Chó Điên Cùng Thiếu Gia Giả Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-04-21 17:54:33
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Thời gì, chỉ giằng co với Hoắc Tịch.

Cuối cùng, Hoắc Tịch như kiệt sức, vịn lan can xuống. Hắn ngửa đầu Giang Thời đang đối diện, từng chữ một : “Tốt nhất là nên cầu trời cho nó cả đời đừng xuất hiện mặt .”

…..

Trương Trì quậy đến khuya mới ngủ, kết quả sáng hôm tỉnh dậy thì Giang Thời còn ở nhà.

Tài xế trong nhà Giang Thời trung tâm thương mại, Trương Trì bò dậy rửa mặt xong liền tìm.

Lúc đến nơi thì thấy Giang Thời đang một sạp bán quần áo, tay cầm một chiếc áo thun hỏi chủ sạp: “Cái bao nhiêu tiền?”

Chủ sạp còn kịp mở miệng, Trương Trì bước tới kéo Giang Thời : “Sao chạy đến đây mua quần áo?”

Giang Thời kéo suýt ngã, cái đầu tóc rối như tổ chim của Trương Trì, nhịn đưa tay vò một cái : “Ở đây thì ?”

Lúc Trương Trì mới tranh thủ chỉnh tóc “Quần áo ở đây chẳng kiểu dáng gì, cũng chẳng đẳng cấp, dẫn lên tầng mua, chỗ đó đắt hơn.”

Sợ Giang Thời tiền, thêm: “Tôi mua cho .”

Giang Thời rút tay , cầm chiếc áo thun đơn giản lên, “Không cần, quần áo đó đắt bền, hợp với .”

Cậu ?

Trương Trì bắt từ mấu chốt, “Cậu là ai? Cậu còn mua quần áo cho ? Cậu còn từng mua quần áo cho !”

Giọng Giang Thời lười biếng, “Cậu thiếu hai bộ quần áo mua đó.”

Lý thì đúng là , nhưng Trương Trì vẫn thấy tủi , “Cậu định mua cho ai ?”

Giang Thời giơ tay lên chậm rãi hạ xuống, đầu ngón tay vò nhẹ lớp vải tạo thành một nếp nhăn nhỏ, hàng mi khẽ run, ánh mắt nâng lên hạ xuống.

“Trình Dã.”

Trương Trì: “??”

“Không …Quan hệ giữa từ khi nào đến mức thể mua quần áo cho ?”

“Không đến thế.” Giang Thời lúng túng : “Chủ yếu là nghèo, hiểu ? Đến một bộ quần áo t.ử tế cũng , thấy đáng thương thôi.”

Trương Trì chỉ từng thấy nghèo TV, nhưng điều đó ngăn tưởng tượng hình ảnh thiếu niên nghèo vùng núi mặc quần áo rách rưới, nghĩ thôi cũng thấy đáng thương : “Vậy mua , cần đưa tiền ?”

“Không cần, mang tiền.”

Giang Thời cầm áo lên hỏi chủ sạp nữa, “Cái bao nhiêu tiền?”

Chủ sạp phía c.ắ.n hạt dưa, liếc hai từ xuống , “80.”

Trương Trì gãi đầu, “Rẻ thật, 80 mà mua áo thun, cũng tới đây mua.”

Giang Thời: “…”

Toàn tên chỉ hơn 100, mua áo xong là mua gì khác.

Cậu lật qua lật chiếc áo, học theo Giang Tuyết mặc cả với chủ sạp, nhưng hai chữ “bớt chút ” đến miệng .

Cứu mạng! Xấu hổ quá!

Không còn cách nào khác, Giang Thời đặt áo xuống, lùi hai bước, ghé tai Trương Trì nhỏ: “Cậu mặc cả ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/cho-dien-cung-thieu-gia-gia-di-len-dinh-cao-nhan-sinh/chuong-70.html.]

Trương Trì: “Mặc cả? Là cái gì?”

Giang Thời: “…”

Mười lăm phút

Tống Kiến An cầm chiếc áo lên, tiện tay lật xem, ngẩng đầu, “20.”

“Hai mươi?” Chủ sạp cao giọng, “Hai mươi thì cướp còn hơn!”

Đứng sạp, Tống Kiến An trông bình tĩnh hơn hẳn hai đang ló đầu phía .

“Có chỉ thừa, đường may đều, form chuẩn, vải thô ráp cọ tay, 20 là cao .”

Chủ sạp : “Cậu em, 20 thật sự , giá nhập của hơn 20 . 50 thôi, lấy thì bán.”

Tống Kiến An: “25.”

“Ơ …”

Cậu đặt áo xuống, “Không bán thì thôi, chúng .”

Thấy định , chủ sạp hoảng lên, “25 thì 25, bán cho .”

Cuu

Giang Thời tròn mắt há miệng.

Cậu ngơ ngác trả tiền, Tống Kiến An với ánh mắt đầy sùng bái : “Cậu giỏi thật đấy.”

Tống Kiến An đẩy đẩy kính : “Thao tác cơ bản.”

Ngân sách vốn eo hẹp của Giang Thời nhờ Tống Kiến An mà trở nên dư dả hơn, lúc về còn xách theo mấy túi đồ.

Khi máy bay hạ cánh thì gần 11 giờ đêm, sân bay Lâm Thành vắng, bên ngoài gần như , gió đêm thổi qua lạnh đến run .

Giang Thời khỏi sân bay thấy Trình Dã đang đèn đường.

Tóc dài hơn nhiều, mái che bớt phần sắc bén nơi chân mày, ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên khuôn mặt, làm phai cảm giác xa cách thường ngày, đó là vài phần mơ hồ dịu dàng.

Gió thổi mặt, Giang Thời dừng , bước tiếp.

Vì Trình Dã dùng điện thoại, tên chuyến bay bằng cách nào?

Chưa kịp nghĩ , Trình Dã đèn đường về phía .

Chàng trai bước về phía Giang Thời, ánh đèn vàng nhạt phủ lên vai, xua tan cái lạnh của đêm khuya.

Trình Dã đưa tay lấy đồ trong tay Giang Thời : “Sao đó? Đồ nặng lắm ?”

“Không.” Giang Thời đáp khẽ, tay trống , đầu ngón tay khẽ co như ôm một nắm gió lạnh, “Sao ở đây?”

Trình Dã bên cạnh, nghiêng đầu : “Đến đón .”

“Sao chuyến bay ?”

Trình Dã bên đường gọi taxi, tiên mở cửa xe cho Giang Thời, mới đặt đồ cốp, xong xuôi mới bên cạnh và giải thích.

“Chiều nay chuyến bay, lên mạng tra, hôm nay từ Giang Thành bay đến Lâm Thành chỉ hai chuyến, một chuyến 9 giờ, một chuyến 10 giờ rưỡi.”

“Vậy chờ từ 9 giờ đến giờ ?”

Trình Dã trả lời. Hắn từ trong túi như làm ảo thuật lấy một củ khoai nướng đặt tay Giang Thời : “Mua ở ven đường lúc nãy, chắc vẫn còn nóng, ăn lúc còn nóng .”

Loading...