tay nắm chặt chăn, gì.
Duy Lạn lạnh lùng tiếp lời: "Không làm thì cứ chờ thông báo trường ! Đồ lừa đảo."
Tôi lập tức mở mắt, cong môi , nhưng trong lòng ròng. Tôi đưa tay vỗ n.g.ự.c : "Hạ hỏa bạn, giúp tìm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/choi-lon-roi-yeu-qua-mang-be-cong-trai-thang/chuong-5.html.]
Duy Lạn tóm lấy cổ tay , ném sang một bên: "Phải thế chứ."
Anh đưa tay ôm lòng. Tôi thể cảm nhận sự "vạm vỡ" của .
Sáng hôm , nóng đến mức tỉnh giấc. Giường sạch sẽ, thoang thoảng mùi sữa tắm, trong chăn là ấm khiến mặt đỏ bừng. Hơn nữa, sáng sớm mà phía lưng hừng hực lửa, trở thì giọng khàn khàn cảnh cáo: "Đừng nhúc nhích."
Thế là dám nhúc nhích nữa. Sau khi dậy, đầu bù tóc rối tìm cô lao công để tấm ván giường.
Nhìn là ngủ ngon. Duy Lạn thì tắm rửa xong xuôi, trông sảng khoái tinh thần. Ai còn tưởng mới là thích đàn ông.
Tôi thì ủ rũ, nghĩ đến chuyện gặp An An là thấy cuộc đời chẳng còn chút ánh sáng nào.
Tôi kể chuyện cho Du Hi . Phía Du Hi lập tức gửi một đoạn tin nhắn thoại kéo dài ba mươi giây là "Á á á á á... Trời đất ơi... Á á á á á", cảm thấy sự cấp bách của vấn đề.
Tôi đành gửi tin nhắn thoại: "Cậu bình tĩnh . Bây giờ Duy Lạn chỉ trả thù tớ thôi, nhanh nghĩ cách ."
Vu hềnh hệch biến thái: "Trả thù thế nào, kể chi tiết cho tớ ."
Tôi: "..."
Thôi , đầu óc của con bé bay đằng nào , đang gì.
Tôi vò đầu bứt tai.
Lúc tan học , nhưng dám về ký túc xá. Kết quả là đang thì thấy gọi . Tôi đầu , thấy quen, hóa là đám bạn thường xuyên chơi bóng rổ cùng Duy Lạn.
Họ , vì đây từng ép đưa nước cho họ. Duy Lạn cũng ở trong đám đông, về phía , khiến lập tức cảm thấy khó xử.
Người gọi là Hứa Châu, bước tới, đầy nóng: "Bọn định ăn thịt nướng, ?"
Dạo trận đấu nào, thể thoải mái ăn uống.
Tôi đang định từ chối thì Duy Lạn bước tới, thẳng thừng: "Đi."
Tôi: "..."
Chúng ăn thịt nướng, uống bia. Chắc vì hai ngày nay trong lòng khổ sở quá nên lỡ uống nhiều. Lúc về, ngờ là Duy Lạn cõng .
Đầu tựa vai , chậm rãi : "Anh trai, bàn bạc chuyện chút, đừng báo cảnh sát nha!"
Duy Lạn liếc mắt: "Sợ báo cảnh sát ?"
Tôi ha hả: "Cũng hẳn, chủ yếu là sợ mất mặt thôi, hê hê."
Duy Lạn: "... Biết mất mặt mà vẫn làm chuyện ? Tôi với thù oán gì ?"
Tôi lập tức phục, vỗ vai , cố gắng ngẩng đầu lên, lớn: "Là ghê tởm, còn hùa với bạn cùng phòng cô lập . Chậc chậc chậc, mặt lòng. Đẹp trai thì tác dụng gì chứ, đáng ghét thật."
Nói xong, đầu càng choáng váng, gục xuống.
Tôi tưởng hùng hồn và lớn tiếng, thực tế giọng của lắp bắp, Duy Lạn miễn cưỡng hiểu, cau mày: "Tôi lúc nào?"
Forgiven
"Lần đó." Tôi lẩm bẩm trong cơn mơ màng: "Tôi thấy , và bọn họ ."
Mí mắt nặng trĩu, thở dần dần đều đặn.
Duy Lạn tiếp tục hỏi thêm gì. Sau khi chia tay bạn bè, về ký túc xá. Hai bạn cùng phòng khác cũng mặt, thấy Duy Lạn cõng , họ vẫn hỏi thăm một câu.
Duy Lạn vô cảm : "Uống say ."
Anh trông quá lạnh lùng nên đám bạn cùng phòng cũng dám hỏi thêm gì nữa.