Chơi Chán Thì Thôi - Chương 9 (End)

Cập nhật lúc: 2025-01-24 14:11:01
Lượt xem: 1,496

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Một ngôi sao lớn như cô lại hạ mình gọi điện cho một kẻ tầm thường như tôi, thật vinh hạnh."

"Tiểu Vũ lại học được cái trò phản bội từ cô. Trước đây tôi đã đánh giá thấp cô rồi."

"Cô quá khen rồi, tất cả đều là nhờ cô đã dạy dỗ tôi."

Tôn Khiết Như nghẹn lời: "Cô thực sự nghĩ đoạn video đó có thể ảnh hưởng đến tôi sao?"

"Tôi đương nhiên không nghĩ vậy. Đó chỉ là món quà đầu tiên tôi tặng cô, coi như là quà đáp lễ việc cô để Mạnh Sùng Vũ tiếp cận tôi."

"Món quà tiếp theo tôi tặng cô là biến mất khỏi tầm mắt công chúng mãi mãi."

"Khẩu khí thật lớn. Cô thực sự nghĩ Kỷ Duy Lễ và Tiểu Vũ sẽ giúp cô sao? Họ thương tôi nhất đấy."

Tôi khẽ cười: "Tôi đương nhiên không trông cậy vào họ rồi."

Từ đầu đến cuối, tôi chỉ muốn họ đừng nhúng tay vào khi tôi xử lý cô ta thôi.

14

Từ khi mẹ mất, tôi vẫn luôn theo dõi Tôn Khiết Như.

Cô ta dựa vào gia thế hùng mạnh, hoành hành ngang ngược, không kiêng nể ai, đắc tội không ít người.

Những tin tức bất lợi về cô ta chỉ cần một khoảng thời gian ngắn là có thể bị dập tắt.

Trước đó tôi đã tìm được một trợ lý từng làm việc cho công ty của Tôn Khiết Như. Cô ấy đã bị Tôn Khiết Như bắt nạt nơi công sở trong một thời gian dài. Khi nghỉ việc, tinh thần của cô ấy đã rất suy sụp.

Sau một thời gian tiếp xúc, tôi cũng moi được kha khá thông tin từ cô ấy.

Trong giới này, trốn thuế dường như đã trở thành luật bất thành văn. Nhưng tôi không ngờ Tôn Khiết Như đã giàu có như vậy mà vẫn còn trốn thuế.

Cách đây không lâu, chúng tôi cuối cùng cũng đã thu thập đủ bằng chứng liên quan. Đây cũng là lý do tôi muốn tiếp tục chơi trò mèo vờn chuột với Mạnh Sùng Vũ.

Sau khi cúp máy, tôi đến cơ quan thuế, tố cáo Tôn Khiết Như trốn thuế.

Kỷ Duy Lễ là người đầu tiên nhận được tin tôi tố cáo Tôn Khiết Như.

"Em nhất định phải dồn cô ấy vào chỗ c.h.ế.t sao?"

"Ồ, Kỷ tổng xót xa à?"

Kỷ Duy Lễ day day sống mũi.

"Em có biết nếu làm vậy, công ty điện ảnh của anh sẽ tổn thất bao nhiêu tiền không? Chờ thêm đi."

"Chờ đến khi tôi c.h.ế.t sao?"

Nhắc đến chuyện này, Kỷ Duy Lễ thở dài.

"Tôn gia có quan hệ rộng trong giới chính trị không kém gì giới kinh doanh, bọn họ cũng không thiếu tiền, chỉ cần nộp phạt bổ sung là xong."

"Vậy à."

Tôi đặt một ngón tay lên n.g.ự.c Kỷ Duy Lễ.

"Vậy thì phải xem thành ý của Kỷ tổng rồi."

15

Mùng một tháng ba, Kỷ Duy Lễ đưa tôi ra sân bay.

"Đến London thì báo cho anh biết, anh đã sắp xếp công việc bên đó rồi, đến nơi thì liên lạc với người tôi đã giới thiệu."

"Tôi biết rồi, lắm lời."

Kỷ Duy Lễ nhìn tôi bất lực.

Dạo này chúng tôi đều rất bận. Tôi bận xin học trường nước ngoài, còn anh thì bận rạch ròi quan hệ với nhà họ Tôn.

Dưới sự vận động của Kỷ Duy Lễ, tin tức Tôn Khiết Như trốn thuế đã bị tung ra.

Hiện nay, xã hội không khoan nhượng cho những hành vi như vậy.

Nhà họ Tôn không thể chấp nhận sự "phản bội" của Kỷ Duy Lễ. Mối quan hệ giữa hai nhà ngày càng xấu đi.

Mấy công ty của Kỷ Duy Lễ cũng bị ảnh hưởng không nhỏ.

Chuyện của tôi và Mạnh Sùng Vũ cũng bị hai nhà biết được.

Mạnh Sùng Vũ bị đưa ra nước ngoài. Cậu ta đương nhiên không muốn đi, trên đường "bỏ trốn" đã gặp tai nạn xe hơi.

Tôi đến bệnh viện thăm cậu ta. Chân phải của cậu ta bó bột dày cộp.

Vừa nhìn thấy tôi, mắt cậu ta đã đỏ hoe.

“Tôi rất nhớ chị."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/choi-chan-thi-thoi/chuong-9-end.html.]

Tôi nhìn Mạnh Sùng Vũ, không đáp lại lời nũng nịu của cậu ta, chỉ nói: "Tự chăm sóc mình cho tốt."

Lạc Khúc Trường Ca

Cậu ta im lặng hồi lâu rồi hỏi tôi:

"Chị đã từng thích tôi chưa?"

"Đã từng rung động."

Đẹp trai, dáng người chuẩn, lại còn giả vờ dịu dàng chu đáo như vậy, ai mà không rung động chứ?

"Nhưng vậy thì sao?"

Tôi cười khẽ: "Trên đời này thiếu gì người vừa đẹp trai, vừa có dáng người chuẩn lại còn dịu dàng. Không có cậu, tôi vẫn có thể rung động với người khác."

Trong sân bay, loa bắt đầu thông báo chuyến bay đến London.

Tôi kéo vali, chào tạm biệt Kỷ Duy Lễ.

Kỷ Duy Lễ dường như cảm nhận được điều gì đó, ôm tôi thật chặt.

"Chờ anh."

Tôi vỗ vỗ vai anh, không trả lời.

Sau khi qua cổng an ninh, tôi quay đầu lại nhìn Kỷ Duy Lễ đang đứng ở phía xa.

Tôi mỉm cười, sau đó bẻ gãy sim điện thoại, vứt vào thùng rác.

Tôi xé nát tấm vé máy bay đến London.

Nửa năm sau, tại buổi gặp mặt cựu sinh viên Stanford, mọi người tụ tập trò chuyện.

Đột nhiên có người nhắc đến chuyện nói dối.

"Ai mà chẳng từng nói dối vài lần chứ."

"Nếu có ai chưa từng nói dối, tôi đoán đó là Hoan Hoan, trông cô ấy ngoan ngoãn quá."

Tôi cầm ly bia, mỉm cười lắng nghe.

Tôi không tham gia vào cuộc trò chuyện, bởi vì tôi đã nói dối quá nhiều.

Ví dụ như, tôi biết Kỷ Duy Lễ thích trẻ con, nhưng tôi chưa từng mang thai.

Tôi nói với anh ta tôi bị sảy thai, chỉ là tôi đoán anh ta sẽ không hỏi thêm, để khơi dậy lòng căm hận của anh ta.

Ví dụ như, tôi đã gặp Mạnh Sùng Vũ từ bốn năm trước.

Tôi vẫn còn nhớ rõ lúc đó anh ta đứng bên cạnh Tôn Khiết Như, nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ.

"Một con gà quê mùa, cũng đáng để em tốn tâm tư sao?"

Ví dụ như, tôi căn bản không hề xin học bổng du học ở London.

Ngay khi Kỷ Duy Lễ giới thiệu tôi với vị giáo sư kia, tôi đã tìm đến ông ta.

Vị giáo sư này là một chuyên gia nổi tiếng trong giới nghệ thuật.

"Tôi có thể viết thư giới thiệu cho cô, nhưng chỉ có thể là London."

Tôi mỉm cười, đẩy một phong bì đến trước mặt ông ta.

"Đây là gì?"

Ông ta cau mày mở ra. Một bức ảnh chụp một nhóm nam nữ đang uống rượu trong phòng riêng rơi ra. Trên cùng là vị giáo sư này, bên cạnh là một cô gái trẻ.

Sắc mặt vị giáo sư lập tức thay đổi.

Tôi mỉm cười: "Tôi chỉ cần một thư giới thiệu của Stanford thôi, việc này với ngài chỉ là chuyện nhỏ, nhưng ngài cũng không muốn mất đi thanh danh cả đời chứ?"

"À, còn nữa, phiền ngài giữ bí mật với Kỷ Duy Lễ nhé."

Tôi ngẩng đầu nhìn trăng bên ngoài, suy nghĩ miên man.

"Hoan, em thấy ổn không?"

Một giọng nói tiếng Anh lơ lớ vang lên. Tôi nhớ ra anh ta hình như tên là Kay, đội trưởng đội bóng bầu dục của trường.

Anh ta không đẹp trai lắm, nhưng có rất nhiều cô gái mê mẩn anh ta.

Tôi cười khẽ: "Không sao, chỉ là hơi say thôi."

Kay đưa cho tôi một ly nước cam, ngồi xuống bên cạnh tôi. Ánh mắt anh ta nhìn tôi chứa đựng sự si mê không thể che giấu của một chàng trai trẻ.

Tôi bất giác nghĩ đến Mạnh Sùng Vũ, khẽ cười một tiếng, nâng ly cụng nhẹ với Kay.

Chúng ta sẽ gặp gỡ rất nhiều người, họ đến rồi đi, chỉ là khách qua đường trong cuộc đời mà thôi.

(Hết)

Loading...